i cầm lấy cái đầm, cùng với cái khăn hí hửng vào nhà tắm… cho hắn một phen khổ sở… cảm giác này thích thật!!!
Ai ngờ Ren nhanh chóng trở mặt, hắn giữ lấy cổ tay tôi kéo giật ngược tôi về phía sau. Mất thăng bằng đột ngột, tôi ngã thẳng vào người hắn, cuối cùng cả người lại đứng gọn trong vòng tay của hắn. Giọng Ren vang lên từ sau lưng, hơn nữa còn là ngay lỗ tai tôi, hơi thở ấm nóng phả ra, truyền nhiệt cho lỗ tai tôi cũng nóng hừng hực:
– Yuki… em mượn áo anh rồi còn giận gì hả? Anh không đòi tiền mướn đấy nhé. Hơn nữa, áo của Ren đẹp trai này là hàng cao cấp, em muốn sao đây?
– Cái gì? Anh… anh… nói… anh còn nói thế?
– Bây giờ em muốn làm hòa hay muốn anh đòi tiền mướn áo?
(Ren ‘đẹp trai’ thông minh sáng suốt và cũng vô cùng ranh mãnh a. Đã tính toán trước hết đâu vào đấy rồi nha… tối hôm qua khi thay quần áo cho Yuki, đã biết chắc thể nào khi ngủ dậy cô nàng cũng sẽ la hét um sùm lên rồi giận dỗi này nọ, vò đầu bứt tóc cuối cùng cũng nghĩ ra kế sách… mặt dầy. Cứ viện cớ Yuki đang mặc áo hắn mà làm tới, thể nào cô nàng cũng phải phá lên cười và cho qua… vậy nên thay vì đến tủ quần áo của Yuki, anh chàng lại thản nhiên chạy sang ngăn tủ của mình… Thay xong còn tự hào ngắm thành quả, miệng lầm bầm khen sao mà áo mình lại hợp với Yuki đến vậy -> đoạn này thật là quá hư cấu… thực tế mà nói thì thể nào cũng có H a, nhưng mà cơ bản là Mi không thể viết ra…)
– Ở đâu ra cái lí lẽ đó! – tôi vùng ra, nhưng hắn cứ giữa chặt… chẵng lẽ tôi lại dùng lực đạp vào cái chân đang đau của hắn… nhưng mà hắn bị đau như thế, còn gồng mình tự chịu đau… tất cả cũng là vì mình, tôi xót xa vô cùng nên không nỡ. Còn nếu xử lý luôn bàn chân còn lại của hắn, thì những ngày sắp tới… osin không công của tôi chẳng lẽ lại là người què?! Vô dụng thế thì sai khiến được gì nữa.
– Mau trả lời đi, đừng để anh mất kiên nhẫn. – Ren siết chặt người tôi.
– Gì chứ?! Có ai ngang ngược như anh không?! – tôi không muốn nhịn! Lần này tuyệt đối không để hắn lấn áp được.
– Ok… thì ra câu trả lời của em là vậy. – Ren nói, tôi nghe trong giọng hắn có chất cười… mà là cười gian… cười theo kiểu lưu manh… cười theo kiểu thông báo cho tôi một tin buồn “Em chết chắc!”
CHAP 85: CHITO TỎ TÌNH MẤT RỒI…
– Được rồi, anh biết em không thể trả nợ bằng tiền, vậy thì có cách khác. – hắn tự biên tự diễn như thế.
– Em không có nhiệm vụ phải trả cái gì cho anh hết! Em còn không giận thì may phước cho anh rồi. – tôi thở hắt ra, cuối cùng cũng là mình phải xuống nước trước.
– Em biết đấy… hình như người quyết định là anh. – Ren cười khẩy, hắn nhanh chóng bế bổng tôi lên, trong khi bản thân người bị xách lên là tôi đây còn đang ngơ ngác, hắn đã nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường… theo tư thế lúc này, hắn đang ở bên trên tôi, hắn nhích người vào một chút, sau đó kiềm hẳn tôi lại ở giữa hai cánh tay mình.
Khuôn mặt Ren nhanh chóng sát khuôn mặt tôi, môi hắn chạm vào môi tôi.
Tôi trợn mắt, hắn hơi nhíu mày, nhích môi ra một chút, hắn ra lệnh:
– Nhắm mắt lại.
– Kh… – từ ‘không’ chưa hoàn chỉnh, ba chữ cái ‘ông’ cũng chưa được thốt nên, lưỡi tôi đã bị lưỡi ai đó vừa ấm vừa mềm quấn lấy.
Ren mút mút, giật giật, lại thọc sâu lưỡi vào miệng tôi. Một tay hắn siết chặt eo tôi, tay còn lại dịu dàng vuốt tóc tôi. Hắn chậm rãi rời môi tôi… lúc tận một phút sau đó, cứ tưởng Ren sẽ buông tôi ra, tôi chống tay định bỏ chạy, hắn lại cúi xuống.
Ren cắn nhẹ môi dưới của tôi, rồi lại quấn lấy lưỡi tôi kéo về phía mình, có lẽ Ren đang dạy tôi cách để đáp lại nụ hôn của hắn, tay hắn siết eo tôi kéo sát mình… vẫn là nụ hôn kéo dài đến tận một phút sau đó.
…
‘Kinh cong…’ _ tiếng chuông vang vọng khắp nhà của Ajita.
Tôi đã bấm tận ba hồi chuông vẫn không thấy ai trả lời. Đứng trước nhà Ajita, tôi nhớ lại khuôn mặt phụng phịu của Ren lúc tôi bảo hắn tôi đi đây, hắn còn lèm bèm gì đấy như là tôi dám bỏ hắn một mình gì đấy… thật là hết thuốc. Ren còn nói tôi chỉ là đi mua sắm cùng với Chito, thì đâu nhất thiết phải ăn mặc cầu kì như vậy.
Tôi chỉ đơn giản áo thun tay dài màu đen có điểm nhấn là dòng chữ màu trắng BORN TO DIE, cộng với quần jean dài ngang gối, mang ba lô hình con khỉ, tóc búi cao, thêm đôi dép lào màu xanh biển… thì hắn nhìn cái kiểu gì lại trở thành cầu kì chứ…
Đứng đó đội nắng sớm một lát nữa thì Ajita từ trong đi ra.
Phong cách ăn mặc của anh rất đơn giản nhưng cũng rất hút hồn a. Sơ mi trắng cùng quần đùi ngang gối nhìn vô cùng thoải mái và đậm phong cách ăn mặc trong nhà.
– Xin lỗi đã để em chờ lâu… em tìm Chito à? – anh vừa chạy ra vừa mở cửa cho tôi, trên trán lấm tấm mồ hôi, hình như anh rất vội.
– Anh bận gì à?
– Từ hôm qua lúc cõng Chito về đến nhà, anh mới phát hiện ra cô ấy bắt đầu sốt, cơ thể không ngừng nóng lên. Anh đã mời bác sĩ đến, cô ấy cũng đã hạ sốt nhưng cần phải chăm sóc thêm. – anh lách người sang cho tôi đi vào.
– Cái gì?! Sao anh không báo cho em một tiếng. – tôi phẫn nộ! Lỡ như Chito có chuyện gì, anh có thể chịu trách nhiệm không chứ?
– Anh xin lỗi, em có muốn lên thăm cô ấy không? – Ajita buồn buồn đáp… ầy… nhìn khuôn mặt tội ngh