Polly po-cket
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220732

Bình chọn: 8.00/10/2073 lượt.

o tôi yên tâm để cái tên đó ngày ngày trong tầm mắt của Yuki. Nếu tôi không thể chuyển sang lớp của cô ấy, có lẽ phải để cái tên đó chuyển khỏi lớp của Yuki.

Tôi ngước nhìn Yuki, cô nàng đang mỉm cười nhìn tia nắng nhảy nhót trên ô cửa kính trông lấp lánh như ánh sao.



Lời kể của Yuki.

– Chào Yuki. Hôm nay cậu xinh thật. – con nhỏ nổi tiếng là căm ghét tôi đến tận xương tủy đã nói như thế… nghe thật là chướng tai.

– Ờ. – tôi gật đầu, đáp bừa.

– Lát nữa cậu ăn trưa với tụi này nhé. – cô ta tiếp tục níu tay tôi.

Hớ… có phải cô ta nhầm tôi với hotboy hotgirl nào đó không?! Tự nhiên quan tâm chăm sóc tôi như đúng rồi thế này, khiến tôi có chút sợ hãi a.

– Ca… Cảm ơn, nhưng… tôi… tôi có hẹn rồi. – tôi bắt đầu dè chừng. Lần trước nữa, món quà của bọn họ khiến tôi thấy rùng mình a. Hay là đang lấy lòng tôi, nuôi tôi để sau này giết thịt?!

Cô ta ngượng ngập gật đầu rồi buông tôi ra. Cả lớp bắt đầu nhìn tôi chằm chằm, cứ như thể chờ bất cứ một sai sót nào của tôi sẽ nhào đến để mà cấu xé.

Tôi không chịu nổi!! Tôi bỏ ra ngoài, sau đó ngẫm nghĩ gì đó, quay lại lớp học, giơ tay lên định đẩy cửa ra, đã nghe bên trong phát ra những tiếng thật chói tai.

– Con nhỏ đó nghĩ nó là ai mà chảnh chó vậy!

– Chỉ vì Ren đã xuống nước hạ mình tới cái lớp này để năn nỉ cho nó, xin cho nó. Tụi mình cũng chỉ thương cảm nó thôi.

– Chó chết! Nó bơ mình nữa chứ! Cái mặt nghênh nghênh của nó lúc nãy chỉ khiến mình muốn tát cho vài cái.

– …

Tôi hiểu rồi… không phải nuôi để mần thịt mà là nuôi để không phụ lòng kì vọng của hotboy… chính là để lấy lòng hotboy, rồi người bị mần thịt chính là người ta chứ không phải tôi.

Haha…cười nhạt một tiếng, tôi quay lưng đi thẳng… mà không hề hay biết có một người đang đi theo tôi.

Tôi ra sân sau ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhắm hờ mắt lại, định đánh một giấc thì có tiếng cỏ sột soạt cạnh bên.

Tôi mở mắt, hơi liếc sang bên, nhưng như là không có.

Ryuu lạnh lùng ngồi tựa lưng vào gốc cây, anh chàng cầm cuốn sách trên tay, nhìn từng trang một lật qua lật lại, không có vẻ gì là sẽ bắt chuyện với tôi.

Tôi cũng chẳng quan tâm, cho là cậu ta ngồi đó đọc sách. Đây là khu vực công cộng, mình suy nghĩ lung tung kẻo lại ảo tưởng.

Nhưng mà…

– Ryuu… này.

– Gì? – giọng cậu ta thốt ra nhẹ nhàng như lông hồng.

– Ừm… cái áo của cậu, tớ sẽ trả lại vào ngày mai nhé. Tớ đã giặt rồi và đang phơi ở nhà.

– Ừ. – cậu ta đáp rồi gập cuốn sách lại một cách lạnh lùng, tôi giật mình, cứ như cậu ta khó chịu với tôi vậy. Tôi đành ngậm miệng lại.

