My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215502

Bình chọn: 7.5.00/10/1550 lượt.

y? Tôi nói sai gì sao?

– Cô… hãy nhớ lấy điều mình nói. – hắn làm vẻ mặt thảm não, rồi chuyển sang khuôn mặt bí xị nhìn đáng yêu hết mức. Ren búng tay một cái, toàn bộ nến tắt sạch và đèn điện mở lên – Mau ăn đi.

Tôi cứng đờ người… chuyện này là do hắn sắp xếp à…? Nên mới kéo tôi ra ngoài làm những chuyện không giống ai à…? Nên mới khăng khăng bảo tôi vào trước à…? Nên mới làm vẻ mặt đáng yêu như thế…! Thật là hại não…

Khuôn mặt tôi gần như chín đến nơi rồi đây! Sao Ren có thể đáng yêu đến vậy… mà tôi lại thẳng tay ‘phang’ vào mặt hắn vài cái tát. Hắn đã mong chờ phản ứng của tôi bao nhiêu, mà đáp lại đó là cái sợ sệt chết tiệt ấy. Tôi đập bàn đứng lên, hét toáng vào mặt Ren, hắn đang cầm cái đùi gà mặt trẻ con dễ sợ ý… :

– Mau đứng lên cho tôi.

– Cô lại có chuyện gì nữa.

– Lại gần đây. – tôi nói như ra lệnh, nhưng thực chất đang tay run răng mém rụng. Hắn đang cáu tôi còn dám chọc tức hắn thế này. Chờhắn lại gần, tôi làm vẻ mặt nghiêm trọng – Thế ra tất cả mấy trò này là do cậu bày ra để hù dọa tôi à?

– Cái…

Hắn định chu mỏ lên chửi đã bị tôi chặn lại, tôi hôn hắn một phát. Này thì cãi nhá, bình thường hắn thường xuyên đối xử như thế này với tôi, vậy thì lần này tôi sẽ làm lại cho hắn nếm mùi. Thử xem cảm giác thế nào khi mà mình đang cố gắng minh oan lại bị ngăn cản như thế. Tức lộn ruột lại chứ chả chơi a.

Ren hắn đứng hình, đang căn tròn đồng tử nhìn lại tôi. Nhìn thú vị thật, hèn gì hắn cứ mãi làm thế. Tôi buông hắn ra rồi huơ huơ tay trước mặt Ren, hắn chỉ biết há hốc mồm nhìn tôi. Ầy… bình thường phản ứng của tôi cũng như thế này sao? Trông cái mặt ngu ngơ hết sức…

Hắn giật mình khi tôi tằng hắng. Như quay về từ nơi nào đó xa lắm, hắn ngồi phịch xuống ghế ngạc nhiên nhìn tôi, cái vẻ mặt ngu ngơ vẫn chưa mất đi. Tôi bắt đầu ăn, thỉnh thoảng ngước lên nhìn Ren…

Thức ăn trong miệng tôi như sắp phun ra hết đến nơi… Ôi trời ơi… nhìn khuôn mặt hắn kìa… đỏ ửng như quả gấc hơn nữa còn có biểu cảm rất dễ thương làm tôi muốn hôn hắn thêm cái nữa! Phải làm sao đây?!! Aaaaa!! Mức độ dễ thương của hắn sao lại ngày càng tăng thế kia. Mặt tôi hình như cũng vô thức đỏ lên. Đôi mắt của hắn có chút gì đó rạo rực, tôi bị quyến rũ bởi nó. Ren từ từ mở miệng:

– Yuki… cô có biết là… hai người yêu nhau ở trong cùng một phòng, hơn nữa ngoài trời đang rất tối, khu này lại vắng. Khi có một cái gì đó kích ngòi nổ, thì người con trai có thể làm gì không?

– Hả? – tôi hoang mang và mơ hồ nhận ra ý đồ thầm kín trong câu nói của Ren… bắt đầu hối hận vì hành động thiếu kiềm chế vừa rồi.

