Teya Salat
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326831

Bình chọn: 7.5.00/10/683 lượt.

eo đầy vui vẻrồi các bé ấy túm nhau lại, không cho ai lại gần, nói gì đó thật bí mật. Nhưng mà…âm lượng quá lớn rồi !

Cậu bé tên Tý vẻ mặt hình sự :

– Chị Vy Anh rất ngốc. Chúng mình bịt mắt chị ấy đi.

Cô nhóc lên tiếng :

– Đúng vậy . Chúng mình sẽ không bị chị ấy đoán ra đâu.

– Tớ cũng nghĩ thế. Chị ấy con nít lắm.

Mấy đứa gật đầu đồng ý khiến hai người tên Vũ cười ngất…còn Vy Anh i…vẻ mặt đã chuyển thành xám tro.

Được lắm lũ nhóc này ! Vy Anh thiên tài mà không làm được mấy chuyện cỏn con này sao ! Cô hừng hực ý chí tự lấy khăn bịt mắt mình…Nhưng mà…A !!! Trời ơi !!! Hình như bịt chặt quá rồi …

– Trúc Vũ, Trúc Vũ. Cậu mau cởi ra cho tớ nhanh lên !

Lần này, bọn nhỏ lại được thể cười ầm lên có đứa còn thở dài…

Chờ đó đi ! Lũ loắt choắt ! Hừ, để xem, Vy Anh sẽ bắt từng đứa và đoán chính xác cho xem. Cô bắt đầu quyết tâm thể hiện để bọn nhỏ biết thế nào là tài năng thật sự !

Nghe thấy tiếng phát ra từ bên phải…a, lại cả bên trái…

Rồi, đã bắt được một nhóc. Đứa nhỏ hét lên một tiếng, chờ cô đọc tên. Haha, cái mũi tẹt này thì còn ai vào nữa :

– Chị biết rồi nhé. Em là Nhi.

Bé Nhi a một tiếng đầy đau khổ, lầm bầm như cụ non :

– Chị khôn ra từ bao giờ thế.

Nói rồi đã chạy biến ! Còn năm tên giặc nữa ! Một cậu bé nữa lại bị cô phát hiện ! Đã thấy ta chưa , thấy chưa ! Tâm trạng của Vy Anh trở nên cực kì thoải mái.

Bỗng nhiên cô nghe thất có một động rất lớn kéo theo cả tiếng hét ầm ỹ của lũ nhỏ và cả Trúc Vũ. Tiếng động ấy ngày càng gần rồi biến mất. Có lẽ là máy bay đi ngang qua. Nhưng tiếng hét của các bạn nhỏ vẫn không ngừng vang lên. Hừ , đánh lạc hướng chứ gì ! Còn lâu nhé !

Vy Anh bắt đầu đi tìm tiếp nhưng lũ loắt choắt vẫn tiếp tục la hét.

Đừng ! Đừng để ý ! Đừng mắc lừa ! Vy Anh tự dặn mình rồi tập trung vào trò chơi .

A …đột nhiên có người chặn trước cô. Láo toét ! Dám xem thường cô! Không chịu chạy đi mà đứng ngay trước mặt trêu ngươi sao ? Để xem, không chỉ tên mà cô sẽ đọc cả họ cho xem ! Thật quá láo mà ! Vy Anh bặm môi tức giận, bắt đầu đưa hai tay ra …nhưng…tay đã bị nắm lại. Còn dám như thế ? Muốn tạo phản ?

Vy Anh rút tay ra nhưng không được…Hử ? Tay con nít mà sao lớn thế này …lại còn không thể thoát ra… Một cảm giác quen thuộc ấp đến nhưng ngay lập túc bị cô xua đi. Trò này , phải thắng ! Ai bảo lũ loắt choắt này xem thường cô kia chứ.

Vy Anh bắt đầu giãy dụa :

– Mau thả chị ra !

Có tiếng cười khúc khích của lũ nhỏ . Được, cứ cười đi.

