n nữa, mà là chưa bao giờ cần. Đừng để tôi nói thêm. Bà đi ngay đi. – Anh nhìn ra phía cửa , có ý xua đuổi, câu cuối được ghì mạnh – và…đừng làm phiền bố tôi.
Người phụ nữ đứng im…Chết trân.
Từ khi nào mà Bùi Quang lại trở nên như thế…chấp nhận và bảo vệ người bố ấy…
Lúc người phụ nữ kia rời khỏi, Bùi Vĩnh không giấu được sự hạnh phúc, nhìn anh đầy xúc động :
– Quang! Con chịu tha lỗi cho bố rồi .
Anh không nói gì, đi ngang qua người ông.
Bùi Vĩnh có hơi hụt hẫng nhưng niềm vui sướng vẫn còn hiện rõ.
Lúc bước lên bậc cầu thang, anh quay đầu lại :
– Bố ! Chuyện này đáng lẽ không nên giấu con. Còn nữa, con chưa bao giờ nghĩ là bố có lỗi với con.
Câu nói này như được anh cất giấu từ lâu.
Bùi Vĩnh nở một nụ cười mãn nguyện :
– Quang ! Con thay đổi rồi. Là vì cô bé kia à ?
Vừa nhắc tới đây, khuôn mặt anh trở nên khó coi, xen lẫn sự do dự và phức tạp.
Anh mím môi, không nói gì.
Bùi Vĩnh đến gần, đặt tay lên vai anh :
– Con thích cô bé ấy.
Anh gật đầu.
– Vậy thì phải nói rõ ràng cho người ta biết.
Anh không trả lời, bước lên những bậc thang tiếp theo .
***
Duy Phong nhìn Vy Anh ,vẻ mặt là có nên cười hay không nữa !
Vy Anh ngượng ngùng cắn môi :
-Màn ảo thuật đọc suy nghĩ lúc nãy, anh tại sao lại có thể đoán chuẩn các hết tất cả như vậy.
-Suy đoán.
Suy đoán ! Được rồi…Thì là suy đoán… Vy Anh khẽ thở dài :
-Vậy tại sao em lại không đoán được ?
Anh thấy vẻ tò mò của cô thì có hơi buồn cười giải thích :
-Thật ra là cái này không hề khó một chút nào cả. Chỉ cần em tinh ý.
-Thật sao ? Anh chỉ em đi .
-Được. Bây giờ Vy Anh cũng chọn ra hai thứ đi.
Vy Anh nghĩ nghĩ một chút , nhìn anh :
-Gia đình và sự nghiệp.
-Gia đình.
Cô kích động :
-A ! Sao anh biết ! Mau chỉ em đi.
-Ừ. Là thế này. Khi em liệt kê hai thứ đó, anh để ý tới ánh mắt và giọng nói của Vy Anh.
– Anh thử nói ra hai thứ đi. Em cũng sẽ đoán được cho mà xem.
-Được. – Anh nhìn cô, chậm rãi nói – Em và tất cả.
Vy Anh mở to mắt nhìn anh…Mặc dù đây chỉ là phục vụ cho mục đích thể hiện tài ảo thuật của cô nhưng mà…ánh mắt anh…giọng nói này…Em và tất cả …Câu nói này giống như mộ lời khẳng định thì hơn.
Vy Anh thất thần nhìn khiến anh bật cười :
– Vy Anh ! Em thật sự không có năng khiếu trong việc này.
-Em…thế tại sao anh biết về …measurement vậy ?
Duy Phong ho nhẹ một tiếng :
-6 số cuối trong điện thoại của hai người đó !
Vy Anh …đã muốn đột tử ! Cái này cũng có thể suy đoán được ! Vậy…anh cũng dùng số điện thoại kiểu thế không ? Vy Anh bắt đầu cảm thấy không khí trở nên thật ngột ngạt. Tay anh vẫn để trên má cô. Ánh mắt vừa dịu dàng lại vừa khó nắm bắt…
-Sắp đến giờ xe bus rồi.
-Về cùng anh.
-Đi xe bus gần hai tiếng. Sẽ rất tốn thời gian .
Anh cười một tiếng :
-Em còn có thể ngốc như thế này nữa.
A ! Vy Anh chẳng hiểu gì cả ! Vẻ mặt cũng trở nên ngơ ngác.
Anh buông tay ra , giọng nói trở nên ấm áp :
-Vào trong. Chơi một lát nữa rồi về.
Cô gật đầu đi theo anh. Tim vẫn đập sai nhịp. Cứ mơ màng, có lúc cô nghĩ mình hiểu ra điều gì đó, có lúc lại không. Cuối cùng là chẳng rõ ràng được gì cả.
Bên trong, không khí khá trật tự.
Lũ nhóc đang chăm chú nghe thư kí Hoàng kể chuyện gì đó, khuôn mặt đầy nghiêm túc.Còn rider Nguyên thì có vẻ nhàm chán lại vừa coi thường, cắm phone nghe nhạc, lâu lâu lại gắt lên :
-Stop !
Mạnh Vũ và Trúc Vũ cũng im lặng nghe nhưng biểu cảm không khác rider Nguyên là bao.
***
Ném mình xuống giường, anh thẫn thờ nhìn trần nhà, khẽ thở dài.Thích một người thì phải cho người ấy biết ! Điều ấy tại sao anh lại không rõ chứ ! thậm chí anh còn là người ghét cái kiểu cứ giấu diếm không rõ ràng.
Nhưng mà lúc đối mặt với cô bé ấy thì anh lại không nghĩ được như thế.Giống như cô ấy sống ở một thế giới khác vậy, hoàn toàn cách biệt hẳn với anh.
Anh biết , tất cả là mình sẽ chỉ nhận được con số 0 mà thôi.
Và hôm qua, thấy Duy Phong và Vy Anh như vậy, anh đã biết ai mới là người nên ở bên cạnh cô ấy.Chính anh cũng cảm thấy hai người họ mới thuộc về nhau.
Anh nhắm mắt lại…Tâm trí quay về một đêm mùa đông của nhiều năm trước.
Hôm đó, cuộc đua kết thúc, anh không vội về nhà mà lang thang khắp thành phố.Không phải là anh chán ghét cái nhà đó mà là anh không chịu được sự cô đơn, lạnh lẽo ở nơi đấy.
Anh cứ phóng xe lao đi như vậy, chẳng hề có điểm dừng. Sương đêm đã bắt đầu buông xuống.Mình anh với thành phố đang chìm trong đêm đen.
Cảm giác cô độc ngày càng lớn dần.Và anh nhìn thấy một điểm sáng…
Anh quyết định dừng ở đó.
Là một quán phục vụ đồ uống, điểm tâm không lớn lắm , nhưng có cách bố trí rất độc đáo.
Anh mở cửa bước vào…Vắng ngắt. Chẳng có ai cả.Đã đóng cửa rồi à ? bảng thời gian chỉ báo làm việc tới 10 giờ, bây giờ đã gần 12 giờ rồi…
Anh cau mày, chủ quán là ai sao mà bất cẩn như vậy, quên khóa cửa !
Đúng lúc anh định bước đi thì đột nhiên anh đèn vụt tắt.Sự hiếu kì và một cảm giác lạ lẫm dâng lên…khiến anh dừng chân và bước hẳn vào quán.
Mắt anh dừng lại ở một nơi…
Trước ánh sáng lung linh của những ngọn nến nhỏ, có hai cô nhóc đang ngồi ở đấy.
Một cô nhóc có vẻ nhanh nhẹ
