inh căng hết cỡ, nơ rôn não chạy liên tục, vô cùng căng thẳng. Tôi nghe tiếng Ren cười khúc khích kế bên nhưng thôi mặc kệ hắn vậy. Tôi đang làm một chuyện rất ‘huyền thoại’… không có thời gian gây tranh cãi với hắn. Tôi thử cảm giác này xem.
Rùng mình, tôi cảm giác toàn thân tê buốt. Cơn lạnh lan ra đến đầu ngón tay… thú vị thật. Sau khi nuốt hết phần kem lạnh lẽo trong miệng, tôi thích thú cười với Ren:
– Chuyện này hay thật ý. Lúc đầu tôi cứ nghĩ nó có cấn đề lắm!
– Thật ra thì… có vấn đề nhất chính là người đã dại dột nghe theo lời tôi đấy. – Ren che miệng cười. Hắn nói thế tức là… là sao cơ?
Thấy khuôn mặt ngu ngơ hết cỡ của tôi, hắn nhẹ xoa đầu tôi rồi giành luôn cây của tôi ăn lấy ăn để, chưa kịp để tôi phản ứng gì, hắn đã nuốt luôn phần kem của mình…
– Không được ăn kem khi trời lạnh, viêm họng đấy.
– Vậy là sao?
– Tức là tôi chỉ đùa thôi ai ngờ cô lại nghe theo thật. – Ren đứng lên vươn vai, hắn nhún vai tỏ vẻ vô tội… hừ… được lắm… dám trêu tôi!
– Cái con người của cậu cũng thật là quái lạ! – tôi thở dài với hắn.
– Về thôi.
Đấy, tôi đã nói thì chẳng bao giờ sai. Có ai đời kéo tôi đến công viên và chỉ để tôi ăn một ít kem trong cái lạnh kinh khủng này khi mà cả hai đều không có một mảnh áo… ấm. Đùa cái kiểu kinh dị gì thế này không biết?
Đúng là tôi sẽ chẳng bao giờ có thể hiểu được Ren đang nghĩ gì trong cái đầu thiên tài đấy.
…
Về đến kí túc xá, tôi vô cùng ngạc nhiên khi phòng của chúng tôi đang… sáng đèn… một màu vàng vừa sang trọng vừa đáng sợ. Tôi đã đi dã ngoại 3 ngày 2 đêm, mà trước khi đi rõ ràng tôi đã tắt hết đèn rồi mà…? Chẳng lẽ là ma!
Thấy tôi đang đi thì đứng khựng lại, Ren cau mày níu tôi đi. Tôi run run nói với hắn:
– Này! Tại sao phòng của chúng ta lại sáng đèn? Có thể nào là… là… ma không?
– Ma cái gì? Mà dù là ma thật, chẳng lẽ cô đánh không lại một người đã chết? – hắn nói như chân lý. Tôi chẳng thể cãi cọ gì thêm nữa. Nhưng mà chân tay thì run rẩy, tim thì đập thình thịch như sắp bước vào chỗ chết. Hắn chẳng quan tâm gì tới tâm trạng của tôi lúc này cả, cứ đăm đăm tiến về phòng 13…
Tôi thở hắt ra đưa tay mở núm khóa cửa… liệu điều gì đáng sợ sẽ chờ tôi phía sau nó?
Ren thấy tôi cứ chần chừ thì cười khinh bỉ thật là lớn để tôi nghe… Cái tên chết tiệt có ngon thì sang mở cửa đi. Hắn cứ nằng nặc bảo tôi mở cửa! Có phải hắn đang sợ nhưng lại lo cho cái sĩ diện của mình không?!
Vừa hé cửa, một hơi ấm đã lan ra ngoài, thấm vào từng thớ da thịt. Ầy… chả bù ban nãy ăn kem mà.
