đến chuyện này…? – hắn mở mắt, quay tôi về phía mình.
– Chuyện này… tôi… ừm thì… – tôi tránh ánh mắt hắn. Sao hắn hôm nay tinh ý thế nhỉ?
– Có phải ghen vì họ nhìn tôi không? – hắn cúi sát xuống mặt tôi, còn cố tình nói nhỏ nhỏ vào lỗ tai tôi khiến nó nóng ran.
– Ảo… ảo tưởng! Cậu nghĩ mình là ai? – tôi bối rối lựa lời chém lại hắn, nhưng đáp lại tôi là cái im lặng… im lặng đến… hố hàng! Cái tên chết tiệt này! Làm tôi phải vắt óc đối phó còn mình thì ngủ khò. Hận! Sau này chẳng thèm quan tâm lời hắn nữa.
Tôi hậm hực đi ngủ mà không biết thực chất hắn chỉ đang đánh trống lãnh để có lý do tiếp tục lẽo đẽo theo tôi đến chỗ làm. Sau khi tôi đã chìm vào giấc mơ, hắn mở mắt nhìn tôi, khẽ mỉm cười. Hắn đặt một nụ hôn lên trán của tôi rồi ôm tôi ngủ… cứng ngắc! Sáng hôm sau tôi muốn liệt giường luôn.
Sau ngày hôm đó, bà chủ quán không dám động đến tôi dù là một sợi tóc. Hihi… thấy bà ta thật dễ thương hết sức.
Với những chuyện ruồi bu kiến đậu xảy ra xung quanh mình mà tôi quên mất cái vấn đề nan giải mình đang mắc phải, chưa chi hạn của nó đã gần kề… ngày vũ hội, cũng là ngày đính hôn của Izumo với bạn trai của tôi! Nói ra nghe có vẻ quái, nhưng sự thật nó là như thế.
…
Như trong nháy mắt, cái ngày tôi sợ nhất đã là hôm nay rồi! Ngày tôi phải nhẫn tâm khiến người ta bị thương! Hơn nữa là tôi quên mất luôn lời nói sẽ đến tiệc đính hôn của Izumo…! A! Tôi phát hiện ra một điều rất quan trọng a!!! Nếu vậy thì cô ta sẽ không có mặt ở bữa tiệc a…! Vậy thì sao nhỉ…?
Ầy… đôi khi tôi thấy bản thân mình rất khó hiểu và có phần thiểu năng. Chẳng hiểu tôi đang làm cái gì nữa.
Ngày hôm nay trường tôi cho học sinh nghỉ học để chuẩn bị cho buổi dạ hội… thật tình tôi chẳng biết chuẩn bị là làm cái gì nữa, vậy nên tôi muốn làm ở Tiffa cả ngày, thế mà Ren hắn lại một mực muốn đi hẹn hò.
Đi cùng hắn thì người bị ném đá chỉ có mình tôi. Hơn nữa mấy cái trò của hắn rất là tinh quái thì kiểu gì người thiệt cũng là tôi…! Đi chơi gì chứ? Là đi tù thì đúng hơn.
Thế là tôi vác vẻ mặt đưa đám lê lết theo hắn, Ren cứ cười cười cầm tay tôi kéo đi. Tôi giật mình khi ra đến khu trung tâm hắn vẫn chưa thả tay tôi ra thế là tôi giật tôi kéo, hắn chẳng phản ứng nhưng đang siết lấy tay tôi. Tôi hoảng loạng, haha! May là tôi có chuẩn bị trước! Tay phải khẩu trang, tay trái kính râm… 1, 2, 3 trang bị. Muahaha! Tôi thật thông minh và tài năng mà! Ai có thể nghĩ ra những thứ như này. Tên này để xem hôm nay hắn hành hạ tôi thế nào?
Hắn đang đi đột nhiên dừng lại quay sang nhìn tôi, thì mặt hắn xanh lại:
– Ối! Cô là ai? – khuôn mặt hắn rất thú vị nửa xanh nửa đỏ, ngay lập tức buông tay tôi ra.
– Phì… Hahaha! Nhìn không ra bổn cung à?! – tôi lên tiếng.
– Yuki? Cô làm cái trò gì thế?! – hắn vẫn chưa tin vào mắt mình nhìn tôi chằm chằm.
– Hóa trang thành ninja. – tôi trả lời… một câu trả lời rất chi là bá đạo, với khuôn mặt không cảm xúc.
– Tháo ra ngay! Cơn của cô đến cũng liên tiếp thật ấy! – Ren giật phăng tất cả – Nghe tôi tuyên bố món quà đây!
– Ặc… cứ ngỡ cậu quên rồi chứ?! – tôi lầm bầm với khuôn mặt thảm nhất có thể.
– Ở những chỗ không có người quen biết ấy… – hắn cố tình kéo dài để trống tim tôi đập liên hồi – Cô đổi cách xưng hô với tôi nhé.
– Hừm… thành gì?
– Ngại quá… khi thành người yêu rồi thì gọi nhau như thế nào chẳng lẽ cô không biết còn bắt tôi nói ra? – Ren gãi đầu ngượng ngùng.
– Hở?
– Thì cô xưng em còn tôi là đại ca. – hắn cười nhe răng.
– E… Em? Đại ca?! Những người yêu nhau xưng hô thế à? – tôi trợn mắt nhìn hắn.
– Ừ. – vậy mà hắn cũng gật đầu được!
– Được rồi đại ca, đang dẫn em đi đâu vậy? – tôi hỏi hắn.
– Hôm nay đại ca sẽ dẫn em đi công viên chơi. Lần trước có đi rồi, nhưng lần này đi với tư cách là người yêu. – hắn nói.
– Công viên? Đại ca à đừng có ép em đi nhà ma như lần trước nếu không đừng hòng em đi cùng đại ca đến đây nữa. – tôi cười với luồng sát khí dày đặc.
– Haha… không có đâu, hôm nay đại ca sẽ nghe theo ý em. – hắn cười khì, sao hôm nay đáng yêu thế nhỉ? Thế nên tôi rút ra được một điều. Hẹn hò rất hại tim. Sao những người yêu nhau người ta hẹn hò hà rầm thế nhỉ? Mới vừa rời khỏi kí túc thôi, tim tôi như nhảy ra ngoài mấy lần, thử hỏi đi chơi đến tận tối chắc tôi thành con người không tim mất.
Tôi im ỉm đi theo hắn, không dám hó hé gì. Nói gì thêm hắn lại cười khoe răng khểnh như thế rất chi là giết người. Tốt nhất là đừng đụng chạm gì đến Ren.
…
Đúng thật hôm nay hắn để tôi dẫn đi. Tôi kéo hắn đi chơi mệt nghỉ. Ren cũng chỉ cười cười mỉm mỉm…! Đáng sợ quá a!! Hắn rốt cuộc là đang có ý đồ gì cứ cười tủm tỉm như thế? Thà hắn cứ như bình thường còn tốt hơn.
Đến lúc ăn trưa, tôi và hắn vào một tiệm thức ăn nhanh trong khu vực ăn uống. Tôi cầm cái hamburger trong khi Ren vẫn cứ cười mãi… hic… có phải mặt tôi dính lọ không?
– Cậu hôm nay bị gì thế? Cứ cười như thằng dở.
– Ầy. Đại ca bảo em thế nào? – hắn nhướn mày… lại giở trò trẻ con rồi.
– Dạ vâng, thế hôm nay đại ca uống thuốc mà chưa uống nước à? – tôi nhếch mép.
– Em… hừ, tôi không chấp nhất con nít. – hắn lè lưỡi đáng yêu tợn…