My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215483

Bình chọn: 8.00/10/1548 lượt.

không muốn, nhưng cũng) không quịt đồng nào mà.

Bình tĩnh…! Tôi thở bùng cháy trong lòng, nhưng thở nhè nhẹ cố trấn tĩnh bản thân, suy nghĩ đến những điều vui vẻ nào… nghĩ đi… tôi cười mỉm, đầy gượng gạo:

– Tôi xin lỗi, vì họ không chịu gọi món.

– Chỉ là họ đang xem thực đơn thôi, ở đây có quy định phải gọi món ngay lập tức hả? – bà ta quát. “Hứ! Xem thực đơn cái gì chứ? Rõ ràng là ánh mắt đang chiếu thẳng vào người Ren của tôi mà!”

– Nhưng họ đã ‘xem thực đơn’ suốt nửa tiếng rồi ạ. – tôi nói, để xem bà ta còn nói thế nào được nữa. Khuôn mặt bả xanh lại, vì hình như tôi đã nói đúng.

– Quán này không có quy luật ép khách hàng ăn uống nhanh rồi đi về, hiểu chưa? – bà ta ngang bướng. Xem xem khách hàng đến đông như thế vẫn không có bàn ngồi, trong khi hai người này đã nhìn hắn tận nửa tiếng rồi! Rốt cuộc bà ta có còn phân biệt được phải trái không đây?

– Hừ. Tôi hiểu rồi. Tôi sang bàn khác. – tôi lầm bầm rồi quay lưng đi.

– Cô dám cãi tôi?! – bà ta giữ vai tôi lại.

– Tôi đang nghe theo lời bà đấy. – tôi điên tiết quát lớn.

– Mày…! Người làm công mà dám nạt lại chủ như thế hả? Mà tao có khi còn lớn tuổi bằng má của mày đấy. Dám ăn nói với người lớn vậy hả?

– Bà… – tôi giận quá đỗi nghiến răng ken két.

– Mày còn dám nói?! – bà ta nói định tát tôi. Tôi vốn đang giơ tay lên để chộp lấy tay bà ta thì cổ tay tôi bị giữ lại, tay bà ta cũng bị giữ lại nốt.

– Có chuyện gì vậy? – Ren đưa khuôn mặt ngái ngủ nhìn tôi.

A! Hắn dậy rồi! Để xem bà ta sẽ giả tạo như thế nào nữa, tôi rất trông chờ phản ứng của bà ta đây.

– R… Ren?! Cậu dậy rồi à? Chúng tôi ồn quá sao?! – bà ta trở mặt ngay, rút tay về, giấu ra sau lưng, hệt như nãy giờ chưa có chuyện gì xảy ra – Xin lỗi nhé, nhưng cậu cứ tự nhiên đi.

– Trơ trẽn thế là cùng. – tôi thấy thái độ của bà ta mà nổi hết da gà, giả tạo kinh khủng thật! Bà ta liếc tôi một cái rồi vùng vằn bỏ đi.

CHAP 54: SÁNG HẸN HÒ.

– Hai đứa ăn đi rồi về. – cuối giờ làm, bà chủ đưa cho tôi và Ren mỗi người một dĩa đầy thức ăn… nhìn mà mắt tôi sáng rực.

– Thật ạ? – tôi cười tươi hết cỡ, gì chứ trước đồ ăn ngon tôi sẽ không bao giờ cau có.

– Ừ, ăn đi rồi về sau nha. Bye hai đứa chị về trước. – bà ta nói, vẫy tay rồi nháy mắt với hắn trước khi rời quán. Ren rùng mình một cái, đứng cạnh mà tôi có thể cảm thấy hàn khí toát ra từ người hắn.

– Tạm biệt. – tôi nói rồi ngồi vào bàn ăn… bắt đầu nào.

Tôi ăn ngấu nghiến chẳng quan tâm hắn vừa ngồi đối diện tôi, chống tay lên bàn rồi tựa cằm vào lòng bàn tay cười mỉm nhìn tôi.

