ỉ học thôi.
Cả lớp reo mừng. Tôi cũng chỉ mỉm cười:
– Hẹn cô hôm khác đấu tiếp nhé.
Cô giáo trề môi rồi giận dỗi ngồi yên trên ghế giáo viên không nhúc nhích, mặc cho lớp tôi làm loạn.
Tôi lại có thời gian rỗi suy nghĩ đến câu nói của Ryuu.
Cái gì mà… làm người thứ ba? Ý của cậu ta là sao?
Tôi lúc đó vì quá bất ngờ nên đẩy Ryuu ra cầm theo hộp cơm chạy mất, không hỏi rõ ý của cậu ta, nghĩ lại thấy hành động của tôi cũng thật ngốc nghếch.
– Yuki.
– Hả? – tôi giật mình quay sang Chito.
– Cậu mơ màng gì thế, ban nãy lúc ăn trưa gặp chuyện gì sao?
– Không. Tớ chỉ đang buồn ngủ thôi. – tôi cười trừ đáp qua loa… ai ngờ Ren vác tôi lên vai đi thẳng.
Chito chỉ cười cười không nói. Cả lớp lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
…
Hắn đem tôi lên sân thượng rồi cho tôi nằm dài, gác đầu lên đùi hắn. Lưng Ren tựa vào lan can bằng sắt.
– Em ngủ một chút đi.
Giọng hắn trầm trầm.
Tôi khóc không ra nước mắt. Ôi trời tôi có buồn ngủ tẹo nào đâu, chỉ là trả lời cho Chito thôi mà.
– Mời em Ren và Yuki DW A1 lên phòng hiệu trưởng. – giọng thầy hiệu trưởng mệt mỏi vang lên, có vẻ ông đã quá mệt mỏi với cặp đôi này, gần như tuần nào cũng kêu lên gặp ổng mấy lần.
Thấy tôi định ngồi dậy, Ren nói:
– Em cứ nằm ngủ ở đây, anh đi gặp ông ta.
– Được rồi mà, em cũng không còn buồn ngủ nữa. Em đi với anh.
Ren lưỡng lự một hồi cũng gật đầu, vô cùng ngang nhiên lồng tay hắn vào tay tôi kéo đi.
Như thường lệ hắn chẳng thèm gõ cửa thản nhiên đi vào. Tôi ngẫm nghĩ một lát cũng để yên tay mình trong tay Ren, ai ngờ trong phòng ngoài ông hiệu trưởng già còn có sự góp mặt của một người khác.
Người này tôi thấy rất quen, chính là vì tôi đã gặp người này mấy ngày trước.
Ba của Ren… làm gì ở đây?
…
Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại tôi, Ren ngồi một bên, ba của Ren ngồi trên cái sofa ở đối diện.
– Ba nghe nói dạo gần đây bà vợ ngu ngốc của ba đã đến đây gây không ít phiền phức cho hai đứa, nên hôm nay ba muốn thay mặt bả xin lỗi hai con.
Tôi quay sang nói chuyện với Ren bằng ánh mắt “Ba anh dễ thương quá.” Ren đáp “Ổng không tốt như em nghĩ đâu.” (hai anh chị này thần thánh quá)
– Nhân tiện Ren, con nghĩ gì lại chuyển một WW như Yuki sang lớp DW của con? Hơn nữa còn là A1. Con nghĩ cái trường này là chốn không người chắc? Ngay lập tức con… – ổng nhìn tôi – Về lại WW A1 cho bác.
– Chuyện này còn đến lượt ông quản sao? Đặt cô ấy ở đâu là quyền của tôi. – Ren nghiến răng lườm người đàn ông trước mặt. Ừm… cái tình hình căng thẳng giữa hai bố con này có phải do tôi mà ra không vậy?
– Nếu mày không nghe tao sẽ phải ép buột…
– Được rồi Ren, em trở về WW A1 cũng được. – tôi nhanh chóng chen vào câu nói của ông ta. Quay sang nhìn Ren với anh mắt “Em đã thấy được sự nguy hiểm của ba anh.”
– Nhưng mà…
– Đây là yêu cầu của em chứ không phải của ba anh. – tôi khóc ròng trong lòng. Của tôi gì chứ? Đến những người ngốc nghếch ngu xuẩn nhất cũng biết lý do tôi chuyển về lại WW A1.
– Hừ… được. Anh cũng chẳng muốn ép em. – Ren vừa nói vừa lườm ba mình, đích thị câu nói này có chủ đích là xỉa xói mỉa mai đâm chọt người ta. Ba có thấy không, bạn gái con vô cùng hiểu chuyện lại rất ngoan hiền như thế sẵn sàng chiều theo yêu cầu nhảm nhí của ba, ba còn dám ý kiến làm khó làm dễ ép buột tụi con nữa không?
– Tốt. Vậy ba về nhà. Ren, con đừng thấy ba hiền rồi làm tới. Có thể con đang ở tuổi nổi loạn, ba cũng có thể tha thứ khi con làm loạn như thế, nhưng không lâu nữa đâu.
– Hừm… tuổi nổi loạn? – hắn cười khẩy – Những đứa trẻ ở tuổi nổi loạn có một sức mạnh rất thần kì đấy. Lần trước tôi đã cảnh báo, ông không những không nghe còn chẳng thèm đếm xỉa tới, sau này đừng trách tại sao tôi không báo trước.
Ren nói rồi lại nắm tay tôi đi lướt qua ông ta bước thẳng ra ngoài không một cái ngoái đầu, cũng chẳng một bước ngập ngừng.
– Ren… nói chuyện như thế với ba của anh cũng được à?
Tôi níu vạt áo củ hắn hỏi. Ren lập tức dừng bước. Hắn quay sang nhìn tôi với khuôn mặt đen xì lùi… ôi… ờ… tôi có cảm giác bản thân đang nguy hiểm, hải đối mặt với cơn bão cấp cao.
Ren đột nhiên túm lấy tôi đẩy tôi vào tường, hắn cúi sát mặt tôi, chau mày, hỏi:
– Em không tin tưởng anh sao?
– Sao lại không? Tất nhiên là có. – tôi nhíu mày cũng khó chịu hỏi, tôi đang nói về vấn đề nào, hắn đột nhiên chuyển sang cái này?
– Vậy tại sao không biết, em chỉ cần im lặng trông cậy vào anh. Em nghĩ anh không thể đối phó với lão già đó à? Nghe theo lời ông ta làm cái gì?
– Em…
– Em có biết từ khi em chuyển sang lớp anh học, anh đã vui đến mức nào không? Bình thường lớp học thực sự rất nhàm chán, nhưng nhờ có em mà nó đã thú vị hơn rồi! Em nghĩ cái gì lại chuyển về lớp cũ. Về cái lớp rác rưởi đó, bọn họ sẽ có cớ trêu chọc bắt nạt em, cái tên tóc tím nào đó cũng sẽ có cơ hội tiếp cận em. Em nghĩ anh sẽ có tâm trạng đến lớp sao? – Ren nổi đóa lên.
– Em chỉ là… không muốn anh và ba anh phải cãi nhau. Muốn làm vậy có gì sai chứ? Em cũng đâu cố tình.
Ren thở dốc, hắn nhíu mày đến nhắm mắt lại, khuôn mặt hơi khổ sở, hắn ôm tôi vào lòng, tay siết chặt eo tôi.
– Anh xin lỗi. Anh s