ấy ăn. Tôi đi có việc.
Anh chau mày, giọng có phần giận giữ. Anh cầm chìa khóa xe và ra khỏi nhà…
[Trụ sở UBS…'>
-Tổng giám đốc. Chủ tịch đang họp.
Cô thư kí đứng dậy, cản Nam Phong. Anh lừ mắt một cái rồi mở toang cửa phòng họp đi vào.
-Công ty chúng ta cần mở thêm…
-Tất cả ra ngoài hết cho tôi.
Nam Phong cắt ngang cuộc họp, cô thứ kí thì đứng ngoài sợ sệt. Mọi người trong phòng họp từ các cổ đông tới trưởng phòng đều răm rắp nghe theo lệnh của C.E.O trẻ tuổi. Chưa đầy 5 cái chớp mắt, phòng họp rộng lớn chỉ còn hai người là bố con ruột nhà họ Trương bị ngăn cách bởi chiếc bàn gỗ dài, ông Vương thì ngồi yên trên ghế, xoay lưng lại với Nam Phong đang tỏa ra làn khí nóng hừng hực. Anh gào lớn:
-Ông làm trò gì vậy? Ngân hàng đi thu mua công ty thời trang để làm gì?
-Ta làm gì, con không liên quan.
-Ông sẽ không làm được đâu. Tôi cảnh cáo ông, nếu ông còn làm gì liên quan tới nhà họ Vũ thì cũng là làm gì tôi.
Anh quay đi, ra khỏi phòng họp.
[Biệt thự họ Trương..'>
Tôi bị cơn đói bụng đánh thức vào lúc tầm hai, ba giờ chiều gì đó. Tôi lồm cồm bò ra khỏi giường, ra ngoài kiếm đồ ăn…
-Ee.. sao nhiều đồ ăn ngon vậy anh không gọi em? Cả bác Hàn nữa!
Tôi nhanh nhẹn kéo ghế cạnh Nam Phong ra rồi ngồi xuống, khoanh tay trước ngực. Trên bàn có tới hai hộp pizza cỡ lớn, hộp gà rán và khoai tây chiên đầy ự làm tôi chảy nước miếng.
-Bác Hàn ghét ăn đồ này nên đã về nhà rồi. Còn em thì tôi không gọi! Để em ăn hết của tôi à?
-Hứ ai thèm… nhưng mà bụng anh không chứa được hết từng này đồ ăn đâu ^^ vậy nên em sẽ giúp anh gánh ít nhất một nửa chỗ này.
Tôi nói, tay cầm một miếng pizze đầy pho mai lên cắn một miếng. Sao nó ngon quá! Có lẽ do tôi đang đói.. cứ thế tôi ăn gần hết một chiếc pizza và hai cái đùi gà rán to bự chảng.
-Em no chưa?
-Dạ rồi ^^
-Vậy dọn đi.
Nam Phong đã dừng ăn từ lâu rồi nhưng vẫn cứ ngồi nhìn tôi. Anh nói xong mà lạnh lùng bỏ đi, để tôi với một đống hộp và xương xẩu.
-Aaa Ben ăn đi nha. Tao dành mày một cái đùi gà đó!
Tôi xé nhỏ thịt rồi cho vào bát của Ben. Như mọi khi là nó ăn tới ăn nhưng hôm nay cứ nằm bẹp dí trong chuồng, đưa mắt nhìn tôi rồi lại nhắm mắt. Tôi chạy ra nhấc nó lên thì thấy nó chẳng phản ứng gì thì bỗng thấy lo lo. Tôi kêu Nam Phong..
[Animals care hospital..'>
-Nó bị trầm cảm thôi.
-Trầm cảm ý ạ?
Tôi hết sức ngạc nhiên khi bác sĩ thú y nói về bệnh tình của Ben. Chó mà cũng trầm cảm sao?
-Đúng vậy. Có thể do chủ ít nói chuyện hoặc bị các con cùng loài hắt hủi. Nhưng do nguyên nhân đầu là nhiều hơn…
Nghe xong dặn dò của bác sĩ, tôi và Nam Phong bế Ben ra xe để về nhà.
