Old school Swatch Watches
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220785

Bình chọn: 9.5.00/10/2078 lượt.

… khiến sự ngượng ngùng của tôi dâng lên tột cùng…!!! Ôi… trời!

Tôi trở lại lớp học cũng là lúc chuông reo hết giờ được nửa tiếng. Vậy mà Ryuu vẫn ngồi chờ… tôi?

Cậu ta ngồi lên bàn, mắt lơ đãng nhìn về phía xa ngoài cửa sổ. Biết tôi bước vào, mà không nhìn sang cửa… lại một thánh?!

– Cảm ơn… gì chứ?

– Chuyện tôi đã nhờ cậu. — phập… một mũi tên đâm thẳng vào tim tôi — Cậu đã không bỏ tôi nằm một mình ở đó — phập… mũi thứ hai — … dù cậu rất buồn ngủ. — phập… mũi tên thứ ba… hạ đo ván tôi.

Ryuu đang báo thù tôi à?! Vô tình hay cố ý thế này!?

Tôi nuốt bước bọt, liếc nhìn Ryuu. Cậu ta vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt bình thản hết sức… tôi có thể kết luận một cậu: “Ryuu không phải dạng vừa đâu. Hức…”



Ren với khuôn mặt hầm hầm đứng ngay cổng trường chờ tôi ra, tôi tròn mắt hỏi:

– Sao hôm nay anh ở đây?!

– Trong lớp em có tên đẹp mã nào đấy, mà trưa hôm nay nằm ngủ cạnh em. Anh không muốn ở cạnh hắn.

Ạch… hắn biết rồi… biết mất rồi…

– Anh… em chỉ là…

– Được rồi, về thôi. — Ren nắm tay tôi kéo đi.

– Đừng suy nghĩ lung tung. — Ryuu đi lướt qua chúng tôi.

Ban nãy tôi lấy ba lô trong lớp rồi tạm biệt Ryuu, không ngờ cậu ta cũng rời khỏi chỗ ngồi chậm rãi đi sau lưng tôi… vậy là thật rồi, cậu ta chờ tôi!

Bây giờ còn để Ryuu bắt gặp tay mình đang trong tay của một DW… mà lại còn là DW nổi tiếng nhất trường học này… tôi cảm thấy thật là bối rối… Nên phản ứng như thế nào đây…!? Tôi chưa kịp nói gì, Ren đã cất tiếng:

– Nếu không muốn người khác hiểu lầm thì đừng làm những chuyện mờ ám như vậy.

Ryuu dừng bước, để mặc Ren kéo tay tôi đi lướt qua cậu ta, chỉ đưa ánh mắt vô cảm nhìn về phía trước.



– Ren… anh có giận em không? — tôi làm nũng.

Vừa về nhà, Ren đã bỏ tôi qua một xó, đem quần áo, khăn bông vào nhà tắm. Sau đó bước nhẹ nhàng ra nằm dài trên ghế sofa mở ti vi xem. Tôi cũng ngậm ngùi đi tắm rồi lết ra sofa với hắn.

Ren vẫn im lặng xem ti vi.

– Ren à… đừng giận mà, em đâu có làm gì đâu.

– Đang cố gắng.

– Đừng để những chuyện nhảm nhí như vậy khiến em và anh lại phải có thêm một cuộc cãi vả chứ. — tôi nhướn mày, tỏ vẻ đáng yêu.

– Chuyện nhảm nhí đối với em, nhưng rất khó chịu đối với anh, sao em lại để hắn ta nắm tay mình như vậy.

– Ren. — tôi nhíu mày.

– Được rồi, lần này anh bỏ qua, xem như không có, nhưng xin em… — Ren kéo tôi lên ghế ngồi, sát lại gần hắn, hắn cúi đầu tựa lên vai tôi — Đừng có khiến anh phải đau khổ nữa. Đêm trước đã là quá đủ rồi.

