ị bác sĩ già khẽ dịch chân sang hướng cửa vào, ngó xem. Nhận ra gương mặt thân quen, ông cười hiền rồi gật gù :
– Về rồi sao? Thế nào, học tốt chứ, A Huân! – Ngưng lại, ông liếc sang Hiếu Thiên đang đực mặt ra, ngầm đuổi khéo – Chẳng phải cậu còn bận nhiều việc sao? Còn không đi?
Tỏ vẻ bất cần, Hiếu Thiên lách sang một bên rồi huýt sáo vang trời, bỏ đi. Giận dữ, Wen nói với theo để ngăn chặn kẻ gây ồn :
– Này, im lặng. Bệnh viện cứu người chứ không phải khoa tâm thần!
Đây là nơi đâu chứ? Khu vui chơi cho tên láo toét đó ư? Rõ là không rồi!
Từ ngày cho Hiếu Thiên vào đây, hắn ngày càng lên mặt khiến Wen muốn bóp chết hắn ngay tức khắc. Nhưng không, nghĩ lại vẫn chưa đến lúc cho tên đó ra đi vĩnh viễn nên ông khoan nhượng, xem chuyện hắn làm như gió thoảng qua tai rồi xong. Rồi, sẽ đến lúc, Wen trục xuất tên “trời đánh” kia ra khỏi bệnh viện. Mặc cho hắn thế nào thì thế. Mà cũng có khi… hắn sẽ lại được trở về “tường bốn bức” thì sao?
Đẩy cửa bước vào giang phòng lớn, A Huân ngạc nhiên nhìn tấm rèm cửa đã bị kéo kín rồi chốc lát lại nghĩ đến những-gì-vừa-vô-tình-nghe-được-khi-nãy. Chúng có mối liên kết nào không hay chỉ là ngẫu nhiên? Ngẫu nhiên… không đời nào! Wen vốn là người thích thoáng mát cơ mà, việc gì phải nhốt mình trong không gian tối om?
Lạ thật!
Mà thôi, đó đâu phải chuyện của cậu! Chuyện của cậu là làm tốt nhiệm vụ chữa bệnh của mình.
Cười nhẹ, A Huân đặt tấm bằng tốt nghiệp lên bàn cho Wen xem. Ông bật cười khoan khoái, quả không uổng công đã đầu tư cho chàng trai trẻ kia du học. Kết quả không tòi tí nào! Có khi, chàng thanh niên này lại giúp ông làm nên việc cũng hay… sẽ thế nào nếu… A Huân cùng ông… chóng lại Vĩnh Khoa?
Thú vị đây!
—-
– Khoa, nhìn xem!
Sau cuộc thử nghiệm dài mấy tiếng đồng hồ, Chính An thở phào rồi chạy đến đưa Vĩnh Khoa xem thứ gì đó. Vừa sáng sớm, anh chàng Chính An kia đã mò đến nhà Vĩnh Khoa và lôi đầu hai vợ chồng dậy. Vô duyên không chứ? Không gian vợ chồng người ta đang yên ắng say giấc nồng thì bị cái giọng đáng chết kêu om sòm khiến cả hai vợ chồng phải bật dậy vì tưởng… cháy nhà.
Hậm hực đến tổ chức với một tâm trạng không thể nào tốt hơn được, Vĩnh Khoa âm thầm tăng ga, hạ ga, lúc chạy nhanh, lúc thắng gấp để trả thù kẻ phá rối cho đến khi đã đến tổ chức thì cậu mới buông tha con mồi đáng thương đang muốn nôn oẹ.
Lý do khiến Chính An hối hả đến vậy chỉ là bức ảnh có mặt Hiếu Thiên và một ông bác sĩ nào đó thôi ư? Nếu chỉ là vậy thì Vĩnh Khoa đã trừng trị tên khó ưa Chính An từ nãy giờ rồi. Hà cớ gì cậu phải ngồi đây và chờ đợi? Nghĩ lại, nếu không tại Chính An thì hôm nay hai vợ chồng đã được ăn sáng cùng nhau rồi, mặc dù việc đó ngày nào cũng diễn ra cả. Nhưng… biết sao được… đã quen như thế rồi…
Không… đó chỉ là bức ảnh trước khi đem đi kiểm nghiệm thôi nhé! Bức ảnh hiện tại mà Chính An đang đưa cho Vĩnh Khoa xem đã thay đổi hoàn toàn sau cuộc thử nghiệm nho nhỏ nhưng chiếm thời gian khá dài kia.
Nghi ngờ nhìn vào bức ảnh “ma” kia, Vĩnh Khoa thoáng biến sắc trong phúc chốc rồi sững người ra, nhìn Chính An như muốn nói gì đó. Hiểu ý, Chính An chỉ khẽ gật đầu thay cho những từ ngữ đã nghẹn lại ở cổ họng.
Trong bức ảnh, Hiếu Thiên đang nói chuyện cùng… Wen đại nhân chứ không ai khác, hình ảnh Wen có hơi nhòe đi sau thử nghiệm. Cú lừa thật ngoạn mục, đánh lừa mọi thị giác nhìn vào…
Tích tắc…
Tích tắc…
Tiếng đồng hồ đủng đỉnh lùa thời gian trôi thật chói tai, không gian yên lặng giờ đã bị tiếng chuông quả lắc phá hỏng.
Cũng đúng thôi, việc tiếp thu một chuyện shock đến đờ người như thế khiến Vĩnh Khoa không dám tin. Tại sao chứ? Rõ ràng Wen đã từng rất tốt với gia đình cậu, tốt với cậu đến thế cơ mà? Cớ gì giờ Wen lại như thế? Nếu muốn làm thế, sao Wen không thực hiện âm mưu ấy từ mấy năm trước? Sao lại dùng lòng tốt để thử nhau như vậy?
Hàng loạt câu hỏi không có lời giải đáp cứ tạo thành vòng dây giăng kín tâm trí Vĩnh Khoa, khiến đầu cậu như muốn nổ tung. Ngay và luôn!
Được rồi…
Không cần nghĩ ngợi nhiều chi mệt óc!
Vĩnh Khoa tin rằng, từ trước tới nay, những gì trong suy nghĩ cậu điều đúng… cho nên… không cần ngồi đó mà nghi ngờ vớ vẫn nữa…
Hà cớ gì một vị bác sĩ như Wen lại muốn chiếm đoạt tổ chức Demon trong khi bệnh viện của ông ấy cũng rất lớn và thu nhập hàng năm cũng đâu thua kém gì Demon…
Buồn cười!
—-
Bịch!
– Khoa, con nghi ngờ ông già lớn tuổi này sao? Con không tin ta? À… m