The Soda Pop
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220402

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

nhìn tôi, tôi hỏi hắn, mà trên môi vