Ring ring
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220604

Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.

.

Tôi và Chito vừa đi vừa nói chuyện. Đi một đoạn cũng tới trạm xe buýt. Tuy nhiên, chúng tôi… gặp một số chuyện rắc rối ở đó. Xe buýt hết chỗ!

Tôi chỉ là lỡ vai va phải một bà cô trung niên, khi đang cố gắng tìm chỗ đứng. Bà ta lườm tôi sắc lẻm. Chito cũng khó chịu ra mặt với cô già đó.

Thoạt nhìn cách ăn mặc có vẻ hiền lành, phúc hậu, nhưng khuôn mặt bà ta là của một bà la sát… của dân chợ đen. Khuôn mặt chốc chốc đỏ lên thể hiện sự giận dữ, mỗi khi xe nghiêng, chỉ cần một tác động nhẹ, bà ta đã cau mày. Khuôn mặt bà ta nhanh chóng chuyển đổi xen kẽ giữa màu đỏ và màu vàng, nhìn chẳng khác nào con tắc kè. Xe đột ngột thắng lại, tôi theo phản xạ đưa tay ra đỡ bà cô tắc kè, nhưng vai bả trượt qua tay tôi rồi cả người bả đổ xuống bịch đồ lớn màu đen dưới chân bà ta. Sau đó thì bà ta làm ầm lên. Hay rồi…

– Con nhỏ kia! Mày dám xô tao ngã.

– Bà nói gì nói lại coi. – Chito ngay lập tức bất bình giúp tôi.

– A… con nhỏ này hỗn láo vậy? Dám hét lên trước mặt người lớn à? Ba mẹ mày có dạy dỗ mày đàng hoàng không thế?

Và rồi… tất cả những người trên xe buýt đều đang nhìn chúng tôi, là nhìn chằm chằm vào chúng tôi… nhất là tôi, vì khuôn mặt tôi có vẻ láo hơn Chito.

Tuyệt… lần nào đi xe buýt cũng gây chú ý được. Lần trước do Ren, lần này lại do bà cô tắc kè này. Có lẽ cả nửa đời sau tôi sẽ không đi xe buýt nữa mất.

CHAP 89: NGƯỜI CON TRAI KÌ LẠ.

– Hai con này thật không biết con cái nhà ai. – bà ta gào lên, gạt phăng cánh tay tôi chìa ra đỡ bà ta dậy… cái con mẹ tắc kè này…

Tôi rất muốn đá bả xuống hầm xe ngồi, nhưng mà vậy thì hỗn láo thật. Cơ mà tôi đang mất tâm trạng vì bà ta nhé. Nóng máu! Nóng máu!

Chito chưa chi đã không nhịn được mà bùng cháy:

– Cô vừa vừa phải phải thôi, tụi này làm gì cô mà cô nói thế? Bà cô già yếu chân tay run lẩy bẩy đứng không vững, cũng không chịu nói một tiếng để người khác nhường chỗ cho cô ngồi. – đâm một nhát, ý là chê bà ta già, đồng thời chửi xéo những người vô cảm trên xe – Còn nữa, do xe thắng gấp đột ngột, bạn tôi cũng đã đưa tay đỡ cô rồi, là do cô thấp người, bạn ấy đo lường sai nên cô mới ngã. – phát thứ hai, chê bà ta lùn – May cho cô là có cái bọc này đỡ, chứ không là cô đã về với đất sớm hơn vài năm. – combo x3, lại một lần nữa chê bà ta già… Ầy… Chito à, tớ cũng ngưỡng mộ cậu thật! Chửi như bắn rap thế này thì ai mà địch cho lại.

Tự nhiên trong đầu tôi hiện ra hình ảnh, Chito và Ren cãi cọ với nhau, đúng là như bò với trâu, ai cũng thật là cứng đầu, mà trình mỉa với chửi có thể nói là xuất chúng… bất phân thắng bại.

– Mày còn dám nói thế? – đây rồi… khuôn mặt đỏ đến cực đại… như một quả cà chua – Con này mất… á!

Bả giơ tay định bạt tay Chito một cái, thì xe lại đột ngột thắng, bả ngã lăn ra sàn, không một ai đỡ lại, cũng không còn thứ gì lót phía dưới. Cá chắc lưng sẽ ê lắm.

Đáng đời… xùy…

Mọi người xung quanh xầm xì đủ thứ, có người bênh vực tôi và Chito, có người lại bênh cho bà cô tắc kè… chắc do cảm thấy nhột với câu nói của Chito ban nãy. Hừm…

– Đấy! Bạn mày có đỡ tao đâu!? – bà ta lồm cồm bò dậy, cứng đầu cứng cổ mà rống lên chửi tiếp… cảm giác lúc này của tôi là như thế nào nhỉ?! Chỉ muốn đem cả dòng họ bà ta ra mà nhiếc móc!

Hỗn láo cũng được, tôi không quan tâm. Đối với những người vô tâm vô cảm như bà ta thế này, tôi chẳng cần quan tâm người ta nghĩ gì về mình! Không cần! Thật sự tôi rất ngưỡng mộ những người tốt bụng dịu dàng toàn diện trong mọi tình huống a… kể cả khi gặp những con người vô lý còn cứng đầu.

– Được rồi. Tại sao tôi lại phải đỡ bà, không có lợi ích gì hết. – tôi tiến tới trước mặt bà ta, lườm một cái. Phải nói là, dù đang trên xe buýt, và dù chiếc xe vẫn đang chạy, trên xe là một cái chợ.

– Mày… láo.

Bà ta hét lên và tát một cái vào mặt tôi. Tôi một tay khẽ chạm lên má, một tay vịn chặt thanh xe, nếu không nó đã không kiềm chế được mà tát thêm một cái vào mặt bà tắc kè rồi. Chito định nói thì.

– Đủ rồi. – cậu con trai ban nãy lên xe cùng lúc với tôi và Chito đã lên tiếng.

Cả xe bây giờ chuyển sang nhìn cậu ta. Anh chàng mặc sơ mi trắng bên ngoài, cài hờ hai nút trước bụng, tay áo xắn đến khuỷu, bên trong là áo thun đen trơn, phối với quần jean. Đơn giản không cầu kì, nhưng cả người toát ra vẻ lạnh lùng và quyến rũ khó cưỡng. Giờ tôi mới để ý a, làn da trắng không tì vết, cặp chân mày dày, nổi lên đôi mắt trong trẻo, lông mi dài, mũi cao dọc dừa, môi mỏng đo đỏ. Dù từng chi tiết mang nét đẹp của con gái, nhưng khi tất cả kết hợp lại trên khuôn mặt chữ điền của cậu ta đều trở nên thật tinh tế và nam tính. Cả người anh chàng toát ra hàn khí, khiến bà ta cả người đông cứng. Cậu ta nói tiếp:

– Tới trạm ghé bác tài.

Chỉ 5 chữ nhưng gằn từng chút một như là giằn mặt bà cô kia. Bà tắc kè giận đến đỏ mặt… chuyển thành màu tím luôn rồi.

Tới khi cửa mở, cậu ta đột nhiên nắm lấy tay tôi, tôi giật mình vội vàng vơ lấy tay Chito.

Thế là cậu ta kéo cả tôi và Chito xuống xe.

Dưới ánh sáng ngoài trời, tôi mới được chiêm ngưỡng kĩ, cậu ấy có đôi mắt màu tím sẫm, với mái tóc cùng màu… người lai à?

– Hai người không nên nói thế, c