Này nhóc, anh trót thích em rồi

Này nhóc, anh trót thích em rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323744

Bình chọn: 8.00/10/374 lượt.

ước bỏ việc nhà” là hơn, tóm lại là vẫn chia tay.Nhìn dáng con nhóc đứng trong bếp anh chợt nghĩ, nếu là nó, nhất định sẽ chọn người mình yêu thay vì nghề mình yêu, nhất định sẽ không vì cái nhà quá bé mà chán người chủ ngôi nhà đó…Có điều, nếu sau này làm vợ rồi thì phải chỉnh đốn thêm mới được…Thật may phước, đúng lúc ấy, con nhóc do thấy mặt anh chàng hót rác quá đần cộng đỏ nên vui tay tát luôn chút nước lên mặt chàng.– Nghĩ gì mà đần thối ra vậy?Quân chẳng biết trả lời ra sao, chẳng lẽ nói rằng mình đang chuyển phông cảnh từ nó ở trong bếp thành nó ở trong… phòng ngủ hay sao?Anh lắc đầu quầy quậy, đưa tay vuốt ngang mặt lau đi những giọt nước mát lạnh, lòng chưa kịp cảm thấy cái hạnh phúc của một cặp vợ chồng mới cưới thì đã ngửi thấy mùi tanh tanh…– Cô… hắt lên mặt anh nước gì vậy?– Hả? Ah, nước rửa mực đó mà!-… Nguyễn Linh Chi…..Muộn thế này rồi bố mẹ cô không lo à?– Nếu tôi bị bắt cóc đi nữa thì hai tư giờ sau mới được báo cảnh sát cơ mà, cha mẹ tôi chắc chắn đang nghĩ thế nên chẳng vội vàng làm gì đâu.- nó nhún vai.Hai con người vừa dốc bầu tâm sự vừa đứng trông cái quầy bán đồ nướng bé xíu dựng trên lề đường.Số là Chi Chi tiểu thư dù bị cầm cán chổi đuổi về cũng vẫn leo đẽo đi theo Quân ca, còn anh có lẽ vì lúc chiều xén chút nữa đâm đầu vào cột điện nên cuối cùng cũng mặc kệ cho con nhím biển đi theo.Thật ra trong lòng anh cũng biết, không phải là không có cách nào đuổi người này đi, chẳng qua là anh không thực sự muốn thế nên không làm tới cùng mà thôi…Cái đoạn đường quen thuộc này chập tối còn đông người, làm con nhóc khản hết cả cổ mà hò hét “Mực nướng thơm ngon hảo hạng mua hai tặng bốn đây!!”, làm cho Hoàng Minh Quân – con người có trí tuệ bình thường phải bịt chặt mồm nó lại.Anh chưa điên đến mức mang nhà ra thế chấp mà buôn bán ưu đãi khiếp thế đâu!Cũng nhờ quầy mực nướng tăng thêm một thiếu nữ xinh đẹp nữa mà doanh số bán hàng cũng cải thiện đáng kể.Quầy hàng sáng màu đèn vàng cùng cột khói trắng nóng hổi bốc lên nghi ngút từ vỉ nướng, những xiên mực nướng, thịt nướng vàng ruộm lăn qua lại dưới tay người chủ hàng quả thật rất hấp dẫn.Nhưng hấp dẫn hơn cả, đặc biệt là đối với các thiếu nữ chăm đọc chăm coi phim ”tình cảm cho tuổi mới lớn” , chính là được thưởng thức live action ngay nơi khỉ ho cò gáy này!Nhìn hai cặp đôi kia xem, tuy nhân vật nam chính có vẻ đần đụt một tí, ngớ ngẩn một tí, nông dân một tí, vân vân một tí… Tuy nữ chính có vẻ ngốc nghếch một tí, trẻ con một tí, hậu đậu một tí, vân vân và cực kỳ nhiều vân vân một tí… Nhưng những biểu hiện của cặp đôi này lại dễ thương vô cùng.Chốc chốc lại cố tình chạm vào tay nhau một cái, hơi một tí là chu mỏ lên gây gổ, sau đó lại cười ngu.Con nhóc mồm thì nhồm nhoàm nhai mực nướng nhưng tay lại thu tiền nhanh như chớp chảo, rất có phong thái con nhà võ.Anh chàng thi thoảng lại cầm quạt xua xua con nhím biển đứng xa xa ra một chút, thực chất là không muốn để cậu ta phải chịu hơi nóng bốc lên từ vỉ nướng. DAY 3 (5)Thế mà nó nhất quyết không từ bỏ chính quyền, hất ra lại xông vào.Nói tóm lại, các chị em quanh đây cứ gọi là xâu xúm vào, bỏ ra vài đồng bạc vừa được ăn vừa được xem phim hành động, nhầm phim tình cảm lãng mạn, lời quá còn gì?Chắc vì thế nên tên bần tiện kia dù bị con nhóc cạp mất vài xâu thịt nướng vẫn có thể tươi cười như thường, chứ không thì dù là ai cũng không tha! Phải không anh?Cái này thì… nghĩ kỹ lại, Hoàng Minh Quân cũng không chắc lắm đâu. (Cười)Một người nướng đồ ăn, một người thu tiền và hò hét rao bán ầm ỹ khiến đoạn đường đó hôm nay tấp nập lạ.Cũng vì thế mà thời gian trôi nhanh không ngờ, anh cũng thấy việc làm này của mình không còn nhạt hơn nước ốc như trước nữa.Lúc đã muộn hẳn, đèn đường đã tắt bớt, xung quanh lặng như tờ, vắng như chùa Bà Đanh. Con dốc thoai thoải đón gió biển mát lộng, chỉ còn một đốm sáng nhỏ phát ra từ quầy hàng nhỏ của hai vị đại gia.Trong hoàn cảnh này, Quân tiện mồm nhắc lại kỷ niệm thân thương mấy ngày trước.– Hôm trước ở chỗ này anh gặp ma đấy.– Ma á? Biển mà cũng có ma à?– Uhm. Muốn nghe không?– Có, có!_con nhóc hào hứng.– Hôm đó đã gần mười hai giờ rồi, trời tối um, gió thổi khe khẽ… Đoạn đường này chỉ còn mình anh. Bỗng nhiên ào một cái khói bay mù mịt…_nó mặt xanh lét hồi tưởng lại.– Sao… sao nữa?_nó mắt mở to, chăm chú nuốt từng lời.Thấy biểu hiện thú vị đó của nó, anh lại thấy hứng khởi lạ, quyết định kể diễn cảm hơn nữa– Sau đó một cái xe to đùng như xe bus thình lình xuất hiện. Nó lừ lừ đi rất chậm, rất chậm, phát ra những âm thanh kỳ quái và làn khói mờ mịt…Tất cả những ô cửa đều bị rèm cửa che kín hết, riêng chỉ có một ô cửa có vén rèm. Và khi nó đi ngang qua mặt tôi…Bỗng nhiên đâu đây vang lên tiếng mèo kêu. Cả hai giật bắn mình, đặc biệt là nó.Câu chuyện chẳng có gì li kỳ, nhưng nhờ ngoại cảnh và giọng kể chuyện đêm khuya rất chuyên nghiệp của anh mà không khí trở nên ghê rợn lạ lùng! (?)-… Tiếp đi… _theo phản xạ con nhóc đứng sát vào anh nông dân chân đi dép lê hơn.– Sau tấm kính trong suốt là một gương mặt trắng dã, hốc mắt to sâu hoắm thâm quầng, và từ hai khóe mắt đó c


Teya Salat