Ring ring
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325432

Bình chọn: 10.00/10/543 lượt.

đến chỗ khác.

Chết tiệt!

Vì muốn giải khuây nên cậu mới kéo thêm A Huân đến nơi này, để phòng khi say quá thì còn có người đưa về, ai ngờ lại gặp phải kẻ không ưa đâu chứ. Đúng là khốn khiếp!

Chính An chỉ ước sao cậu có thể nhào đến và giết chết tên khốn nạn kia, ngay bây giờ. Nhưng, vì Vĩnh Khoa, vì sóc con, vì tất cả mọi người nên cậu không muốn tay mình vương máu. Nhiệm vụ của cậu là gì chứ? Là bảo vệ chủ tịch chứ không phải báo thù một cách ngu xuẩn như Minh Tuấn. Cậu và hắn hoàn toàn khác nhau, vậy nên, cậu không muốn mình phải giống hắn.

– Đồ tồi. Thật hèn hạ khi lợi dụng lúc người khác đang bị thương nặng mà ra tay. Có giỏi sao không đợi Vĩnh Khoa khỏe lại rồi đấu một cách công bằng? Đúng là loại người đáng khinh bỉ. Sao không chết quách đi cho rồi!

– Tôi thích hành dộng tiểu nhân, thì sao nào? Cậu tức vì không giống tôi được à, Dương Chính An?

Khác với lần trước, lần này Minh Tuấn đã cất giọng đáp trả. Ném cái nhìn đầy thách thức sang bàn đối diện, cậu thẳng thừng nghênh mặt như một kị sĩ chuẩn bị ra trận.

Rầm!

Đá đổ cái bàn trước mặt, Chính An trừng mắt nhìn Minh Tuấn như muốn lao đến ngay.

Tâm trạng cậu đang không tốt, đừng có điên mà châm dầu vào lửa. Đừng nghĩ một con người với gương mặt trẻ con lúc nào cũng tạo tiếng cười cho mọi người là không biết hoặc rất hiếm khi nổi giận. Cơn giận của Chính An có thể sẽ tương đương với sự giận dữ lúc Vĩnh Khoa cáu bẳn đấy! Có điên mới dám chọc giận kẻ nguy hiểm ngầm.

– An, đi thôi. Đừng để hắn khiêu khích mình!

Lại bàn tay ấy, lại cách nói chuyện nhẹ nhàng ấy, A Huân lườm Minh Tuấn một cái sắc lẻm rồi kéo tay Chính An, nói khẽ :

Cũng may, nhờ có A Huân can ngăn nên cơn giận trong Chính An mới dịu đi. Vì cách nói chuyện của A Huân, cách A Huân trấn an cậu và cách nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt rất giống với… Vĩnh Khoa.

Yên lặng mặc cho A Huân kéo đi, Chính An cụp mắt xuống để cố bình tĩnh lại. Nếu cứ mãi thế này, nếu cậu cứ nhầm lẫn A Huân và Vĩnh Khoa ở cái tính cách của họ thì sẽ có ngày cậu điên lên mất. Sự thật là Vĩnh Khoa đã chết, làm gì còn Vĩnh Khoa để mà cậu bảo vệ chứ? Mọi thứ kết thúc rồi, tất cả đã chấm dứt rồi. Chẳng còn gì cả! Không còn một thứ gì cả!

Nhiệm vụ bảo vệ chủ tịch coi như chấm dứt… Nhưng… Tại sao chứ? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm cướp đi mạng sống của một người bạn mà cậu quý nhất? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm cướp đi nguồn sống của một người tài năng khó ai bì kịp như Vĩnh Khoa?

Nếu ông muốn lấy mạng người khác, sao lại không nhắm vào cậu, cậu sẵn sàng chết thay cho Vĩnh Khoa, bất kì lúc nào.

Nếu được quay trở về thời điểm đó, Chính An thề, nhất định cậu sẽ thay thế Vĩnh Khoa để thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm đó, cho dù cậu phải chết…

Nhưng… được sao, có thể sao? Thời gian qua rồi làm sao quay lại được?

Mãi mãi vẫn thế!

Vĩnh viễn vẫn là thế!

PHẦN 2 CHƯƠNG 19

Áng mây thứ 19 : Nghi ngờ

Một tuần sau,

Việc làm đám tan cho Vĩnh Khoa cũng chỉ diễn ra trong yên ắng và vô cùng bí mật, chỉ có ba người tham dự. Sau khi mọi chuyện đã chấm dứt thì mọi người vẫn giữ vẻ bình thản như chẳng có gì vừa xảy ra.

Mọi chuyện vẫn cứ trôi đi như chính nó phải thế. Không có một dấu hiệu gì cho thấy sẽ lại có chuyện xấu xảy đến cả. Vì sao à? Vì Minh Tuấn đã báo thù được cho Wen rồi còn gì? Hắn ta đã giết Vĩnh Khoa rồi còn gì? Thế thì việc gì hắn phải tạo nên sóng, dệt nên gió nữa để phí công.

Vẫn dồn hết sức lực vào công việc ở công ty và tổ chức, Vĩnh Kỳ trong vai Vĩnh Khoa làm việc như chưa từng được làm, như thể ngày mai cậu sẽ chết và như thể nguồn năng lượng trong người cậu luôn tràn trề. Ngày và đêm vẫn luân phiên trôi, Vĩnh Khoa vẫn không ngừng làm việc. Điều đó khiến một cô nhóc tinh ý như sóc con khá nghi ngờ, rằng có chuyện gì đó đã xảy ra với cậu, rằng có điều gì đó mà cô không được biết hoặc không được phép biết đến, rằng có việc gì đó… rất đau lòng. Việc đau lòng ấy như vô hình, nhưng nó cứ khiến tâm trạng Thiên Di ngày một tệ đi, cô bắt đầu nghi ngờ Vĩnh Khoa. Mối ngờ vực mà sóc nhỏ đang cố giấu nhẹm đi ngày một lớn dần mà Vĩnh Khoa lại chẳng để tâm nhận ra hay đề phòng.

Kể từ cái hôm làm vỡ đồ trong nhà thì không ngày nào Thiên Di không suy nghĩ về Vĩnh Khoa. Tâm trí cô cứ tồn tại những chuyện của trước đây, chuyện Vĩnh Khoa đã luôn tự hứng chịu mọi thứ, chỉ một mình. Chuyện cậu giấu cô để gọi Vĩnh Kỳ thế vai