t ra thì… ngay từ khi bước chân vào căn nhà này, đúng hơn là lúc gặp bà cụ đó, tụi anh đã cảm thấy thật kì lạ.
– Nên hai người mới tiếp cận bà ấy? – Chito tiếp lời của Ajita.
– Ừm.
– Kh… khoan đã… đã biết bà ta kì lạ, tại sao còn tự đâm đầu vào? – tôi trừng mắt, hai người họ bị ngu chắc?
– Không phải anh bị ngu, mà là tự mình tìm hiểu và ngăn chặn mục đích của bà ta có phải tốt hơn không? Nếu bà ta hại những người khác thì…
– Tụi này á? – tôi và Chito đồng thanh. Cơ mà Ren hiểu tôi thật, chưa nói ra, hắn đã biết tôi rủa thầm hắn trong bụng rồi.
– Ừ… đại loại là những người ngốc nghếch đến ngây thơ như hai em. – Ajita phì cười trước khuôn mặt đen thui của tôi và cô nàng.
– Hai người không biết mấy thứ đó đáng sợ đến mức nào đâu! – tôi và cô ấy lại lần nữa đồng thanh.
– Tuyệt đấy chứ. Anh cũng muốn thấy một lần những thứ gọi là hiện tượng siêu nhiên. – Ajita lại cười lớn… này này… anh… chúng ta đang bàn chuyện lớn mà anh cứ cười giỡn thế này là sao chứ? Rốt cuộc anh xem đây là chuyện đùa à?
– Tụi này không xem đấy là chuyện đùa. – Ren lại lần nữa nhìn thấu tôi… bây giờ tôi xác định chắc chắn hắn ta có khả năng đọc ý nghĩ của người khác – Anh không đọc suy nghĩ của em.
Thôi được rồi Ren à… anh bắt đầu làm tôi thấy sợ rồi đấy.
– Được rồi, đừng lạc đề nữa. Tối nay tụi mình ngủ cùng một phòng, ngày mai xem cách ứng xử của bà ta thế nào rồi tính tiếp. – Ajita tạm dừng cuộc trò chuyện khó hiểu giữa tôi và Ren.
Chito gật đầu đồng tình, cô nàng khẽ nói:
– Vậy tớ về phòng đem nệm sang đây.
Tôi và Ren bắt đầu dọn dẹp cái trò chơi trẻ trâu kia. Tôi không ngờ Ren lại đem theo nó a.
Một lúc sau, Ajita đem nệm qua, còn Chito thì lỉnh kỉnh những gối nằm, gối ôm, chăn,…
Anh kéo gần hai cái nệm lại. Tôi và Chito nằm cạnh nhau ở giữa, còn Ren và Ajita nằm ở hai bên để có gì thì tiện.
Tôi và Chito xoay mặt vào nhau cười khúc khích:
– Lâu lắm rồi từ khi bốn người tụi mình nằm ngủ cùng nhau như thế này, tớ chẳng còn sợ gì nữa. – tôi cười tươi.
– Ừ. Giống như một gia đình nhỏ vậy. Tớ… đã từng mơ ước nó biết bao nhiêu, bình thường thì bố mẹ cứ vắng nhà, căn nhà rộng lớn chỉ toàn kẻ xấu, căn phòng to khủng khiếp cũng chỉ có một mình tớ và con bé… – Chito nói. Ánh sáng của mặt trăng từ bên ngoài hắt vào trong qua cửa sổ khiến đôi mắt của cô nàng như long lanh hơn… chẳng lẽ lại khóc?
– Được rồi. Từ nay tớ sẽ là gia đình của cậu, tớ đã nói rồi nhỉ? Nếu cậu thích, tớ sẽ là em gái của cậu.
– Ừm.
– Suỵt. – Ren đột nhiên siết chặt tay tôi.
Tôi hiểu ý hắn im lặng, vờ nhắm mắt.
Có tiếng bước chân đến gần hơn… gần hơn… ‘soạt’ _ tiếng cánh cửa mở ra.
– Ừm… ngủ hết rồi sao? Chán thật! Định bảo mấy đứa ăn khuya. – tiếng bà cụ lầm bầm.
Sau đó là ‘soạt’ _ tiếng cánh cửa đóng lại.
Tôi hé hé mắt nhìn sang cánh cửa, thì vai của Ren che hết tất cả. Hắn đột nhiên nằm xoay người, ôm chầm lấy tôi. Hắn thì thầm:
– Đừng nhìn.
Tôi run run chui vào lòng hắn.
Lại có một số tiếng động gì đó, tôi khó có thể hình dung được nó là gì.
– Hehehe… – một tiếng cười man rợ vang lên. Tôi nuốt nước bọt, hai mắt nhắm nghiền.
Ren hơi siết chặt tôi… điều đó chỉ khiến tôi thêm lo.
– Vờ vịt kiểu đấy rõ vớ vẩn. – một giọng nói của con nít vang lên.
Một luồng gió mạnh thổi tung tất cả. Đến cái chăn dày của chúng tôi cũng bị hất lên.
Cả bốn chúng tôi đồng loạt bật người dậy… khắp phòng chẳng có gì cả… ngoài mớ hỗn độn do cơn gió lạ ấy gây nên.
Ren và Ajita chỉ im lặng… tôi và Chito cũng không nói gì… tất cả rơi vào trầm mặc.
…
Mọi chuyện rơi vào bế tắc… đêm ngày hôm qua là sao chứ?
– Chào buổi sáng ạ. – tôi mỉm cười chào bà cụ.
Cả đêm hôm qua chúng tôi thức trắng chỉ để suy nghĩ về cái họa mình tự chuốc vào thân. Sáng nay, mặt trời vừa ló dạng, bốn đứa tôi đã đi đánh răng, rồi ra sân tập thể dục buổi sáng, hưởng thụ không khí trong lành… khi xung quanh là những bia mộ.
Lần đầu tiên làm những chuyện điên rồ như thế này cảm thấy cũng thú vị thật.
Bà cụ đi ngang chúng tôi, nghe tôi chào thì mỉm cười đáp lại:
– Chào mấy đứa, đúng là tuổi trẻ, sáng sớm mà hăng hái quá nhỉ? Lát mấy đứa có định đi đâu không?
– Dạ, tụi cháu định xuống biển chơi ạ. – Chito đáp một cách lễ phép.
– Ừm, vậy vui vẻ nhé, lát nữa bà cũng đi công chuyện có lẽ đến tối mới về, vậy nên, đồ ăn thức uống các cháu tự lo có được không?
– Vâng. – Ajita đáp.
– Vậy mấy đứa đi chơi vui vẻ nhé.
– Bà đi cẩn thận. – Chito lại cười dịu dàng.
Đôi khi tôi thấy rùng mình với mức độ hai mặt của những DW có mặt ở đây…!
Tôi thở dài một tiếng nhìn dáng bà cụ dần dần khuất. Nghi ngờ người khác, nhất là những người đối tốt với mình là không tốt, nhưng bà cụ này rõ ràng là có vấn đề.
Hừm… quen biết nhau chưa bao lâu, bà ta đã yên tâm giao cho chúng tôi cả căn nhà ư? Có phải viễn vông quá không chứ?!
CHAP 80: KAITO VÀ SARA.
– Vậy chúng ta phải làm gì? – tôi quay sang hỏi Ren.
– Cứ đi chơi đi đã, tớ muốn biển. – Chito nói mà mắt sáng long lanh, từ khi nào trên tay cô nàng đã là cái xẻng nhựa để xúc cát.
…
Chúng tôi thả bộ xuống con dốc dài và đứng. Hôm nay, tôi mặc một cái áo th