Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326592

Bình chọn: 9.5.00/10/659 lượt.

gió.

Chim ríu rít chuyền cành chào ngày mới trong hương tinh khôi. Tán xanh um hệt bàn tay to lớn đang dang rộng che chắn cho những sinh linh nhỏ bé.

Một chiếc bàn nho nhỏ đặt giữa khung cảnh vương sương, ba chiếc ghế tròn được đặt quanh bàn đã có người ngồi đó.

Chòm mây ủng ỉnh kéo nhau trôi trên nền trời trong veo, vẽ nét cười mãn nguyện trên ba gương mặt phúc hậu.

Cách đó không xa, một cậu nhóc đang ngồi nghịch vào sợi cỏ non, gương mặt phúng phính trong thật muốn véo cho một cái.

Nhặt được “vật thể lạ”, cậu nhóc lon ton chạy lại chiếc bàn nhỏ với nét cười tinh nghịch trên khóe môi hệt một ai đó. Chìa “vật thể lạ” ra trước mặt ba vị trưởng bối, nhóc con Thiên Vũ hớn hở khoe “chiến lợi phẩm” :

– Ông ngoại, bà ngoại, ông nội, ông bà xem Vũ nhặt được gì nè. Nó còn nhúc nhích nữa kìa…

Bỗng chốc, nụ cười trên khóe môi ba bậc trưởng bối vụt tan ngay khi nhìn thấy “vật thể lạ” đang được đung đưa trước mặt mình.

Bà Lâm nhẹ đón lấy “vật thể lạ” đang vùng vẫy kia khỏi tay đứa cháu cưng, quăng sang chỗ khác rồi ôn tồn bảo :

– Thiên Vũ, đó là giun đất, bẩn lắm, con đừng bắt nữa nhé!

Trương Tề bật cười rồi nhấp ngụm trà đắng. Hứng tia mặt trời ban sáng ở đất nước lạ dường như đã là công việc thường ngày của ba người họ. Đến nỗi họ đã quen với việc ngày ngày cùng nhau ngồi đây và trò chuyện, ngắm nhìn đứa cháu cưng tung tăng chạy nhảy…

Thật an toàn!

Thì ra, Vĩnh Khoa gởi Thiên Vũ qua đây với ba ông bà già cũng vì muốn cậu nhóc được an toàn. Hẳn là… sắp có chuyện gì tồi tệ xảy ra rồi đây… Sao guồng xoay của thời gian luôn luôn cuốn con người ta xuống vực thẳm nhỉ? Vừa yên ắng không được bao lâu thì liền gặp bão giông… Biết đến khi nào mọi chuyện mới kết thúc đây?

Không… Sẽ chẳng bao giờ có kết thúc nào cả. Mọi chuyện trong cuộc sống chẳng bao giờ kết thúc. Có chăng, lúc ta nghĩ rằng tất cả mọi chuyện đã đến hồi kết nhưng thật sự thì đâu phải, chỉ là một trang mới của quyển sách “Cuộc đời” được lật ra mà thôi. Câu chuyện vẫn sẽ được tiếp tục. Mãi không ngừng… Đó chính là dòng chảy mà tất cả mọi người điều bị cuốn theo, không sao dứt khỏi được!

Dẫu sao cũng mong rằng, sau cơn mưa trời lại sáng và cầu vòng sẽ lại xuất hiện.

– Thiên Vũ của ông không sợ sao? Nó là quái vật, nó sẽ cắn, sẽ ăn thịt Thiên Vũ của ông đấy! Vì vậy, Thiên Vũ không được nghịch nữa, nghe không?

Vừa nghe xong lời ông nội “đe dọa”, nhóc Thiên Vũ bất giác rùng mình sợ hãi rồi chạy đến ôm chặt lấy bà ngoại, thút thít :

– Vũ không muốn bị ăn thịt đâu, không muốn bị cắn đâu… Vũ sợ lắm. Vũ không dám nữa, Vũ sẽ ngoan…

– Ừm, cháu của ông ngoan là tốt. Đừng sợ, nó không dám làm gì cháu cưng của ông bà đâu, ông sẽ bảo vệ Thiên Vũ, chịu không nào!

Phì cười, Trương Tề đưa tay xoa đầu nhóc tinh ranh rồi cất giọng điềm đạm. Dưới ánh nắng nhẹ bẫng, không gian hệt thiên đường thật!

– Dạ…

Trong gió, có vương chút nắng, có nụ cười hạnh phúc được vẽ lên mây trời.

Trong gió, có vương chút nắng, có tia ấm áp của tình thân gia đình.

Trog gió, có vương chút nắng, có niềm vui nhỏ nhỏ đã hình thành.



—-

Căn phòng chứa mùi nguy hiểm ngày một nồng không lấy chút ánh sáng nào từ bên ngoài, tấm rèm cửa to đùng cứ tung đưa theo nhịp đẩy của một ai đó để che bớt ánh ắng mặt trời tràn vào giang phòng kia. Mảng tối lấn át mọi thứ xung quanh. Từ bên dưới nhìn lên chỉ có thể thấy được dáng người thấp thoáng cạnh khung cửa tối om, ngoài ra, không thấy được thêm gì khác.

Ngồi hẳn lên bàn làm việc, Hiếu Thiên đung đưa chân tự do trong dáng vấp khá thoải mái. Lúc lâu, cậu nhếch mép rồi ngửa đầu sang khung cửa sổ chối từ ánh nắng nhạt, cất giọng đùa cợt :

– Định chơi trò thám hiểm bóng đêm sao? Tiếc thật… giờ là sáng mà! Muốn chơi thì đợi đến khi đêm về nhé, Wen!

– Điên! Cậu đừng giở thái độ lếu láo đó với tôi, nếu muốn, tôi có thể tóng cổ cậu trở lại “tường bốn bức” ngay bây giờ đấy, Hiếu Thiên!

Cười khinh, Hiếu Thiên phóng xuống nền đất phẳng rồi dửng dưng cho tay vào túi áo khoác trắng, bước thẳng và không nói thêm gì nữa. Nếu nói chẳng phải rất bất lợi cho cậu hay sao? Cuối cùng thì cậu cũng đã học được từ câu “Im lặng là vàng!” kia được chút ít công dụng.

Cạch!

Cánh cửa phòng được Hiếu Thiên mở ra cùng lúc cánh tay người đứng trước cửa vừa giơ lên không trung. Nghểnh mặt nhìn “kẻ lạ”, Hiếu Thiên bỗng chốc nhếch môi rồi ngoái đầu lại phía sau, nói với vào trong :

– Wen, ai đây?

Nghe gọi, v


XtGem Forum catalog