g cứ cuống lên còn bọn cô cười ầm ỹ thì cũng tít mắt cười theo. Thật yêu !
Anh nhìn tất cả, giọng nói đầy có phần huyền bí:
– Màn tiếp theo. Đọc suy nghĩ .
Oa , đọc suy nghĩ à ! Lại một tràng ồ lên ! Mắt ai cũng ngập tràn tia thích thú và cả ngạc nhiên.
Tuyệt ! Anh biết cả cái này.
À, lũ nhóc thì sao ? Phải lựa lời giải thích cho mấy nhóc mới được.
– Bây giờ, các em chọn hai thứ gì đó. Ví dụ như bánh và kem. Nhớ là không được nói ra mà chỉ là nghĩ trong đầu thôi nhé. Anh Duy Phong sẽ đoán là các thích gì ! Bánh hay kem . Có hiểu chưa ?
Lũ nhóc bĩu môi, xùy một tiếng :
– Cái này trên tivi xem nhiều.Chỉ có con nít mới không biết.
Cậu nhóc thứ nhất, chăm chú suy nghĩ một lát rồi nói :
– Siêu nhân và người nhện.
Anh chẳng cần suy nghĩ lấy một giây :
– Siêu nhân.
Cậu nhóc hét toáng lên một tiếng kinh ngạc, thiếu chút như muốn ôm chầm lấy anh, chạy quanh phòng, không ngừng la lên :
– A, đúng là siêu nhân. Anh Duy Phong giỏi thật !
Ồ ! Thật là siêu nhân à !
Mấy nhóc tiếp theo đều nghĩ thật kĩ rồi mới hỏi anh và tất cả câu trả lời đều chính xác.Không tin được ! Làm sao anh có thể không cần suy nghĩ mà đoán chuẩn xác như thế . Vy Anh nghiêm túc nghĩ xem anh có phải là người trái đất không. À, có khi là người trái đất nhưng mà có tài năng siêu phàm như đọc suy nghĩ con người ! Có thể lắm chứ !
Cô nhóc cuối cùng mắt sáng rực lên nhìn anh :
– Con trai .
– Anh. – Duy Phong nhẹ nhàng đáp.
Cô nhóc nhảy cẫng lên :
– Đúng rồi. Anh Duy Phong, em yêu anh nhất.
Thì ra là như vậy ! Thì ra là như vậy ! Còn có thể như thế nữa ! Vy Anh hết nói nổi với đám em láu cá của mình.
Thư kí Hoàng vỗ tay bộp bộp :
– Quá hay ! Cậu thử làm với chúng tôi xem.
Đúng rồi ! Có khi là lũ nhóc nên anh mới dễ dàng đoán như thế !
Vy Anh không khỏi phấn khích .
Mạnh Vũ ánh mắt nhìn anh đầy ngưỡng mộ, lên tiếng :
– Chúng ta sẽ chọn một chủ đề như bé Nhi vừa nãy. Chứ không phải chỉ là hai thứ nữa.
Anh gật đầu :
– Được.
Nguyên cười một cách quái dị :
– Tổng giám đốc đoán thử nhé. Measurement !
Câu nói vừa dứt, Vy Anh và Trúc Vũ liền đưa mắt nhìn nhau một cách kì quái ! Measurement ! Measurement ! Từ này…không phải là…số đo 3 vòng sao !!!
Chủ đề gì thế này…Thật biến thái…Nhưng anh lại nghiêm túc,chuẩn bị đoán…
Anh giữ nguyên vẻ điềm nhiên, đưa mắt nhìn Rider Nguyên, chậm rãi nói :
– 92-65-89.
Rider Nguyên bỗng đứng phắt dậy, mắt sáng rực lên để rõ sự ngạc nhiên :
– Unbelievable ! Làm sao mà tổng giám đóc biết chuẩn như thế !
Thư kí Hoàng cũng kích động không kém :
– Thật kinh hồn ! – rồi đột nhiên như nghĩ ra cái gì đó , đẩy gọng kính- Duy Phong …chẳng lẽ cậu có cùng sở thích với Nguyên sao ?
Cùng sở thích …Cái gì thế này ! Chuyện gì đang xảy ra vậy !…cái đó…làm sao anh biết cái đó chính xác như thế !
Anh không cho là đúng, dời ánh mắt đến thư kí Hoàng :
– 88-63-87.
Thư kí Hoàng trợn tròn mắt, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ kinh ngạc a lên một tràng dài.
Sau đó, vẻ mặt lại trở nên đăm chiêu, đẩy gọng kính :
– Không lẽ cậu có hai sở thích à ?
Anh nghiêng ánh mắt sắc bén nhìn thư kí Hoàng, chuyển sang người cuối cùng .
Vừa thấy anh nhìn của anh chuyển về mình, Trúc Vũ liền nói to :
– Anh Duy Phong nói đi. Mạnh Vũ nhà em thích thế nào ?
Mạnh Vũ dè chừng nhìn người bên cạnh mình đang có vẻ sốt ruột mong chờ.
Anh nhìn Trúc Vũ, nhẹ nhàng buông ra :
– Không phải là em.
Anh vừa dứt lời, Mạnh Vũ chỉ còn biết nhìn sang hướng khác mà ngó lơ còn Trúc Vũ thì mặt mày sa sầm, hằm hằm, không ngừng lay mạnh tay Mạnh Vũ , giọng nói gay gắt :
– Nói cho em biết ngay, anh còn thích như thế nào hả ! Không như em thì anh thích gì hả !
Haha ! Mấy người mọi người gục mặt cười . À, mà chỉ có Vy Anh là gục mặt cười thôi, còn hai oan hồn kia cứ ngửa cổ lên mà cười to.
Lũ trẻ con ngơ ngác rồi cũng phá lên cười.mà vì chuyện này mà mấy ngày sau đó…Trúc Vũ phớt lờ Mạnh Vũ.
Một tia sáng đột nhiên lóe lên trong mắt thư kí Hoàng. Vy Anh bỗng cảm thấy lạnh cả người.
Cảm giác bất an trỗi dậy.Quả nhiên…Sau đó…Thư kí Hoàng cười một cách đầy tà ác :
– Duy Phong, của cậu cũng không phải là bạn Vy Anh đúng không !
Ngay lúc đó, Vy Anh chỉ muốn xông tới mà bịt miệng thư kí Hoàng lại, đánh đá cho người đó một trận.Hỏi cái gì vậy !
Nhưng mà …Anh ho nhẹ một tiếng và …gật đầu ..
Cả hai người ngồi ở ghế sofa đều giật mình, kinh ngạc nhìn anh.
Bùi Vĩnh run run giọng :
– Quang …Con …
Anh không nhìn ông, bước đến bên cạnh người phụ nữ :
– Mẹ !
Bà ta không ngờ Bùi Quang lại phản ứng như thế này, như vậy là anh chưa nghe được gì rồi. Ngay lập tức, vẻ mặt trở nên rất xúc động :
– Quang ! Mẹ tới thăm con đây.
Anh à lên một tiếng , chiếc khuyên tai lóe lên một tia sáng lạnh lẽo :
– Nhưng mà tôi không có mẹ.
Nhìn khuôn mặt người phụ nữ trong phút chốc đã trở nên cứng đờ , anh lạnh lùng, giọng đều đều :
– Tôi không có mẹ , chỉ có bố. Vì vậy bà đi ngay đi .
Bùi Vĩnh ngạc nhiên…
Đôi môi bà ta mím chặt, sắc mặt tái mét, toàn thân run rẩy :
– Con …con không cần mẹ nữa sao hả Quang !
Anh cười một tiếng :
– Không phải là không cò