– Này, em có nghe thấy không ? Em muốn tạo phản à !

Lần này … Vy Anh nghe thấy tiếng cười khẽ…Tiếng cười này …Tim Vy Anh bắt đầu đập sai nhịp, cảm giác bàn tay cũng nóng lên . Nhưng ý nghĩ vụt qua một lần nữa lại bị xua đi . Không thể được !. Cô hít thở sâu, lấy lại bình tĩnh, vờ nghiêm giọng đe dọa :

– Em còn không thả ra, chị sẽ cắn em chết đấy nhé .

Tiếng cười ầm ỹ của lũ nhỏ lại lớn hơn, khiến cô cũng phải giật mình.Và rồi…hai tay của cô bị kéo lên…áp vào một khuôn mặt lành lạnh…

Lập tức, một cảm giác lan tới từ tay truyền tới làm cô run lên, tim như muốn nhảy ra ngoài.

Chúa ơi ! Người làm ơn ! Chỉ là ảo giác thôi…Nhưng ngay thời điểm cô cầu nguyện thì…

Người ấy ghé tai cô, giọng đầy ý cười :

– Vy Anh định cắn anh ở đâu ?

Ầm !!! Vy Anh tưởng như một quả bom đang giáng mạnh vào đầu mình. Các thùy não cũng đã giãn đứt ra. Đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Não bộ chẳng thế xử lí nổi điều gì lúc này.

Là người ấy rồi… Nhưng mà người ấy vừa nói cái gì thế…

…Cắn…Ở đâu ?

Thật lâu sau , Vy Anh mới lấy lại được cảm giác, cô phản ứng một cách chậm chạp :

– Anh Duy Phong.

Giọng nói trầm ấm đầy quen thuộc vang lên :

– Ừ. Đúng rồi .

Đồng thời, chiếc khăn bịt mắt cũng đang dần được cởi ra, do bịt chặt quá lâu nên mắt cô hơi nhức và chưa thích nghi hẳn với ánh sáng. Phải một lúc sau khi đã hồi phục hẳn, Vy Anh…đã thấy rõ người ấy.

Trong bộ vest xám sang trọng đầy lịch lãm, anh nghiêng đâu nhìn cô, ánh mắt ấm áp, còn khóe miệng nâng lên, thấp thoáng sự ma mãnh :

– Em định cắn anh như thế nào để anh có thể chết đây ?

Vy Anh cảm thấy mặt mình đã nóng bừng . Tiếng cười lớn của những tên giặc lại vang lên…cô nhìn sang…

Thư kí Hoàng và Nguyên cũng có mặt !!! lại còn ngửa cổ cười lớn.

Giọng anh lại vang lên :

– Anh vẫn chưa buông ra. Vy Anh cắn anh đi .

Vy Anh cúi gằm mặt, day day mũi chân. Anh làm ơn …Đừng có như thế chứ…Thật sự là cô đang rất ngượng đấy…

Nếu để cô xuất hiện bình thường trước anh thì ông trời sẽ bị gì hay sao ? Quá đáng mà ! Vy Anh than thầm rồi ngước đầu nhìn anh , lựa lời :

– Anh sao cũng tới đây ? Thật trùng hợp.

Duy Phong chưa kịp trả lời thì thư kí Hoàng đứng bên từ lúc nào, nhìn cô vẫn còn đang ngượng ngùng thì cười lớn :

– Làm gì có chuyện trùng hợp hả bạn Vy Anh. Chúng tôi vừa trở về từ Hồng Kông đã tới đây gặp bạn đấy – nói rồi thư kí Hoàng chỉ tay về một phía.

Vy Anh phải thốt lên kinh ngạc . Khoảng sân rộng lớn phía bên trái , một chiếc trực thăng đang chiễm chễ ở đó . Hóa ra …lúc nãy không phải máy bay đi ngang qua…mà là đáp xuống.

Duy Phong nghiêng nghiêng mắt lạnh tanh lườm người nhiều chuyện kia.