, tớ bơ vơ chắc. – Trúc Vũ bĩu môi.
Vy Anh ngơ ngác gặm gặm bánh :
– Hả ? Cậu nghĩ xa thế rồi cơ à ?
Trúc Vũ hứ một tiếng đầy xem thường :
– Chứ sao nữa ! Này nhé, như anh Duy Phong là chuẩn, kế thừa tập đoàn Khánh Phong, trụ sở lại còn nằm gần đây, quá tuyệt còn gì !
Vy Anh ỉu xìu , thở dài :
– Anh ấy còn chẳng biết tớ là ai nữa !
– Vậy cậu bây giờ định thế nào ? Đừng nói với tớ là cậu cũng mặc cảm tự ti này nọ đấy nhé !
– Cậu xem thường bạn mình vừa thôi nhá, tớ cũng được hâm mộ lắm chứ.
– Tất nhiên, Nguyễn Phương cuồng cậu nhất đấy.
Vy Anh giật phăng cái bánh mì của Vũ, cắn cắn rồi 2 đứa phá phách cho tới khi 2 mẹ về.
– Hai đứa thử gọi anh Huy xem , gần 12 giờ rồi mà chưa về nữa là sao . – Cô Trúc tháo tạp dề, càu nhàu.
– Không phải bà bảo là nó đi gặp bạn cũ sao, con trai lớn rồi mà cứ giữ khư khư thế. – Mẹ Diệp tắt bếp , bắt đầu dọn bàn ăn.
– Tôi sợ nó hại con người ta ấy, còn nó, vứt đi đâu cũng xong – Cô Trúc tuy là mắng nhưng vẫn không che được ánh mắt tự hào về con trai.
Và Vy Anh , Trúc Vũ cũng vậy, rất tự hào về anh Huy. Bố mất từ lúc Trúc Vũ còn bé xíu, anh Huy lúc ấy đang học cấp 2. Cô Trúc cũng đi làm suốt , vậy mà mình anh giữ em nhỏ, không dưới sự kềm cặp thúc giục của ai vẫn học hành rất xuất sắc. Tốt nghiệp đại học luật , thì anh đã được 1 văn phòng luật sư có tiếng mời vào, chỉ 2 năm , bây giờ anh đã leo lên chức phó trưởng phòng . Cộng thêm với ngoại hình khá chững chạc và nam tính , gái theo anh không phải ít. Nhưng anh cũng rất cưng 2 em gái. Cũng vì thế mà hai người được đút lót bao nhiêu là thứ. Có lúc nhận, có lúc từ chối nhưng xong rồi cũng thôi, không giúp gì. Mặc dù chưa bao giờ thấy anh mang chị nào về nhà, như thế không có nghĩa là anh không qua lại với ai . Chỉ qua đường , nhưng tuyệt đối không vượt quá giới hạn bao giờ.
Vy Anh với Vũ còn chưa kịp gọi điện thì đã nghe tiếng còi xe . Lập tức, lao ra chấn trước cửa.
– Ai cho anh còi điếc tai ở đây hả . !
– Chuông cửa có mà anh không bấm còn còi cái gì . !
Hai người bọn cô khoanh tay , mặt tỏ ra hình sự.
Anh Huy nhanh chóng giơ cái túi bự lên :
– Đây , kem nhé ! Vị hạnh nhân , dâu . Giờ thì anh vào được chưa hả ?
2 đứa hớn hở , mỗi người dẹp một cánh cửa sang cho anh vào nhà rồi ôm lấy túi kem. Đã nhận đồ người ta thì phải làm cho tốt , đó là nguyên tắc, giúp anh treo áo rồi mới ngồi vào bàn ăn.
Xong bữa, 2 mẹ lôi nhau vào phòng thử đồ mới mua, còn 2 đứa rửa bát dọn bếp. Anh Huy thì đứng dựa tủ lạnh, nghe điện thoại .
