Thư kí Hoàng xoa xoa hai vai như đang run rồi bịt miệng bỏ đi và dáng đi thì đầy vẻ đắc chí và thỏa mãn. Vừa trở về lại nháy mắt với tài xế Nguyên giống như là vẻ vang lắm.
Vy Anh ngẩng đầu nhìn anh, cắn môi , vừa lo lắng vừa giận dỗi , không ngừng hỏi :
– Anh vừa từ Hồng Kông về à ? Tại sao không nói cho em ? Tại sao anh lại tới đây ?
Anh nhẹ cười :
– Vy Anh không biết tại sao à ?
Vy Anh vẫn bướng bỉnh, cố rút tay ra khỏi anh :
– Em không biết . Em không biết đấy .
Thật ra…tất cả là do ngượng quá đây mà ! Vy Anh còn thấy được cả mấy người kia đang nháy mắt nhìn nhau. Độ ngượng cứ thế mà tăng lên vùn vụt.
Ánh mắt anh trở nên tinh quái :
– Vy Anh muốn cắn anh mà !
“……………”
Đang lúc cô rơi vào tình huống xấu hổ nhất, bất kì việc gì cũng không làm được nữa thì hai cô nhóc trốn tuột ra khỏi Mạnh Vũ, chạy òa tới về phía cô, để lộ sự vui sướng tột độ.Hai cô nhóc có vẻ e ngại , không dám chạm vào anh như làm với cô, chỉ nhìn chằm chằm anh , cười toe toét hết cỡ :
– Anh đẹp trai nhất.
Trời ! Hóa ra là mấy nhóc này lúc nãy muốn hôn anh à ? Nhìn kìa, vẻ mặt , ánh mắt này…mê trai từ nhỏ .
Phía đằng sau, các cậu nhóc cũng kéo tới, có vẻ rất sùng bái anh :
– Anh Duy Phong của chúng ta.
Anh vẫn với dáng vẻ lạnh lùng , hướng lũ nhóc gật đầu một cái .
Vy Anh hít thở sâu . Anh làm ơn đi ! Đến trẻ nhỏ cũng cư xử như thế !
Trông bọn nhỏ cứ đứng ngơ ngác nhìn anh đến là tội nghiệp ! Muốn gần anh lắm nhưng lại không dám . Bộ dạng chúng bây giờ là rất đáng thương.
Vy Anh gỡ tay anh, ngồi xuống trước mặt lũ loắt choắt , giở trò dụ dỗ :
– Mình chơi bịt mắt tiếp nhé. Chị sẽ bắt được hết mấy đứa. Có tin không ?
Các bạn nhỏ nhìn cô rồi bĩu môi :
– Ứ.Chán lắm.
– Chị ngốc chết được .
Rồi lại chu miệng :
– Em muốn chơi với Duy Phong cơ.
– Anh đẹp trai, em muốn anh đẹp trai.
Phản bội ! Vy Anh cực kì không vui. Bọn nhóc vừa mới lúc nãy luôn quấn lấy cô lại chỉ trong tích tắc mà thay đổi nhanh như thế này. Hứ ! Người ấy có để ý tới chúng như cô đâu chứ !
– Các em muốn chơi với ai thì tùy. – Nói rồi cô đứng dậy bỏ đi, ai cũng kệ luôn .
Anh gọi cô một tiếng .
Lũ nhỏ cười ha hả :
– Chị ấy giận rồi.
– Con nít mà.
Hai người tên Vũ thấy cô như vậy thì cũng phá lên cười .
– Cậu đúng là dở hơi.
Bên cạnh , thư kí Hoàng và tài xế Nguyên thì vừa cười trộm vừa thăm dò thái độ của anh.
Cười , cười …lại cười ! Có gì mà cười ! Cứ hùa nhau đi . Toàn bắt nạt cô mà.
Vy Anh thừa nhận là mình có lúc hâm hâm như thế đấy. Nhưng mà đó là việc của cô. Ai cho phép mấy người đó cười đùa như vậy. Đáng ghét ! Đáng ghét !