Trên đường…
-Ben à! Từ nay sau giờ học, chị sẽ dành ra 1 tiếng để chơi và nói chuyện với em nhaaaa Thích chưa ^^
Tôi xoa xoa đầu Ben, nó đặt đầu trên đùi tôi rồi ngủ. Nam Phong thì tạp trung lái xe hết mức. Chả hiểu từ lúc chiều mặt anh đã như đang suy nghĩ chuyện gì đó quan trọng vậy!
-Bảo Nhi.. anh hỏi em vài điều được không?
-Được ạ.
Tôi ngồi trên thềm gỗ đung đưa chân. Anh bắt đầu đặt ra câu hỏi:
-Trước khi bố em mất, ông ấy có đưa cho em giấy tờ gì không?
-Có! Cả một tệp luôn nhưng hồi đó em còn bé nên em đã gửi nhờ anh Tuấn – luật sư riêng của bố em.
-Vậy sáng mai chúng ta đi gặp bác ấy và lấy lại giấy tờ đó. Em đủ tuổi để tự cầm nó rồi.
Anh nói xong đứng dậy, cũng kéo tôi vào trong nhà.
[Trường Newton..'>
-Cuối giờ đi xem phim nha!
Tiên Tiên quay xuống rủ rê tôi.
-Hôm nay không được, tao đi có việc rồi.
Tôi trả lời, tay gập mấy tờ giấy cô Lan Anh nhờ viết để đi nộp…
-Cô!
-À ừ. Cảm ơn nhaaa yêu cưng quá :3
Cô cầm tập giấy, chu mỏ lên thơm gió tôi. Tôi cười cười rồi quay trở về lớp…
Trên đường về lớp…
-A! Anh Gia Khang. Anh đi đâu..
Tôi thấy anh Gia Khang liền reo lên. Nhưng như một người xa lạ, anh đi qua tôi, không cười không nói… Tôi dừng bước, trong đầu xoay vòng vòng. “Mình làm gì sai nhỉ? Anh bị làm sao vậy chứ?”.
-Đó là do em. Từ chối tôi một cách thẳng thừng.
Gia Khang bước từng bước, anh lẩm nhẩm câu nói. Gia Khang đã khác xưa…
[Cuối giờ…'>
Từ khi Nam Phong và tôi dính tin đồn yêu nhau, anh đã có thể “dừng” xe ở cổng trường. Tôi mở cửa xe bước vào trước nhiều ánh mắt ngưỡng mộ..
-Em sao vậy?
-Không sao ạ.
Tôi lắc lắc đầu, nhìn ra ngoài. Anh bỏ một tay ra khỏi vô lăng, cầm lấy tay tôi.
-Có chuyện gì?
-Tại sao anh Gia Khang lại cư xử như thế với em?
-Em đừng bận tâm tới cậu ta.
-Nhưng…
-Không nhưng nhị gì hết. Em hãy cứ nghe lời tôi đi.
Tôi đành ngậm ngùi. Tôi quả rất muốn biết tại sao anh Gia Khang lại như vậy nhưng suy đi tính lại, có lẽ do tối hôm trước, tôi “từ chối” anh.
[The Kafe..'>
-Anh ấy kia kìa.
Tôi chỉ về phía anh Tuấn – luật sư riêng của bố tôi. Nam Phong với phong thái của một C.E.O, bước về hướng đó với bao ánh nhìn đang vây quanh. Tôi thì lụi thụi đi đằng sau..
-Vậy là giờ em muốn lấy lại giấy tờ tập đoàn?
-Vâng.
Tôi gật gù tỏ vẻ hiểu chuyện nhưng trên thực tế, cả cuộc nói chuyện toàn là Nam Phong đứng ra nói. Anh Tuấn nhìn sang Nam Phong:
-Tôi thì không tin tưởng cô nhóc này đâu. Nhưng nếu có cậu thì tôi yên tâm rồi. Tôi cũ