Tôi ăn rồi uống ngụm nước thì tí sặc vì câu nói giật gân của hắn:

– Cô bao nhiêu kí hả?

– Cậu quan tâm làm gì? – tôi trả lời mập mờ, tôi không hiểu mục đích câu hỏi của hắn a… không biết có phải đang định trêu chọc tôi không.

– Cô đã nặng lắm rồi còn ăn như heo ý.

‘Phập…’ – một mũi tên ghim thẳng vào tim tôi… trời ạ! Ren à, sao cậu nỡ nói những lời tàn độc như thế với một cô gái có tâm hồn mong manh dễ vỡ như tôi hả?

Tôi bĩu môi lườm hắn. Ren hắn vẫn tỉnh bơ như chưa gây ra lỗi lầm gì hết. Hắn kiên quyết hỏi:

– Cô bao nhiêu kí?

– Đoán xem. – tôi nhếch mép – Nếu đoán đúng tôi sẽ tặng cậu một món quà, thích gì cũng được. Đoán một lần thôi nhé. Nhưng nếu sai thì cố gắng mà chịu phạt.

Tôi cười gian hết cỡ, lúc này trong đầu tôi đang hiện ra biết bao nhiêu là trò để troll hắn… cái khuôn mặt ngu ngơ của hắn lúc bị troll rất là đáng yêu a.

– Cái này là cô nói nhé. – hắn nói rồi đột nhiên bế bổng tôi lên.

– Này! Đang làm gì đấy?! – tôi la oai oái.

– Yên cho tôi đo. – hắn nhíu mày, có vẻ hình sự… – Nặng thật đấy.

– Hừ. Tôi nặng thì mặc kệ tôi nhé. – tôi xưng xỉa, khuôn mặt chắc khó coi lắm. Tên này hôm nay dám động chạm vào nỗi khổ của tôi tận hai lần, xem xem hắn mà đoán sai thì tôi trừng phạt hắn như thế nào.

– Tất nhiên rất nặng rồi, vì cô còn nặng hơn cả thế giới của tôi a… Câu trả lời vậy là được rồi chứ? – Ren cười nhẹ để lộ răng khểnh. Khuôn mặt hắn đột nhiên đẹp trai quá đỗi, làm tôi rất muốn hôn hắn a.

– … – tôi chỉ biết chớp chớp mắt nhìn hắn.

– Đúng chứ? – Ren cười tít mắt vì hắn biết hắn đã đẩy được tôi xuống cái bẫy của hắn.

– Đồ tinh vi. – tôi bĩu môi.

– Giờ thì quà của tôi là gì nhỉ? – hắn thả tôi xuống bàn ăn – Cô ăn đi để tôi từ từ suy nghĩ.

Hic! Đời tôi sắp tàn rồi thì còn tâm trạng nào mà ăn chứ…?! Cái tên đại ác ma này nhất định sẽ đưa ra những yêu cầu quái đản nhất!

Vậy mà đến tận lúc đóng cửa tiệm ra về, Ren cũng chỉ tủm tỉm cười mà không nói gì về chuyện đó, tôi thở phào, lòng thầm mong sau ngày hôm nay hắn bị câm luôn đi không bao giờ có thể đòi quà nữa.



Hắn ôm tôi cứng ngắc chẳng thể nhúc nhích. Ê ẩm cả người a. Tôi nói:

– Sau này đừng theo tôi đến chỗ làm thêm nữa.

– Tại sao? – giọng hắn mơ màng, dường như muốn ngủ lắm rồi.

– Tôi không thích thế thôi.

– Tôi không muốn cô bị bắt nạt khi không có tôi. – hắn nhắm hờ mắt như đã ngủ rồi.

– Tôi có thể tự mình xử lí mà. – tôi nhăn nhó nói, tại vì ai mà tôi bị bắt nạt chứ? Chẳng phải do cậu à?

– Tại sao hôm nay cô lại thay đổi suy nghĩ như thế? Bình thường cô đâu mấy quan tâm


Teya Salat