ật chặt, Thiên Di dứt khoác cất giọng :
_ Ông kia, người ông muốn giết là tôi chứ gì? Vậy thì cứ nhắm thẳng vào tôi mà bóp cò đi. Đừng có bắn lung tung vậy chứ. Có biết mạng sống của con người là rất quý không? Có ngon thì ông bắn tôi đi, tôi cóc sợ.
Tự khâm phục chính mình, chẳng biết can đảm từ đâu mà sóc con dám nói những lời đó nữa.
Những câu chữ vừa thoát ra khỏi cửa miệng thì Thiên Di mới bắt đầu cảm thấy hối hận. Chắc chắn lời nói của nó sẽ chỉ làm ông Kan hăng máu thêm thôi.
_ Được thôi, vậy thì để ta thay chủ tịch giải quyết…
_ Từ khi nào mà ông có cái quyền thay tôi giải quyết mọi chuyện thế, ông Kan?
Chất giọng lạnh ngắt từ xa vọng lại, đôi mắt to tròn sáng lên, mừng rỡ. Cuối cùng thì cũng tới.
_ Vĩnh Khoa. – Thiên Di vui mừng reo lên, mắt hằn rõ tia hạnh phúc nhưng… chỉ nhận lại ánh nhìn khó hiểu từ Vĩnh Khoa.
Mái đầu hơi nghiêng xuống, Vĩnh Khoa chậm rải sải từng bước dài đến nơi Vĩnh Kỳ đang đứng. Lúc này… hai người họ đứng cạnh nhau, nếu sơ ý không quan sát thì có lẽ.. sẽ chẳng phân biệt được ai là Vĩnh Khoa, ai là Vĩnh Kỳ mất.
Chăm chú dõi theo Vĩnh Khoa, Thiên Di ngây người trong giây lát, chẳng hiểu có chuyện gì nữa. Trong tim sóc con có một linh cảm rất lạ…
Đột nhiên, tầm nhìn của sóc con bị che khuất bởi một tên vest đen. Thoáng chốc, tầm nhìn lại được tự do. Dáng người cao cao ấy từ từ tiến đến trước mặt Thiên Di. Thật ra, nó cũng chẳng biết người đang bước đến là Vĩnh Khoa hay Vĩnh Kỳ nữa. Bởi vì hôm nay, hai người ấy rất, rất giống nhau…
_ Vĩnh Kỳ, anh làm gì thế?
Chỉ khi tiếng nói lạnh tanh của người đang đứng cùng mấy tên vest đen vang lên thì Thiên Di mới cho rằng, Vĩnh Kỳ là người đang tiến đến chỗ nó.
Nhìn kỹ hơn thì có thứ gì đang phát sáng một bên tai của người đang sải bước. Là chiếc khuyên tai nhỏ. Chắc chắn người này là Vĩnh Kỳ rồi.
Nụ cười khẽ hiện trên khóe môi bé xinh, gương mặt đáng yêu tựa thiên thần. Nhưng… nụ cười thoáng vụt mất khi nhìn thấy khẩu súng trong tay Vĩnh Kỳ.
Tách.
Gì vậy?
Một khẩu súng khác đang lên đạn. Vĩnh Kỳ dang đôi tay to lớn ra, ôm chầm thấy thân hình bé nhỏ của Thiên Di, khẽ thì thầm :
_ Xin lỗi!
Sững người trong phút chốc, Thiên Di trở nên bối rối. Đôi mắt to tròn chứa đầy sự ngạc nhiên.
Ở một góc rừng, khẩu súng lạnh toát trong bàn tay sần sùi của ông Kan chầm chậm đưa lên không trung. Và…
Đoàng.
Tiếng súng như xé toạt màn đêm, âm thanh thật đáng sợ. Âm thanh ghê rợn từ nồng súng phát ra bắt đầu lan tỏa khắp khu rừng, lẫn vào gió, lấn át tiếng nước va mạnh vào đá.
