nói gì hơn ngoài ngoan ngoãn nắm vạt áo hắn một cách thật cẩn thận.
Ren thấy bộ dạng nhút nhát như mèo con của tôi vô cùng ngạc nhiên, mà cũng rất thích thú, trên môi không giấu nổi nụ cười khi nhìn tôi chằm chằm.
Ajita cũng đem Chito lên đến nơi. Để lại Kurai tự mình phóng lên.
Đứng trên lan can, Kurai vì quá chăm chú vào cái… hình nên vô ý trượt chân. Chito nhanh chóng chộp lấy tay Kurai, kéo anh ta lên, theo đà kéo mà Kurai bay lên tạo thành một vòng cung tuyệt vời.
Sau khi tất cả đã hoàn hồn thì Kurai quay sang cảm động nhìn Chito trân trân.
Ren tất nhiên nhận ra không khí kì quái ở đây, nhưng hắn nhất định không để những cảm xúc cá nhân (của người ta) len vào kế hoạch của mình. Hắn hắng giọng:
– Đi thôi.
Ren nói rồi nắm tay tôi chuẩn bị. Đến khi Kurai gật đầu một cái, hắn mới nhẹ nhàng đeo bao tay vào đẩy cửa ra.
Một tiếng click vang lên làm tim tôi giật mạnh một cái, có lẽ sẽ có vài tên lửa được bắn ra nếu Kurai chưa tạm dừng được hệ thống.
Tôi liếc mắt, Ren vẫn thản nhiên, khuôn mặt không chút biến sắc… thật đáng sợ.
Hắn hừ một tiếng bước nhanh hơn, nhẹ hơn. Chúng tôi đi vòng qua một cái hành lang vừa dài vừa ngoằn nghèo, giữa đường có rất nhiêu ngã rẽ, bởi mới nói, may là có Ren, nếu không có hắn đi cùng là một chăm phần chăm lạc.
Cứ tại mỗi ngã rẽ, Ren lại ra hiệu cho Kurai, anh ta lại quẹt quẹt.
Thấy Kurai hài lòng gật đầu, Ren mới đi tiếp.
Hắn đi lòng vòng một lát rồi dừng lại trước một căn phòng. Hắn áp tai lên cửa nghe rồi quay sang Kurai.
– Sau lớp cửa này có rất nhiều bẫy, đây chắc chắn là căn phòng đó.
Tôi đúng là vô dụng chỉ biết ngớ mặt ra nhìn.
Tôi và Chito có đi theo cũng thật vô dụng, không giúp được gì, cuối cùng chỉ làm cho Ren và Ajita phải chăn thêm hai người cứ như trông trẻ. Thật sự mà nói, đến giờ này tôi còn không biết được mục đích cái kế hoạch của hắn là để làm gì. Ôi trời.
Không biết hắn chui vào căn biệt thự khủng bố này để làm gì. Cũng không biết thứ chúng tôi đang tìm kiếm là căn phòng như thế nào, cũng chẳng biết trong căn phòng đó đang tồn tại thứ gì? Cũng không hiểu được tầm quan trọng của đêm nay đến mức nào.
Cuối cùng cũng chỉ biết ăn hại. Quả thật… ăn hại cộng với nhiệt tình luôn luôn trở thành phá hoại. Tôi bất giác thở dài một hơi.
Kurai lướt tay một hồi, trên cánh cửa đột nhiên lóe sáng. Những vệt sáng nối nhau tạo thành một cái đầu rắn cách điệu cầu kì. Con rắn từ từ mở miệng, trông khuôn mặt đau khổ như đang gào thét, rồi cánh cửa từ từ tự mình mở ra tạo nên những tiếng kẽo kẹt.
Bên trong vụt ra một tia sáng chói mắt.
Tôi vô thức nhắm tịt mắt. Khi mở mắt đã thấy mình đang đứng ở một đồng cỏ bao la bất tận, trên đầu là ánh sáng mặt trời chói lóa với những đám mây hình con cua. Từng đàn chim bay vụt qua, gió thổi mùi oải hương thoang thoảng. Bên cạnh tôi là Ren, Kurai, Chito và Ajita. Năm đứa chúng tôi nhíu mày nhìn nhau khó hiểu. Ren lặng lẽ nhìn xung quanh rồi đột nhiên trợn mắt lên văng tục vài từ. Ajita thở dài một cái não nề rồi nhẹ nhàng nói:
– Đây là ảo giác, thực ra nó là một dạng bẫy ngầm. Phép thuật này đưa người đã xâm nhập vào khu vực do nó phụ trách đến một không gian ảo, đồng thời cấp báo đến hệ thống. Nếu không mau thoát khỏi đây, hệ thống khi đã hoạt động lại chắc chắn sẽ nướng chín tất cả.
– Có cách nào để thoát không? – Chito lo lắng, tay vô thức hơi siết lại. Ajita nhướn mày mệt mỏi, khẽ vuốt mái tóc đen dài bị gió đánh rối của Chito.
– Chết tiệt. Là tại tôi vô dụng.
– Thực ra, hệ thống bẫy của căn nhà này vốn do những chuyên gia trên khắp thế giới thiết kế, những cái bẫy ngầm như thế này tất nhiên không thể dễ dàng tìm ra. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là những phép thuật cơ bản, nếu đã có thể tìm ra được thì có thể dễ dàng phá hủy… nếu đã dễ tìm như thế thì sẽ không có từ ‘ngầm’. – Ren cau mày nói một hơi dài… nghe như hắn đang tự hào khoe khoang về căn biệt thự được đầu tư của gia tộc hắn, nhưng nghĩ kĩ thì, thật ra cái tên thích ngượng ngùng này chính là đang an ủi Kurai theo cái cách vụng về của hắn mà thôi. Tôi cười mỉm.
– Lúc nào rồi mà cậu vẫn còn có thể cười, Yuki? – Chito nhíu mày.
– Phép thuật này… – tôi lẩm bẩm lầm bầm, nghe quen quen – …hình như tớ vừa mới học cách hóa giải.
– Thật sao? – bốn người còn lại đồng loạt nhìn về phía tôi.
– Nhưng nó rất rắc rối nên hình như tớ quên rồi.
– Hình như là thế nào? – Chito cười khổ.
– Được rồi, để tớ thử. – tôi nhắm mắt mơ hồ nhớ về vòng tròn phá giải rồi đi tìm một cành cây.
Tôi bắt đầu vẽ ra đất những hình tròn lớn bao quanh những hình tròn nhỏ.
Sau đó tôi vẽ một số kí tự đặc biệt mà tôi nhớ man máng.
Những hình tròn nhỏ hơn nữa xếp thành một đường thẳng, bên cạnh là một số hình vẽ nguệch ngoạc không ra đầu ra đuôi. Cuối cùng là một cái đầu với ba con mắt và một cái miệng cười toe toét. Thật ra khi nhìn tấm hình vẽ pháp thuật này đã vô cùng ấn tượng bởi cái đầu không giống ai ở chính giữa nên mới nhớ man máng như thế.
– Xong rồi, hy vọng nó đúng.
– H… hy vọng à? Ý cậu là gì? – Chito nuốt nước bọt nhìn vẻ mặt lãnh đạm của tôi.
– Tớ không tự tin vào trí nhớ của m