CHAP 53: TÔI BỨC XÚC.

Ren dùng vẻ mặt nghiêm trọng nhất để nhìn tôi… thôi rồi thì xác định! Hắn đột nhiên chuyển sang playboy mode…?!

Ren tựa vào lưng ghê, búng nhẹ tay một cái, trên tay hắn và trên bàn trước mặt tôi xuất hiện hail y rượu vang đỏ. Hắn nhẹ nhàng cầm ly rượu lắc lắc vài cái tạo những đường sóng lăn tăn màu đỏ đầy bí ẩn. Mà thực tình thì hành động của hắn bây giờ cũng vô cùng bí ẩn a… tôi chẳng thể hiểu được hắn đang làm gì. Song, nó chỉ đơn giản thế thôi, cũng đủ khiến tôi tim đập chân run… sao có thể khiến hắn nhìn quyến rũ thế nhỉ?

– Tôi chỉ đùa thôi. Cô sau này đừng có bất ngờ tấn công tôi thế nữa. Vẻ đẹp trai này của tôi cũng không đến mức khiến cô không thể kiềm chế đúng không?

Tôi sai rồi… là tự sướng mode on…!!!!

Tôi chỉ biết cười trừ, vậy mà ban nãy hắn làm cái bộ mặt đó thật khiến tôi sợ chết được… đúng là không bao giờ nên tin cái tên này.



Tôi ngáp dài ngáp ngắn… thật khổ thân mà… đời học trò chỉ có đến trường và đến trường…

Quái thế nào vừa đi ngoại khóa về vào ngày hôm qua, hôm nay lại bị triệu tập lên trường vì một lý do rất củ chuối… dọn vệ sinh trường lớp! Gì chứ từ đâu năm tôi đã dọn đến phát ngấy… cái lần khốn khổ leo lên sân thượng cúp tiết làm tôi bị trực phạt cả tuần ấy vẫn còn để lại cho tôi nhưng kinh hoàng. Tôi khẽ rùng mình. Ren khó hiểu nhìn vẻ mặt đăm chiêu đầy những cảm xúc phức tạp của tôi. Hắn cười nhẹ, lại gần nắm lấy tay tôi. Tôi giật thót, tay thì giật còn miệng thì thì thào:

– Tên kia! Tụi mình đang ở giữa đường đấy! Có mau buông tôi ra không hả?

Ren cười đểu nhìn rất chi là đểu, vậy mà cứ khiến tim tôi đập thình thịch mãi…

– Có vấn đề gì?

– Thì tức là… mọi người sẽ thấy.

– Mặc kệ họ.

Tôi tức sắp trào máu rồi nhá!!! Mặc kệ là kệ thế quái nào được sao hắn cứ tỉnh bơ như ruồi thế!?!

Giằng co qua lại thế nào mà chúng tôi cũng đến trường với tình trạng trên. = =”

Và quan trọng hơn hết, trong khoảnh khắc cãi nhau với hắn, mọi sợ hãi chán nản trong tôi đột nhiên biến mất… Ren đúng là người tôi cần!



Sau khi lưng muốn gãy khi đám trong lớp cứ đùn hết việc cho tôi, tôi nằm dài ra bàn, chẳng thèm đi nghe thông báo gì gì đó.

Kể từ sau lần tôi và Ren hạng nhất trong cuộc thi kia, dường như lớp tôi càng căm ghét tôi hơn nữa, trước là chỉ có con gái thôi, giờ thì cả trai lẫn gái… gez! Thế nên ta phải nói chứ… đẹp và tài năng cũng là một cái tội mà… (chị này lây nhiễm bệnh của anh Ren đập chai mất rồi… (_ _”) )

Tôi lim dim ngủ thì mơ thấy có cánh hoa đào sượt nhẹ ngang môi mìn


XtGem Forum catalog