Màu đỏ thẳm bao trùm lấy thân áo, đôi chân khẽ thụt lại vài bước. Dùng hết sức lực cuối, Vĩnh Kỳ đẩy mạnh Thiên Di té xuống nền đất để không ngã cùng cậu. Cậu biết, ông Kan đang nhắm súng vào Thiên Di. Cậu cũng biết, phía sau mình là… vực thẩm.
Xoạc..
Cả thân người trở nên nhẹ tênh, gương mắt đượm buồn dần bị màn đêm quấn lấy…
Thiên Di ngơ ngác, không thốt nên lời. Vừa mới đây thôi, Vĩnh Kỳ còn thì thầm với nó cơ mà. Chỉ nháy mắt, thân hình to lớn đã biến mất.
Chóng tay xuống nền đất lạnh toát, Thiên Di khập khiễng đứng dậy, chân khẽ nhấc tới trước…
_ Ngốc, dừng lại. Phía trước là vực thẳm đó.
Không biết từ lúc nào, Vĩnh Khoa đã ở cạnh nó. Bàn tay cậu khẽ run lên, ôm lấy dáng người bé nhỏ vào lòng.
Không hiểu sao lại đau lòng đến thế.
Nước mắt từ khóe mi cứ ương bướng trào ra, trào ra mãi không thôi. Có gì đó nghẹn lại ở cổ. Khóc không thành tiếng. Đôi mắt to tròn cứ nhìn về phía vực thẳm, nước mắt lại rơi ra, làm nhòa mọi cảnh xung quanh.
_ Được rồi chứ? Coi như điều luật về “chìa khóa vàng” đã được hủy bỏ. Tôi và Khoa đã tìm lại hồ sơ cũ, trong đó ghi “Muốn hủy điều luật về “chìa khóa vàng” thì chủ tịch phải hi sinh. Một mạng đổi một mạng”. Vĩnh Kỳ cũng như Vĩnh Khoa, cả hai điều là chủ tịch. Vì thế, các người hài lòng rồi chứ?
Chính An chậm rãi cất giọng, nãy giờ cậu đứng lặng yên trong bóng đêm, ánh buồn đượm choáng lấy tia nhìn. Đôi cánh bạc liên tục phát sáng nhờ chút ánh sáng nhỏ nhoi của trăng.
Trương Tề lập tức khụy xuống ngay lúc đó. Ông biết… đau lòng rồi sao?
_ Giết hắn… giết hắn…
Ánh nhìn nham hiểm chiếu thẳng vào người ông Kan, hừ nhạt, Trương Tề gằng giọng nói tiếp :
_ Ai cho phép ngươi tự tay làm những chuyện ngu ngốc ấy. Nếu đã biết phía trước có vực thẳm, sao còn dám ra tay?
Đoàng..
Vừa dứt lời, Trương Tề nhắm thẳng súng vào ông Kan và cướp cò không nhân nhượng. Quăng khẩu súng xuống đất, Trương Tề lạnh lùng ra hiệu cho đám cận vệ lui.
Dáng người khập khiễng bước chậm trong đêm. Đêm đen dường như chẳng hiểu thấu, cứ từng bước một, từng bước một bao trùm lấy vạn vật.
_ Vĩnh Khoa, anh mau cứu Vĩnh Kỳ đi. Cứu anh ấy đi.
Nắm chặt lấy cánh tay Vĩnh Khoa, Thiên Do sợ hãi nói, giọng nói chứa đầy sự lo lắng. Sóc con đang lo cho Vĩnh Kỳ? Hay chỉ vì…. Vì cậu đang và đã cứu nó khỏi phát súng ấy?
Vĩnh Khoa giương mắt nhìn vào khoảng đen vừa nuốt trọn một dáng người thân quen. Cậu biết Thiên Di đang rất hoảng. Cần phải để nó bình tĩnh lại.
Bộp!
Đánh vào sau gáy của sóc con làm nó ngất đi, đỡ lấy thân người bé nhỏ ấy, Vĩnh Khoa buồn bã c