Ring ring
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329113

Bình chọn: 10.00/10/911 lượt.

có hai thân hình chạm đất, mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa khắp trời đêm, hắt vào tận rừng sâu.

Định thần lại, sóc con lồm cồm ngồi dậy sau cú ngã kinh điển, người nó không đau gì cả. Vậy mùi máu…

Nhìn sang bên cạnh, Triết Minh đang ôm chặt vai mình, mồ hôi tủa ra khắp gương mặt điển trai, đôi mày rậm chau lại lộ rõ sự đau đớn, môi cậu khẽ mấp máy :

_ Không sao chứ?

_ Minh, con điên rồi sao? – Ông Hàn giận dữ gắt, mắt hiện rõ sự lo lắng.

_ Đồ ngốc, cậu làm gì vậy chứ? Lao ra làm gì?

Đưa tay đỡ lấy đầu của Triết Minh, Thiên Di thút thít. Nếu Triết Minh không nhào ra chắc có lẽ…

_ Haizz, trật rồi. Vậy… để ta bắn lại nhé! – Giơ khẩu súng lên giữa không trung, ông Kan nhếch môi đầy tiếc rẻ.

Nồng súng lạnh toát nhắm thẳng vào đầu Thiên Di, như móng vuốt của một con hổ dữ, có ánh nhìn sắc bén xuyên thẳng tâm trí sóc con. Nó muốn kéo Triết Minh ra khỏi hướng súng nhưng không hiểu sao… cả thân người như tê cứng, không sao nhúc nhích nổi.

Tách!

_ Thiên Di, cô còn ngồi đó làm gì, đứng lên mau… – Triết Minh yếu ớt thốt lên vài chữ, ánh nhìn gieo thẳng vào mắt sóc con, cậu nhìn thấy được cặp mắt to tròn đang run sợ trước nồng súng đen láy kia.

_ Thiên Di, em bị gì thế? Nhúc nhích đi chứ? – Rất muốn lao ra nhưng Vĩnh Kỳ nhanh chóng bị đám vest đen chặn lại, cậu chỉ còn cách gào thét trong vô vọng và mong chờ Vĩnh Khoa đến cho mau… Vì đơn giản, cậu nghĩ Vĩnh Khoa đã tìm ra cách giải quyết mọi chuyện.

_ Đứng lên đi, con gái. – Hiệu trưởng Lâm chẳng nhúc nhích được vì ông cũng đang bị kìm *** bởi ba tên bặm trợn là cận thân của Trương Tề. Khi nhận được điện thoại, ông lập tức đến đây mà không báo cho thầy Vinh biết chuyện vì sợ liên lụy người hậu duệ trung thành ấy. Chỉ vừa đặt chân vào bìa rừng thì ông đã bị giữ chặt thế này. Lão Trương Tề độc ác muốn ông tận mắt chứng kiến cảnh con gái mình bị giết đây mà.

Không trung lắng đọng nhờ mùi máu hòa lẫn vào khí trời. Mảng đen chẳng vơi đi bao nhiêu, gió làm cho cành cây lao xao, nước cứ vỗ mạnh vào đá như tức giận lắm. Nhưng thứ âm thanh rợn người nhất vẫn là tiếng súng nổ trong đêm đen.

Ngón tay sần sùi chạm ngay vào cò súng, di chuyển thật nhịp nhàng…

Đoàng…

Viên đạn được nồng súng phun ra sau khi ngón tay vừa cướp cò, hướng thẳng về phía trước…

Lại một lần nữa, mùi máu lan ra khắp bìa rừng. Hương máu đặc sánh quyện hòa vào gió. Mùi tanh xộc vào mũi.

Kịch.!

