Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326281

Bình chọn: 7.5.00/10/628 lượt.

ày?

Cố hết sức đỡ lấy cả thân hình to lớn và dìu ai đó lại sofa một cách khó nhọc, sóc con vội vàng chạy đi lấy khăn đắp lên trán Vĩnh Khoa rồi lại hối hả chạy vào bếp khoáy một ly chanh nóng để giải rượu.

Trước giờ, việc nhìn thấy Vĩnh Khoa say khước là chưa hề xảy ra. Nhưng hôm nay, tại sao cậu lại uống nhiều đến thế? Hơn nữa, bây giờ đang là giò làm việc cơ mà? Còn Chính An đâu? Sao lại để Vĩnh Khoa thế kia?

Một điều nữa… lái xe trong lúc say rất nguy hiểm… cũng may là ai kia đã về được đến nhà thì mới gục xuống…

Vòng luẩn quẩn kia xoáy quanh đầu óc nhỏ bé khiến Thiên Di không thể nào không hỏi rõ Vĩnh Khoa, đỡ lấy đầu chồng mình, sóc con nhè nhẹ đút nước cho cậu. Nhưng… chỉ khi hương thanh thanh của chanh vừa xộc vào mũi thì Vĩnh Khoa đã gạt phăng thứ nước có công dụng làm cậu tỉnh táo kia ra khỏi miệng mình. Chòm người dậy và ôm chầm lấy cô vợ nhỏ, Vĩnh Khoa đau khổ nói trong men say :

– Anh… rất đau… đau lắm….

– … Anh bị gì vậy? Đau ở đâu? Có cần đến bệnh…

– Niềm tin anh đặt… vỡ rồi… Anh… sẽ tự tay… trừng phạt… kẻ lừa dối… nhất định… nhất định… nhất… định…



Những câu từ lấp lửng được thả ra theo từng nhịp thở nhè nhẹ vương men rượu dần nhỏ lại giữa cái không gian tĩnh lặng của ngôi nhà lớn rồi vụt tắt hẳn. Đôi mắt có vẻ mệt nhòai nhắm lại một cách khó nhọc, ngủ rồi… Cứ để Vĩnh Khoa thế này có khi tốt hơn…

Đặt Vĩnh Khoa nằm ngay ngắn trên sofa, Thiên Di vội đưa tay lấy chiếc điện thoại trên bàn gọi cho Chính An để hỏi rõ lý do khiến Vĩnh Khoa say khước như thế.

Giọt thời gian bỗng chốc ngưng động khi nghe được một vài điều gì đó thật bất ngờ, sóc con bỗng chốc buông chiếc điện thoại trên tay xuống, tia nhìn nhanh chóng hướng sang Vĩnh Khoa đang nằm đó, đôi mày của cậu dường như đang nhíu lại rất đau đớn…

Bần thần ngồi xuống Vĩnh Khoa, Thiên Di đặt tay mình lên mi mắt ai đó rồi khẽ cuối người, thì thầm :

– Mọi chuyện sẽ ổn thôi, em tin anh sẽ làm được mà…

Trong giây phút đó, một bàn tay rắn chắc liền choàng qua vai người sóc nhỏ, ôm thật chặt như sợ cô nhóc sẽ biến mất vậy.

Thôi thì… để cậu yếu đuối trong lúc này, cứ coi như một khoảng lặng trong cuộc sống đi. Dù sao việc tiếp thu cú shock kia vẫn là quá sức chịu đựng của Vĩnh Khoa.

Đau đớn ôm chầm lấy Thiên Di, Vĩnh Khoa khe khẽ thốt lên, giọng nói mang chút chua xót của nỗi thương tổn khó chấp nhận :

– Làm… được… anh sẽ làm được… Anh… là ai chứ? Trương Vĩnh Khoa… đâu ngu ngốc đến vậy?

Bầu không khí tĩnh lặng chốc lát bao trùm lấy cả ngôi nhà lớn, nắng bên ngoài chẳng dám soi vào thế giới của cả hai, nên chỉ biết rụt rè ghé bên thềm và ngóng vào trong mà thôi.

Giữ nguyên tư thế đó cho đến khi Vĩnh Khoa đã thực sự chìm vào giấc ngủ thì sóc con mới nhè nhẹ tháo tay cậu ra rồi đứng lên. Chuyện lần này… quả thật rất khó chấp nhận được… Nhưng… sóc con tin, Vĩnh Khoa đã và đang làm đúng. Nhất định thế!

PHẦN 2 CHƯƠNG 8

Áng mây thứ 8 : Gíó đêm

Màu đen của bóng đêm dần dần đánh bại buổi chiều tà rợp bóng, chiếm trọn lấy cả không gian bao la khắp vũ trụ, mảng đen ấy nhanh chóng khẳng định vị trí của mình khi trăng và sao đêm thoáng hé khỏi mây mù trong phút chốc.

Trên nền trời lấp lánh nhen nhúm vài tinh tú, lúc thì mang trọn gam đen sẫm u ám, khi thì hằng mạnh vệt trắng của mây ban chiều… Tất cả, bỗng chốc hòa trộn vào nhau khi một luồn gió mạnh khẽ rít qua bầu không khí đặc sánh mùi đêm.

Kéo tấm chăn to kình lên, Vĩnh Khoa khẽ cuối người, đặt lên trán cô vợ bé nhỏ một nụ hôn nhẹ rồi đứng thẳng dậy. Đặt bàn tay nóng ấm lên bờ má xinh hồi lâu, Vĩnh Khoa cười buồn rồi quay người bước đi, để lại cô gái nhỏ nằm ngủ hệt nàng công chúa ngủ trong tòa lâu đài rộng lớn.

Thả người vào BMW đen loáng, Vĩnh Khoa nhanh chóng khởi động máy rồi nhấn ga, phóng vụt khỏi khuôn viên lớn của ngôi nhà ngập ánh đèn.

Giữa sa lộ giờ đã vắng bóng người, BMW đen loáng hệt con hổ có đôi cánh phát sáng phóng như bay trong màn đêm.

Ánh nhìn buồn thảm như tia sáng chiếu xuyên đêm đen tĩnh mịch, tường tận mọi chuyện. Nắm chặt volang, Vĩnh Khoa đau khổ nhíu mày cho dòng suy nghĩ kia chóng tiêu tan. Tập trung vào việc lái xe, thả dòng suy nghĩ bay xa rồi tan biến phía sau làn khói trắng.

– Wen?

Nhấc điện thoại khi nghe báo có cuộc gọi đến, Vĩnh Khoa bình thản nghe máy và chờ đợi người ở đầu dây bên kia cất giọng.

Không đợi lâu, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc từ vị bác sĩ già mà Vĩnh Khoa luôn tôn kín