– Ừ, anh biết rồi, ừ, thế nhé, ừ , Bye em.
Anh vừa cúp máy, Vy Anh chặn ngay :
– Anh đúng là đồ lông bông.
– Ê này,từ đó mẹ anh dùng , em dám hả ?
– Dùng từ đồ đểu mới đúng – Trúc Vũ phối hợp.
– Hai em còn nhỏ mà phán cái gì ?
– Ai bảo bọn em nhỏ, em cũng có bạn trai rồi chứ mắc.
– Được rồi, được rồi , thì 2 người nhớn mà không hiểu chuyện nhé !
– Anh đừng tưởng làm luật sư lý lẽ giỏi mà ngụy biện với bọn em . Hừ.
– Yêu đương nhắng nhít.
Anh Huy ho nhẹ một tiếng :
– Nhắng nhít ? Anh làm cái gì đâu ?
– Yêu đương không nghiêm túc.
– Chị nào cũng chỉ được 1 thời gian .
– Muốn anh cô nào cũng phải lấy sao ?
Hai đứa hung hồn định gật đầu thì anh Huy giơ tay lên :
– Bình tĩnh , nghe anh này, từ lúc cấp 1 tới đại học, anh chỉ lo lao vào cày bài vở, tốt nghiệp xong cũng cày việc túi bụi, lấy vợ liền thì sao anh chịu được . Gia đình khác độc thân nhiều lắm.
– Xem như anh đúng, còn mấy cô bạn gái kia là như thế nào ?
– Chưa lấy vợ, chưa gặp được người anh yêu thương , mấy cô kia xem như … giải trí.
– Hừ, làm hại con gái nhà lành .
– Đừng có nhầm, anh của tụi em không đến nỗi hư hỏng như thế đâu, những cô kia cũng toàn là chơi bời cả thôi.
– Ừ, được lắm, vậy mới ngoan , chứ em căm thù bọn con trai đểu.
– ừ, em cũng cực kì kinh tởm những người như vậy.
– Mạnh Vũ đểu đấy . – Anh Huy nháy mắt.
Trúc Vũ vừa nghe thấy vậy liền chồm đến, cố bôi tay đầy xà phòng vào người anh Huy, anh nhanh chân chạy núp sau người Vy Anh, cô không những không bảo vệ che chở anh mà còn hùa theo, chùi tay vào áo anh. Anh Huy hét lên rồi cũng nhúng tay vào bồn, đuổi theo trả thù. Vậy là cái bếp lại thành bãi chiến trường. Khoảng một lúc lâu sau, dưới sự nghiêm trị của hai mẹ, Vy Anh với Trúc Vũ đã dọn xong mọi thứ tinh tươm, còn anh Huy xem đá bóng ở phòng khách.
Thực ra anh đang … ngủ trên sô fa. Hai đứa lấy điện thoại để ở trên bàn, túm nhau vào phòng nghịch. Chưa bao giờ thấy anh Huy lại lơ đễnh để quên điện thoại thế này. Hết chụp ảnh làm hình nền, đổi nhạc chuông , nhạc chờ rồi lại hủy. Dù sao anh cũng là một luật sư, nhạc chuông nhạc chờ xì tin , nhắng như vậy, ai không biết lại đánh giá . Cuối cùng, rủ nhau lùng danh bạ, đếm xem có bao nhiêu “em “ .
Tay Vy Anh đang dò danh bạ thì dừng lại ở một cái tên … Hoàng Duy Phong K.P…cô nín thở, bóp chặt điện thoại.
Trúc Vũ đeo kính nobita, cắn bút, chờ đọc tên “em” tiếp theo để ghi vào sổ, thấy cô im lặng thì giục :
– Ai nữa ? Còn chưa được 10 người mà ?
– Hoàng Duy Phong. – Vy Anh run giọng, có phải may mắn quá không ? Số điện thoại của a