pacman, rainbows, and roller s
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326421

Bình chọn: 9.5.00/10/642 lượt.

muốn giết người.

Đến nhóm Bùi Quang và Mạnh Vũ ngang ngược là vậy cũng phải sững người.

Anh đút hai tay vào túi…sải bước về phía Nguyễn Phương.

Một cảm giác sợ hãi ập tới khiến cả sân hoang mang. Nguyễn Phương ôm đầu đầy sợ sệt…

Anh ngồi xuống cạnh hắn, từng chữ toát ra hơi lạnh :

– Cậu vừa nói gì ?

Vy Anh đưa mắt cầu cứu Bùi Quang và Mạnh Vũ nhưng họ …cũng đang bàng hoàng.

Nguyễn Phương cả người run lên, không dám nhìn anh, lắp bắp rồi cũng không nói được gì.

Không khí xung quanh như xuống tới độ âm, cả sân im bặt không một tiếng động.

Anh buông từng chữ một cách nhẹ nhàng và vô cùng đáng sợ :

– Nhắc lại.

Chân tay Vy Anh đã trở nên bủn rủn. Trúc Vũ đứng bên cạnh, run run kéo áo cô đầy hoảng sợ :

– Cậu…cậu mau nghĩ cách ngăn anh ấy lại. Anh ấy giết hắn mất !

Phản ứng của Vy Anh luôn chậm chạp. Trước tình huống mà không ai dám thở mạnh thế này, cô có thể làm gì ?Vy Anh nhìn người ấy, ánh mắt anh…đã tối hơn, mùi vị lạnh lẽo và nguy hiểm cũng đã…tăng lên.Cô giật mình, cố gắng mở miệng một cách thật khó khăn :

– Anh Duy Phong…

Anh hơi sững người và chỉ mấy giây sau, vẻ mặt điềm tĩnh đã quay trở lại. Anh đứng dậy, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt khó nắm bắt :

– Vy Anh vừa gọi anh ?

Lúc đó, những tảng đá đè nặng trong cô cuối cùng cũng mất đi. Vy Anh ngơ ngác trước sự thay đổi nhanh chóng của anh, lí nhí :

– Vâng.

– Không làm em sợ chứ ?

Vy Anh ho nhẹ , nói năng không rõ ràng:

– Có. À không, không, em không sợ.

Thấy anh …lại quay sang nhìn Nguyễn Phương. Vy Anh hoảng sợ, lập tức kéo tay anh :

– Anh Duy Phong , muộn rồi , mình đi thôi.

Duy Phong nhìn xuống cánh tay đang bị cô giữ, ánh mắt phảng phất tia cười rồi gật đầu đầy chiều chuộng :

– Được.

Tâm trí Vy Anh đang thả lỏng nhẹ nhàng thì anh hướng Nguyễn Phương, buông một câu :

– Cậu sẽ biến mất nếu gặp Vy Anh.

Trên chiếc xe thể thao màu xám, Vy Anh ngồi im lặng nhìn cảnh vật phía trước.Dư âm của chuyện lúc nãy vẫn còn lì lợm bám lấy chưa chịu buông. Không ngờ anh cũng có lúc đáng sợ như thế đấy. Vậy là phim cũng khá thực tế đấy chứ, sát thủ đều là những anh chàng đẹp trai, không phải sao ?

– Anh Duy Phong, anh vẫn không định nói cho em biết chúng ta sẽ đi đâu à ? – Không thể im lặng được nữa, Vy Anh bắt đầu hỏi.

– Nhà anh.

Vy Anh kinh ngạc nhìn anh không chớp mắt, có điều cô thực sự mong chờ muốn xem nơi anh sống như thế nào.Chợt nhớ ra điều gì, cô quay sang nói với anh :

– Anh đừng để ý những gì Nguyễn Phương nói nhé !

Duy Phong hơi nhíu mày :

– Nguyễn Phương ? À, hắn đã nói gì thế ?

May mà có thắt dây an toàn nếu không thì Vy Anh đã ngã nhào về phía trước rồi ! Nhìn kìa !!! Vẻ mặt của anh bây giờ là cực kì vô tội.Hành động , thái độ lúc nãy của anh đều làm tất cả khiếp sợ. Vậy mà bây giờ anh lại hỏi Nguyễn Phương đã nói những gì sao ? Một ý nghĩ chợt lóe lên. Vy Anh lấy lại bình tĩnh, bắt đầu thăm dò một cách thật thông minh :

– Anh Duy Phong, anh biết em là Vy Anh chứ ?

– Không.

– ……

Cô hít một luồng không khí lạnh. Anh ấy đúng là bị đa nhân cách. Lại thăm dò :

– Vậy anh nghĩ em là ai ?

Anh đột ngột quay sang nhìn cô, nhấn mạnh :

– Là bạn gái anh.

Vy Anh đỏ mặt quay đi nơi khác, nhìn trời nhìn đất, phải kiềm chế lắm mới không mở cửa xe mà lao ra .

– Anh Duy Phong thật sự không biết Nguyễn Phương nói gì à ? Vậy tại sao anh lại…- Những từ tiếp theo bị cô bỏ lửng.

– Vì anh thấy em ghét hắn.

Như vậy thì…anh ngang ngược quá đấy ! Nghĩ ngợi một chút , cô thủ thỉ với anh :

– Em hơi ghét Nguyễn Phương thôi. Hắn cũng không có ác ý đâu. Chỉ là em khá nghiêm túc nên không thích hắn đùa cợt vậy .

Anh nhẹ nhàng vạch trần cô :

– Đừng nói dối anh.

A , từ nãy giờ anh có nhìn Vy Anh đâu, câu nói dối của cô cũng rất trôi chạy và nội dung ổn cả mà. Làm sao anh biết là cô nói dối chứ . Cho dù anh ấy có là Duy Phong đi nữa ! Không thể chấp nhận được ! Và nếu anh ấy biết thì cũng giả vờ tin đi chứ ! Sau khi bị vạch trần, cô ỉu xìu nhìn anh :

– Sao cũng được mà.

Duy Phong nhìn cô với ánh mắt đầy dứt khoát :

– Tôi sẽ không để hắn lại gần em.

***

– Xin cho hỏi, chị từng tuyên bố rằng trong buổi họp báo giới thiệu phim mới của mình, tổng giám đốc Hoàng Duy Phong tập đoàn Khánh Phong sẽ tới tham dự. Vậy tại sao hôm qua lại không hề có sự xuất hiện của anh ấy. Mọi người đều cho rằng đó là cách để chị đánh bóng tên tuổi của mình. Chị nghĩ sao về điều này ? – Một cô gái trẻ tay cầm một chiếc máy ghi âm nhỏ, vẻ mặt tràn trề sức sống.

Đứng đối diện là một cô nàng tóc uốn quăn buông xõa, gương mặt được trang điểm khá đậm, bộ váy ôm sát lấy cơ thể mảnh mai, cô có một vẻ đẹp yếu đuối. Cô cười một cách thật tao nhã :

– Cô là phóng viên từ nhà báo nào ? Tôi nhớ không nhầm thì hôm nay tôi không có lịch hẹn trả lời phỏng vấn.

Cô gái trẻ kia hình như đã lường trước được tình huống này, vẫn hướng chiếc máy ghi âm về phía trước :

– Tôi đại diện cho toàn bộ các bạn trẻ. Cô hãy cho chúng tôi câu trả lời để làm yên làn sóng dư luận hiện nay.

Hoài Vân khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của mình, giọng nói có chút châm biếm :

– À , là thế ! Nhưng l