Ngã sập xuống nền đất ẩm thấp, đôi môi tái nhợt vì mất máu…

CHƯƠNG 56

Áng mây thứ 56 : “Đoàng”

Đã có những lúc ngọt ngào tưởng chừng như không thể cách xa.…Hạnh phúc nào mà chẳng có cái giá của nó.…Phải chăng càng hạnh phúc… kết thúc lại càng đau !!! :\'(

Phóng xe vun vút ngoài bầu trời đêm, cái lạnh thấu xương đến tái lòng, từng đợt gió giá buốt quấn lấy thần trí Vĩnh Khoa, tim cậu thoáng nhói lên.

Lên ga và tăng tốc…

Mong sao chuyện này chấm dứt cũng là lúc mọi người được hưởng hạnh phúc một cách trọn vẹn. Nét lạnh cố che lắp khoảng trống yếu đuối trong tâm hồn Vĩnh Khoa, vì Thiên Di, để bảo vệ người quan trọng nhất, chẳng việc gì Vĩnh Khoa không dám làm. Chẳng ngờ lại có ngày một người lạnh lùng như cậu lại yêu say đắm một con sóc ngỗ nghịch chuyên phá phách như Thiên Di.

Nhếch môi cười đau khổ, Vĩnh Khoa tiếp tục lao xe đi như một con mãnh thú hoang dã, chạy với tốc độ chết người. Vạn vật xung quanh như chỉ là hạt cát trong mắt cậu.

Xe chạy chậm dần rồi dừng hẳn ở bìa rừng, xuống xe, Vĩnh Khoa cùng ông mình bước nhanh vào bìa rừng…

_ Nếu con không nở xuống tay, thì ta…

_ Con đã nói là sẽ chấm dứt mọi chuyện. Ngay cả việc hứa hôn cũng đâu dành cho con, đúng không? Con biết mình nên và không nên làm gì. Ông cứ yên tâm!

Chẳng đợi để nghe hết câu nói của ông mình, Vĩnh Khoa cười nhạt, gương mặt vẫn lạnh tanh. Chất giọng đều đều thoát ra, hơi lạnh hòa vào gió, thành một.

Màn đêm dần ôm trọn hai bóng người đơn lẻ. Mảnh chuyện khép lại chỉ trong tích tắc. Chẳng kịp để cánh rừng hoang vu lưu lại chút vương vấn. Mọi âm điệu thật dứt khoát.

Trương Tề nhếch môi hiểm, lẳng lặng bước phía sau dáng người cao cao trước mặt.

Lê từng bước chân nặng trịch, tiếng giày chạm vào nền đất ẩm như chẳng vang. Vĩnh Khoa nhìn thẳng vào màn đêm đen, bước thật điều đặn, nhịp nhàng. Bàn tay săn chắc khẽ nắm chặt lại, cậu đã sẵn sàng cho mọi chuyện phía trước.



Mùi máu tanh cứ thế lan tỏa khắp cánh rừng hoang sơ. Trong khoảng đen chỉ mang chút ánh sáng cỏn con, vẫn làm cho người ta thấy rõ nồng súng lạnh toát vừa hạ xuống.

_ Làm sao tôi có thể đứng nhìn tên bạn thân và người quan trọng như Thiên Di gặp nguy chứ!

Chất giọng dần yếu đi, Bách Nhật gục xuống nền đất ẩm, mắt khẽ nhắm lại vì kiệt sức…

Hết Triết Minh lại tới Bách Nhật bị thương. Còn chuyện gì nữa không?

Đầu óc Thiên Di như lịm đi, nhìn hai cậu bạn vì mình mà phải rớt máu… thật là….

_ Mau gọi xe cứu thương đi. – Giọng ông Vương trở nên gấp gáp hơn, đáng lẽ ra, ông phải nhận ra sự nguy hiểm này ngay lúc đầu và từ bỏ ham muốn đoạt chức chủ tịch sớm hơn…

Chầm chạm đứng dậy khỏi mặt đất, mái đầu hơi cuối xuống, hai tay bấu chặt vào vạt áo. Mím môi th