Vy Anh cởi giày, ngồi lên, gạch linh tinh dưới đất.Tự kỉ thật rồi…
Đúng lúc cô đang bị tự kỉ trầm trọng thì các mẹ tới dẫn lũ nhóc đi ăn trưa. Các em ấy mặc dù năn nỉ khóc lóc đòi ở lại nhưng cuối cùng vẫn phải nghe lời.
Thấy anh , các mẹ rất ngạc nhiên , còn cứ tự trách mình sao không biết mà đón tiếp rồi bảo mọi người cùng vào ăn.
Thư kí Hoàng và tài xế Nguyên vừa nghe vậy liền mắt sáng đi vào , hai người tên Vũ kéo nhau rời khỏi đây. Nhưng…trước khi đi, lại toàn nhìn nhìn với ánh mắt đầy mờ ám và đầy ẩn ý .
Lúc đó, Vy Anh cầu nguyện…họ sẽ bị lé mắt.
Có người ngồi xuống phía đối diện cô, cười khẽ. Lại cười. Vy Anh không thèm để ý tới người ấy. Thật xấu tính.
Người ấy khẽ gọi :
– Vy Anh.
Mình không nghe thấy gì cả ! Đúng, không nghe thấy gì hết !Cô vẫn tập trung vẽ vời linh tinh, mặc dù những hình thù này ngay đến chính cô cũng không hiểu nổi lấy một chút. Thật ra, Vy Anh không dám đối mặt…Xấu hổ quá rồi !!!
Im lặng một lúc, anh lại nhẹ giọng :
– Vy Anh, nhìn anh này . Nếu không em sẽ phải hối hận đấy.
Rõ ràng là đe dọa ! Không sợ ! Cô không tin là anh sẽ làm gì cô. Hừ ! Vy Anh vẫn làm như không nghe thấy.
Và đột nhiên…anh tiến thật sát gần cô…thật nhanh…một nụ hôn nhẹ lên trán cô, mang theo chút ấm áp và lạnh lẽo.
Vy Anh cảm giác như…cảm giác…mất hết cảm giác rồi…Cô còn hơn cả kinh ngạc, sững sờ nhìn anh.
Anh vẫn thật thản nhiên :
– Không phải tôi đã cảnh cáo em rồi sao.
Ngay lúc này Vy Anh đã biết như thế nào là đến tột cùng của sự hối tiếc. Sau đấy…cô dám tự kỉ thêm một tích tắc nào nữa mà ngoan ngoãn đi theo anh vào ăn trưa. Mặt thì đỏ bừng, đầu óc thì trống rỗng, chậm chạp bước sau anh như người mất hồn.
Đi ngang qua phòng ăn của lũ nhỏ, bọn chúng lại la hét ầm ỹ . Các mẹ mỉm cười .
Phòng ăn bên cạnh, bốn người ấy đang nói gì với nhau, vừa thấy cô bước vào thì lại cười trộm. Vy Anh chột dạ, bắt đầu muốn đứng im.
Còn anh vẫn thản nhiên ngồi xuống một chỗ, không thèm quan tâm tới mấy người ấy chỉ gọi cô một tiếng :
– Vy Anh, lại đây.
Được thôi …Cô rất muốn đánh mấy người này ! Cứ nhìn nhau cười là thế nào !
Thư kí Hoàng ngồi không cách xa cô là mấy, tiếp tục nhiều chuyện :
– Bạn Vy Anh quá đáng thế ! Sao lại đối xử với tống giám đốc chúng tôi như thế.
Nguyên từ khi nào cũng ngồi lại gần :
– Oh please ! Giận hờn vu vơ mà làm gì người ơi…
Thật ra tài xế Nguyên lớn lên từ nhỏ ở Mỹ nên không trách được cứ phải thêm tiếng anh trong câu nói. Nghe mà sởn da gà… Vy Anh rùng mìn