My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220561

Bình chọn: 7.5.00/10/2056 lượt.

xong bộ phim đáng sợ đó, Ren chuyển sang xem tin tức, tôi hỏi hắn:

– Này… có phải anh sẽ sợ nếu xem một mình nên mới rủ em xem cùng hay không?

– Hừm… lời nói có thể hại cái thân đấy biết không? – Ren nhướn mày nhếch mép, khuôn mặt hắn nửa nóng nửa lạnh, tôi nhìn đã thấy rùng mình.

– Ừ, không nói nữa. – tôi gật đầu cái rụp rồi quay sang ngoan ngoãn xem ti vi, tay với sang lấy cái gối ôm trước ngực.

– Ngoan. – hắn xoa đầu tôi, rồi luồn hai tay ôm eo tôi.

Hức… mới chỉ nói có một câu cũng bị đe dọa… đến khi nào tôi mới có thể hất mặt lên làm phách với hắn đây…?

– Sau sự kiện nổi bật vừa rồi, có rất nhiều phóng viên đã đến tham quan nhà và phỏng vấn cô Izumo về hôn phu hoàn hảo của cô. – giọng bà dẫn chương trình cứ bô bô trong ti vi.

Ren ngay lập tức chuyển kênh, tôi nói khẽ:

– Để kênh đó cho em, em xem thử cô ta có thể trơ trẽn đến mức nào? Đôi khi xem hề cũng thú vị lắm.

– Ừm… được.

Ren trầm ngâm một hồi thì chuyển lại kênh ban nãy… khuôn mặt giả tạo đến đáng sợ của Izumo hiện ra chà bá trên màn hình, làm tôi giật cả mình. Cô ta mặc một bộ đầm rất chi là nhiều kim tuyến, lông thú thì chỉa đây chỉa kia trông chẳng giống cái áo giành cho người mặc a. Izumo trang điểm khá đậm, qua lớp phấn và ống kính có thể chỉnh sửa, cô ta mặc nhiên trở nên đẹp lung linh như một nữ thần.

Dùng giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhất có thể:

– Hôn phu của tôi là một người rất tuyệt vời, luôn luôn yêu thương và chiều chuộng tôi… anh ấy hoàn hảo ở mọi lĩnh vực kể cả học tập cũng toàn đứng đầu cả trường, làm việc cũng rất chăm chỉ. Mỗi khi nghiêm túc, Ren trông rất chững chạc và chín chắn, tôi thích nhất mặt này của anh ấy.

Izumo còn chưa dứt câu, tôi đã cười lớn:

– Há há… anh xem cô ta làm trò mèo gì thế?! Anh cưng chiều cô ta đến thế sao?

– Em thật là. – Ren vốn nghĩ tôi sẽ tổn thương nên chỉ cần dính tới Izumo đều tránh như tránh tà, bắt tôi xa cô ta cả dặm, giờ lại thấy tôi có thể nở cụ cười nhẹ nhàng khinh bỉ Izumo như thế, hắn đột nhiên thấy lòng mình nhẹ tênh, dù đã cố gắng bẹo má tôi một cái.

– Vậy, theo cô thì, Ren thích điểm gì ở cô nhất?

– Nói ra thì ngại thật… có lẽ là tính đảm đang của em ạ. – Izumo che miệng cười thùy mị.

– Ren à… em biết anh đảm đang hơn cô ta. – tôi lại không nhịn được mà cười lớn… thật sự… xem Izumo bịa đặt còn vui hơn cả xem hài mà… cô ta cũng thú vị thật, chém bay nóc nhà vẫn có thể chém tiếp… chém từ gió thành bão, thành lũ, thành giông, thành động đất sóng thần a.

– Lần đầu tiên hai đứa em gặp nhau, là trong bếp ạ. – Izumo không để bà phóng viên chen lời, tiếp tục chém – Lần đó, Ren theo gia đình sang nhà em để bàn bạc công việc với pama em, đã tình cờ gặp em trong bếp. Em lúc đó đang nấu bữa ăn cho cả nhà. Anh ấy đã thích em ngay lần gặp đầu tiên, sau đó anh cứ mãi theo đuổi và em cuối cùng cũng đồng ý ạ. Anh ấy bảo dáng vẻ em loay hoay trong bếp rất đáng yêu.

Tôi cười đến cả người run lên… câu nói này cô ta phát ra đúng là không ngượng miệng, đến Ren còn phải cười lớn, không tài nào nhịn nổi…

– Ồ… dễ thương thật, thật là tiếc quá, hôm nay cậu Ren có việc gì mà không đến được nhỉ? – bà chị phóng viên cảm thán lấy lệ.

– Anh ấy bận lo chuyện của hội đồng trường ạ.

– Ối… há há… đau bụng quá…!!! Hức… há há… ôi cái bụng của tui… haha!!

Ôi… nếu cô ta có thể nhìn thấy bộ dạng của tôi lúc này chắc là tức chết mà sượng đến mặt đỏ ửng, hơi thở nặng nhọc, tìm lỗ để chui mất.

– Yuki… em bớt cười nhạo người ta đi. – Ren vò đầu tôi khiến đầu tóc rối bù.

– A! Anh dám bênh vực cho Izumo? – tôi trợn mắt lườm hắn.

– Ấy… làm gì có ý đó?! – Ren bối rối.

– Cuối cùng, em chỉ muốn nói em yêu anh ấy. – Izumo nói, trong khoảnh khắc này, tôi thật sự cảm thấy tình yêu của cô ta dành cho Ren… Tại sao chứ?!

Chẳng phải Ren đối xử với cô ta rất tệ sao? Chẳng phải lúc nào cũng lạnh nhạt thờ ơ, còn nói ra những lời tổn thương nặng nề đến cô ấy, vậy mà Izumo không những không hờn trách, cũng không hận thù hắn, lại yêu hắn sâu đậm như vậy?! Trong khi… tôi có làm gì cô ta đâu, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, cô ta đã cố ý chơi xấu tôi rồi, mặc dù tôi tốt bụng cứu giúp Izumo (mặc dù cô ta không cần).

Nghĩ đi nghĩ lại cũng tội nghiệp cô ta thật.

Tại sao ông trời lại không sắp xếp ngay từ đầu. Nếu tình cảm đã được lập trình hết cả, người này yêu người kia và người kia cũng yêu người này, nếu trên đời này không có ba chữ gọi là ‘yêu đơn phương’ thì có lẽ chẳng ai phải đau khổ.

Tôi lại rơi vào im lặng, Ren nhìn tôi chằm chằm… hắn thở dài rồi cũng im lặng, tay liên tục đổi kênh.

Ngoài trời mưa vẫn không ngớt… không khí mang cái lạnh hơi ẩm ướt của trời mưa khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu.



Cơn mưa dai dẳng kéo dài đến tận chiều tối vẫn không ngớt, tôi ngồi đối diện Ren, nhìn chằm chằm vào hắn. Ren cũng đang nhìn tôi không chớp mắt…

Không ổn rồi… nóng quá…

Ren có vẻ cũng sắp chịu không nổi nữa rồi, nhưng hắn lại cứng đầu ương bướng gắng gượng. Tôi cũng không muốn mình thua… được rồi… nghĩ tới những gì đó thật hài hước…

Tôi chớp mắt… hức… thua rồi…

– Đọ mắt là cái trò lúc đầu em khẳng định bản thân rất


Ring ring