Insane
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326874

Bình chọn: 7.00/10/687 lượt.

c. Vy Anh buông anh ra thật nhanh.

Trúc Vũ cười mờ ám, rồi nói với lũ nhóc còn đang háo hức đứng xem :

– Mình đi chỗ khác thôi. Để hai anh chị ấy nói chuyện yêu đương.

” …………….”

Mạnh Vũ cười rồi dẫn lũ nhóc ấy đi.

Nói chuyện yêu đương ? Cái gì vậy chứ ! Chẳng qua là lúc nãy Vy Anh không kìm được mới làm như thế thôi .Nhưng mà…bây giờ cô hối hận rồi.

Sự ngượng ngùng , xấu hổ cứ chen lấn nhau, không ngừng trỗi dậy làm cô cứ đứng đờ như tượng, không biết nên làm gì cả. Đột nhiên, một ý nghĩ vụt qua khiến cô trở nên bình tĩnh hơn.Cô làm sao phải ngượng nào ? Cô có quyền làm như thế với anh chứ ! Hừ . Việc gì phải sợ ! Nhưng…ý nghĩ chỉ là ý nghĩ. Nếu bây giờ trốn được thì cô sẵn sàng trốn ngay.

Vy Anh bối rối :

– Anh đi nghỉ một chút nhé.

Duy Phong lắc đầu không nói gì nhưng lại đột nhiên cầm tay cô dắt đi.

Vy Anh tròn mắt , không hiểu gì :

– Anh Duy Phong định đưa em đi đâu ?

Anh vẫn chỉ nhìn về phía trước :

– Em rất muốn chơi với bọn nhóc mà. Chúng ta đi.

– Không cần. Anh kệ em, anh đi nghỉ đi.

– Thả em ra. Em không muốn chơi.

– Anh Duy Phong ! Anh không nghe em nói sao ? Anh nên đi nghỉ đi .

Anh nãy giờ vẫn chỉ im lặng , bỗng nhiên dừng lại nhìn cô. Ánh mắt như chứa màn sương mỏng mờ đục.

A ! Dấu hiệu của sự đe dọa đây mà. Vy Anh lập tức hít thở sâu , nói thật nhỏ :

– Chúng ta đi thôi.

Anh gật đầu , định dắt cô đi tiếp. Vừa lúc đó, các mẹ cũng từ phòng bước ra. Thấy bọn cô thì hơi bất ngờ, đưa mắt nhìn xuống một nơi.Vy Anh lập tức theo quán tính buông tay anh ra nhưng không được.

Vì người nắm mới có quyền buông tay…nhưng người kia vẫn thản nhiên như không có gì .

Anh làm gì vậy chứ ! Nếu để các mẹ biết thì mọi chuyện sẽ lộ mất !

Vy Anh cảm thấy thật lo lắng…Duy Phong gật đầu một cái rồi ngoảnh ra sau nhìn thư kí Hoàng và Nguyên đã đi sau bọn cô từ khi nào ! Họ cứ như là oan hồn vậy ! Cô ấp úng chào các mẹ rồi bước theo anh.

Chỉ thấy phía sau , hai oan hồn kia đang nói gì đó với các mẹ .Thật nhiều chuyện mà !

Tâm trạng Vy Anh bât giờ rất bồn chồn và đầy mâu thuẫn.Cô nói với anh một cách lo lắng :

– Anh Duy Phong, mẹ em rất hay tới đây. Có thể mẹ sẽ biết chuyện.

– Mẹ sẽ không biết.

Giọng nói đầy trấn tĩnh của anh làm cô cảm thấy thật yên tâm nhưng vẫn còn thắc mắc :

– Sao anh biết là mẹ sẽ không chứ. Mẹ em đã như một thành viên ở nơi này rồi.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt đầy kiên định và chắc chắn :

– Sẽ không. Thư kí Hoàng phụ trách mọi chuyện rồi.

– Nhưng anh còn chưa nói với anh ấy gì mà.