– Đừng để người khác đánh thức tôi. Nhờ cậu. – Ryuu nói giọng lạnh lùng rồi gối đầu lên cuốn sách, một tay của cậu ta nắm lấy cổ tay tôi – Cảm ơn.

Tôi trợn mắt nhìn bàn tay cậu ta đang yên vị trên cổ tay mình.

– Cậu… cậu… buông ra.

– Xem như trả tiền cái áo cũng được. Cứ giữ nó đi. – cậu ta nói giọng thều thào, như sắp gục tới nơi.

– Nhưng mà… Ryuu… không được. – tôi rụt tay lại, nhưng cậu ta xem ra đã ngủ mất rồi. Tôi có rụt tay ra cậu ta cũng chỉ cố gắng nắm lấy con tay út của tôi.

Cái tên này… sở thích kì lạ và quái dị, nhưng là người tốt.

Ren mà thấy cảnh này, thật không biết hắn ta sẽ hành hạ tôi tới mức nào cho bõ giận nữa. Cảm giác giống như mình vừa làm chuyện gì đó mờ ám kì quái lắm vậy.

Chính xác là đi vụng trộm bên ngoài sợ bị chồng phát hiện a.

CHAP 95: TỰ TIỆN ÁP ĐẶT NGƯỜI KHÁC, CHỈ CÓ THỂ LÀ ĐÀN ÔNG…!!!

Tôi cầm một con dao dính đầy thứ nhớt nhớt màu đỏ sẫm, với ánh mắt đầy căm hận. Toàn thân tôi như đang bùng cháy.

Trước mặt tôi là một xác người, vì ánh sáng quá yếu nên tôi không thể nhìn ra được đó là ai. Một bóng đen ập đến trước mắt tôi, cả người tôi cứng đờ lại, cứ như bị cái gì đó trói chặt. Tôi như một con thú hoang muốn gào lên, nhưng miệng cũng không thể mở ra…

Cảm giác như muốn bùng cháy nhưng cứ bị kiềm nén… tôi trở nên hoang mang.

– Yuki… Yuki! Cậu làm gì ở đây vậy?! — giọng của Chito kéo tôi ra khỏi một màu đen u ám.

– Aaaaaa!!! — tôi hét lớn, ngồi bật dậy.

Nhìn xung quanh, tôi đang nằm trên giường trong phòng y tế. Tôi thở dốc… cái cảm giác quái gở!!! Tại sao dạo gần đây, tôi cứ mơ thấy những thứ đáng sợ như vậy.

– Cậu làm cái gì vậy?! Không học lại vào đây nằm?! — Chito ngồi xuống cạnh tôi.

– Ban nãy có một bạn trai bế cô bé này vào đây nằm, còn dặn dò kĩ lưỡng không được để ai bắt nạt cô bé. Bạn trai à? — cô giáo ở phòng y tế nói.

(Lưu ý: cái trường to tổ bố này có tới vài cái phòng y tế, mà mỗi phòng là một giáo viên quản lý khác nhau, nên bạn đọc đừng thắc mắc tại sao Ajita lại không ngồi đây lườm lườm Yuki)

– Ryuu… sao?! — tôi lầm bầm.

– Hả? — nhỏ ngạc nhiên hỏi tôi.

– Sao cậu biết tớ ở đây?!

– Tình cờ, tớ đi ngang đây, thấy cậu.

Tôi im lặng… thật lá mất mặt!

Là người ta nhờ mình trông chừng giúp, còn tin tưởng đến nỗi vừa đặt lưng xuống đã ngủ ngay, trong khi tôi lại để làn gió hiu hiu đưa vào giấc ngủ.

Thật là… mất mặt!!! Quá là mất mặt mà!!!

– Cậu sao lại đau khổ thế? — Chito thương cảm nhìn tôi.

– Khuôn mặt tớ đáng thương vậy sao?

– Càng nhìn càng đán thương.

Thật thảm hại!



– Cảm ơn.

Ryuu nói thế