– Em xin lỗi. — tôi cúi xuống, cằm chạm vào mái tóc Ren, tay cũng vòng sang ôm hắn.

Ren đột nhiên siết eo tôi, hắn hôn lên cổ tôi.

– A! Ren!!! Anh làm cái gì thế?

Tôi đẩy hắn ra, cuối cùng cũng buông ra, nhưng Ren ngước lên, hắn liếm môi, sau đó cười khẩy:

– Đánh dấu chủ quyền, cậu ta không được động vào nữa.

Tôi đẩy hắn ra chạy vào nhìn bản thân mình trong chiếc gương ở nhà vệ sinh… Đầu tôi hơi nghiêng sang bên, vết hôn đỏ ửng xuất hiện trên cổ… cái tên chết tiệt này dám lấy vẻ mặt tội nghiệp đáng thương của mình ra để hại tôi!!!

Tôi trừng mắt… hình ảnh của Ren đang đứng sau lưng tôi xuất hiện trong gương.

– Anh… — tôi nghiến răng nghiến lợi.

– Nhìn quyến rũ thế. — hắn phun cho một câu rồi quay lưng, hai tay bỏ vào túi quần.

Tâm trạng của hắn có vẻ tốt lên… mặc kệ vậy… cái tên trẻ con!



– Đi theo tôi một chút.

– Aaa…! Này! Ryuu à! Ryuu!

Tôi giật mình hoảng hốt không phản ứng kịp chuỗi hành động kì lạ của Ryuu. Tôi đang ngồi trong lớp, chăm chú lắng nghe cô giáo giảnh bài, tiếng chuông reo hết giờ học vang lên, cậu ta ngay lập tức đứng dậy, nắm lấy cổ tay tôi kéo đi te te.

– Này!! Cậu mau buông ra!

Nhất định phải tránh lập lại tình cảnh giống như hôm qua.

Tôi có một phát hiện, có phải con trai thời bây giờ lúc nào cũng thích ép người ta vào khuôn, tự quyết định rồi mặc kệ suy nghĩ của người khác.

Cho vậy là đúng đi, tại sao cuộc đời lại phải thiên vị con trai đến vậy, dáng vóc đã cao hơn người ta, cơ thể còn cường tráng, lực kéo mạnh quá, tôi không tài nào địch lại nổi… Chẳng lẽ sống tới tuổi này tôi phải đi học quyền anh… để phòng hờ những khi Ren nổi điên lên, hay khi bị người ta lôi đi như thế này.

Ryuu kéo tôi ra sân sau, ép tôi ngồi xuống cạnh gốc cây, cậu ta ngay lập tức nằm xuống cạnh tôi. Tôi chưa kịp lên tiếng làm gì, cậu ta đã nói với chất giọng trầm trầm khàn khàn nhỏ nhỏ như mất hết sức sống rồi vậy:

– Vì không có tay của cậu mà đêm qua tôi không ngủ được, giờ thì nằm yên đó cho tôi. — cậu ta nắm lấy tay tôi… đính chính là lần này nắm luôn bàn tay tôi, cậu ta luồn những ngón tay của mình vào tay tôi.

– Ryuu. — tôi khó khăn lay cậu ta, tay ra sức rút… nhưng càng rút càng chặt, hoàn toàn không thể buông ra…

Thấy chưa… con trai bây giờ thật quá quắt! Gì đây chứ! Lần trước là do cậu ta tự động nắm lấy cổ tay tôi, sau đó lại thành thói quen ư?! Không có tay tôi không thể nào ngủ được?! Rồi bây giờ việc cậu ta mất ngủ cả đêm hôm qua là lỗi của tôi?! Thật là ngang ngược!!

Hơn nữa, hôm nay còn chuyển xuống nắm tới tay tôi… cảnh tượng mờ ám này là gì đây?! Tôi và cậu ta đâu có cái quan hệ gì gọi là… yêu đ