Anh nhìn ra phía sau một cái :

– Rồi.

Vy Anh hướng theo nhìn, thấy hai người kia đưa tay ra dấu thành công, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

– Anh nói khi nào vậy ? Em có nghe gì đâu ?

– Lúc nãy anh có nhìn họ.

– ….

Nếu không phải là cô đã rất quen với anh thì cũng không thể lí giải nổi kiểu trả lời ấy. Như vậy là lúc nãy anh với hai người kia trao đổi bằng mắt.

Đã vào giờ chiều, nơi đây gần núi nên khá lạnh. Vì vậy lũ nhóc chỉ tập trung chơi bên trong. Vừa chưa bước tới đã nghe tiếng náo loạn rồi.

Một căn phòng nhỏ . Tất cả ngồi vây quanh thành một vòng tròn.Cô nhóc đứng ở giữa đang hát, còn lại thì vỗ tay theo nhịp.

Trẻ con là những thiên sứ, chỉ cần nhìn vào những ánh mắt trong veo kia, thế giới sẽ trở nên thật yên tĩnh.

Một cậu nhóc vừa thấy cô và anh đứng ở cửa thì mắt sáng , la lên :

– A ! Hai anh chị tới rồi.

Cô nhóc đang hát bị cắt ngang thì ra vẻ tức giận, nhưng thấy anh thì cười híp mắt :

– Anh đẹp trai.

Bọn nhóc lại bắt đầu phá trật tự, nhao nhao lên :

– Anh Duy Phong, chị Vy Anh.

Có nhóc còn láu cá :

– Hai anh chị nói chuyện yêu đương rồi ?

Vy Anh xấu hổ bịt miếng mấy tên giặc này lại, đồng thời liếc xéo Trúc Vũ, người đã dạy hư cho lũ nhóc.

Mạnh Vũ vỗ vỗ tay :

– Chúng ta tiếp tục nào.

Vy Anh và anh cũng ngồi xuống xem. Nhưng mà vòng tròn lúc nãy đã hoàn toàn bị phá vỡ. Lũ nhóc này dù có ngại anh tới mấy nhưng vẫn cứ quấn quanh anh, ngồi xếp bằng gần bọn cô.

Lần này, bé Nhi lên biểu diễn. Mạnh Vũ xoa xoa đầu cô nhóc :

– Bé Nhi nói cho mọi người là em sẽ làm gì đi .

– Em sẽ kể chuyện – miệng thì vẫn trả lời nhưng mắt thì long lanh nhìn anh.

Và từ lúc nào, hai oan hồn thư kí Hoàng và tài xế Nguyên cũng đã lẻn vào ngồi góp vui. Tất cả cùng im lặng lắng nghe.

Cô nhóc cất giọng trong trẻo :

– Ngày xưa, ở một vương quốc nọ…có một anh rất đẹp trai . – nói xong lại nhìn anh cười tít mắt.

Mở đầu câu chuyện này có hơi kì quái rồi. Vương quốc…anh đẹp trai ?

– Anh ấy đẹp trai nhất vương quốc đó , anh ấy đẹp trai nhất thế giới, anh ấy đẹp trai nhất vũ trụ.

– …..

Sau đó, cô nhóc chỉ nhìn anh đầy thèm muốn, không nói gì thêm.

Trúc Vũ mang vẻ mặt cứng ngắc , đờ người hỏi :

– Bé Nhi , truyện em kể tên là gì ?

Cô bé mắt lại sáng lên :

– Anh đẹp trai.

Vy Anh giả vờ như chưa hề bị đứng hình :

– Vậy bây giờ bé Nhi tiếp tục câu truyện đi .

– Hết rồi mà. – Cô nhóc nhìn Vy Anh với vẻ mặt vênh váo .

Không gian trở nên thật yên ắng.Dù biết đó là trẻ con đấy , nhưng vẫn không khỏi choáng váng.

Lũ nhóc ngồi kế bên không hiểu gì, thấy bon cô im lặng thì cũng im lặng th