à cũng phải thôi, tổ chức của con đang mạnh thế kia, ai mà không muốn chiếm đoạt… Con không tin ta cũng là lẽ thường…
Quăng tấm hình vừa xem lên bàn làm việc, Wen đau khổ nói với giọng khản đặc rồi cười chua chát nhìn sang Vĩnh Khoa.
Chỉ trong một ngày, hết người này lại người kia ra vào phòng ông. Giờ lại còn hải giải quyết chuyện này. Bực bội thật!
Thừa nhận ngay bây giờ chẳng phải sẽ hỏng hết mọi chuyện hay sao? Đâu được, lẽ nào công sức chờ đợi mấy năm bỏ sông, bỏ biển à? Khi nào thời cơ đến, đuoi cáo ắt sẽ tự được vạch ra. Vả lại, thời hạn kia cũng sắp đến… phải mau chóng dọn dẹp mọi chuyện thôi.
Quả không sai, rừng càng già càng cay, người càng già càng gian!
Thôi thì cứ tiếp tục giả nai. Hơn nữa, người ông cần giải quyết ngay bây giờ là… Chính An, người đã điều tra ra quá nhiều chuyện thì không nên để tồn tại làm gì cho lắm hư hại.
– Thôi, con muốn nghĩ ta thế nào cũng được, không tin thì ta đành chịu, giải thích chỉ đồng nghĩa với việc ta thừa nhận điều đó mà thôi…
– Không, con tin Wen… thế nên… đừng làm con thất vọng!
Cười nhẹ, Vĩnh Khoa đưa tay xé toạc bức ảnh “ma” kia rồi đứng lên. coi như cậu đã đúng, Wen không hề gạt cậu! Và tất nhiên, Vĩnh Khoa tin tưởng người bác sĩ mà cậu cho là tốt bụng kia. Có lẽ… do Chính An quá đa nghi mà thôi!
– Khoa, con nghĩ… Chính An… có không? Thằng nhóc đó… có khi phản con không?
Câu nói của Wen làm khựng bước chân Vĩnh Khoa trong tích tắc. Nắm chặt hai tay vo thành hình nấm đấm, Vĩnh Khoa kiên định đáp :
– Không, con tin Chính An!
– Con không nghĩ nó đã vu oan cho ta? Làm giả hình? Muốn ta và con đối đầu nhau? Muốn… đoạt lấy tổ chức Demon?
Đôi mày bỗng chốc chau lại tỏ vẻ đau khổ, Vĩnh Khoa khẽ khàng bỏ lại hai từ vỏn vẹn rồi rời phòng bác sĩ. Rõ rồi, quá rõ ràng rồi! Còn ai nữa chứ? Người lừa dối Vĩnh Khoa… chỉ có một… Chính An…. Tốt lắm… Rất tốt… Tốt đến không thể nào chấp nhận được…
– Con biết!
Bỏ lại trong phòng là Wen cùng cái nhếch môi hiểm, ông bật cười rồi ngã người ra sau ghế, thời hạn đã đến… Sẽ bắt đầu từ… Dương Chính An…
Lê từng bước chân mệt nhoài trên hành lang bệnh viện, Vĩnh Khoa đau đớn đấm mạnh vào bức tường bạc vài phát màu rồi nghiến răng. Mùi máu tanh hòa vào mùi thuốc khô khan nơi bệnh viện nhanh chóng lẫn vào không khí.
Từng giọt máu nhỏ giọt xuống hành lang bệnh viện như đang rột rửa vết thương lòng chua xót, máu chảy cùng vệt đỏ ố loang rộng bên cánh tay nhưng Vĩnh Khoa không hề cảm thấy đau chút nào. Nơi đau nhất vẫn là tâm can cậu…
Tin được không? Người mình tin tưởng nhất lại bịa chuyện gạt mình? Phải chăng cậu đã đặt niềm tin nhầm chỗ, nhầm người?
Biết thế… biết kết quả lại bi quan thế kia thì Vĩnh Khoa đã không hấp tấp chạy đến chỗ Wen và đưa ông xem bức ảnh “ma” kia để sự thật mãi mãi bị chôn vùi và cậu mãi mãi không biết đến sự lừa dối kia thì tốt rồi!
Giờ, phải đối mặt thế nào đây?
Chết tiệt! Ai có thể suy nghĩ giúp Vĩnh Khoa không? Cậu thật đang rất túng, hoàn toàn không nghĩ được gì hết! Đầu óc hoàn toàn trống rỗng…
Đối diện… nhưng đối diện bằng cách nào? Cậu sẽ phải chĩa súng vào người đó và… cướp cò sao?
Vớ vẩn, làm thế nào Vĩnh Khoa có thể ra tay cho được?
PHẦN 2 CHƯƠNG 7
Áng mây thứ 7 : Bộ mặt cáo.
Ngồi yên lặng trong căn phòng bác sĩ quen thuộc, Wen khẽ nhếch môi hình thành tia cười quỷ quyệt rồi chốc lát lại chau mày như đang suy nghĩ gì đó. Vẫn là một ngày mới nhưng đối với Wen ngày mới này hoàn toàn là ngày không nên đến. Vì sao? Vì thời hạn kia cũng theo ngày mới này mà lếch dần đến rồi. Thời hạn ông phải hoàn trả số tiền đã ứng để xây bệnh viện…
Thật cay đắng!
Năm xưa, bước chân vào nhà họ Trương chữa bệnh, với khung cảnh kia, gia tài kia đã khiến lòng tham trong Wen trỗi dậy dữ dội. Và… ông đánh liều. Một bệnh viện to lớn được ra đời ngay sau đó. Và tiếng tâm của Wen lẫn bệnh viện nhanh chóng được lan truyền với tốc độ của gió… nhờ tiền. Tất nhiên, thời hạn ông vai số tiền lớn kia để làm được bấy nhiêu chuyện cũng đã sắp đến. Lãi xuất cũng không phải thấp khi ông vay ngay bọn đầu gấu. Phóng lao thì phải theo lao nên Wen không ngại gì mà không làm.
Chỉ khi tổ chức lắm tiền kia thuộc vào tay ông, ông sẽ có tất cả mọi thứ. Sau đó thì sao? Dĩ nhiên, ông sẽ giàu to và xóa sạch nợ, bệnh viện vẫn được đi vào hoạt động như bình thường. Chỉ khác ở chỗ… lúc đó, Wen sẽ là người thắng cuộc, kẻ thua cuộc chắc chắn không ai khác ngoài “con mồi”