Cửa vừa mở ra, trước mặt tôi là hai hàng nến trải dọc hai bên đường đi. Tôi hoang mang bước vào… chẳng lẽ có người muốn phóng hỏa kí túc xá… sau này tôi phải sống ở chốn hoang dã nào chứ? Cơ mà rõ ràng là muốn đổ tội cho tôi với Ren mà, lại đốt nến trong phòng chúng tôi! Tôi mà biết đứa nào đốt cái đám này tôi thề sẽ cho cả nhà chúng nó về sau chỉ ngửi được một mùi! (Ở đâu đó, Chito hắt xì một cái rõ to… J hiểu rồi ha)
– Vào đi, làm gì thế? – thấy tôi đăm chiêu quá, Ren vỗ nhẹ vai tôi đẩy tôi vào. Được! Vào thì vào! Yuki này thì sợ gì chứ?!
Nhưng mà… hàng nến này hình như không phải có ý muốn phóng hỏa, mà lại tạo thành một đường đi, dẫn thẳng vào bếp… liệu có nên đi theo không nhỉ?? Nhỡ như trong bếp có xác chết, và tôi là người đầu tiên nhìn thấy, thì chẳng phải sẽ nằm trong diện tình nghi à!
– Cô cứ chần chừ gì thế? – Ren lại cau có.
Ừ nhỉ? Sợ gì chứ? Tôi đi thẳng một mạch vào nhà bếp, trên bàn là một cái khăn đỏ trải bằng phẳng. Giữa bàn là ba ngọn nến, xung quanh là gà nè, heo nè, bò nữa, cùng với hai cái dĩa kèm theo là hai cái nĩa, hai con dao, hai mảnh khăn tay…
– Ren! Đáng sợ quá! Phòng mình có ma. – tôi run rẩy đi sát vào hắn, mà không để ý mặt hắn lúc này rất chi là… ngu?
– Ma cỏ cái đầu cô ý! Đói rồi phải không? Vào ăn đi. – Ren đẩy tôi đến cái bàn, tay còn lại kéo ghê ra, tạo nên một khoảng đủ rộng để tôi đứng vào. Tôi níu lấy hắn với vẻ mặt không thể nào khẩn khoản hơn nữa.
– Này! Đây là bàn của người ta cúng trừ tà ma mà mình ăn sẽ bị nguyền rủa đấy.
– Cô có biết đây là phòng ai không? – hắn hỏi một câu không liên quan, nhưng tay hắn đã thôi không đẩy tôi nữa, làm tôi thở nhẹ một cái trong lòng.
– Phòng của tôi và cậu. – tôi trả lời.
– Ừ. – hắn gật gù tỏ vẻ hài lòng rồi đột nhiên hét lớn – Thế đứa nào có thể vào đây chuẩn bị mấy thứ này nếu không có chìa khóa của mình hả?! Cô bị bệnh ngốc à?!
– Ây… điếc! – tôi cau mày bịt hai tai lại, bởi vì hắn hét vào hai tai tôi. Hai lỗ tai tôi đâu có mù đâu, hắn cứ làm như nếu nói nhỏ thì tôi sẽ không nghe ý.
– Được rồi… nếu cô không vào bàn ngồi thì tôi sẽ…
– Ấy đừng… ngồi ngay. – tôi nói rồi nhắm mắt ngồi luôn. Thôi thì cứ cho là nếu có bị nguyền rủa thì cũng có đến hai nạn nhân là tôi và hắn, dù sao có chết cũng không chết một mình, chết hai mình như thế này xuống dưới có bạn chơi cùng là được rồi.
– Tốt, ngoan thế từ đầu có phải hơn không? – hắn cười nhẹ rồi ngồi đối diện tôi. Sau khi đã yên vị, hắn lên tiếng – Thấy thế nào?
– Sợ. – tôi đáp gọn, khẽ liếc lên nhìn hắn. Khuôn mặt Ren in to tướng hai chữ “tức giận”… Gì thế nà
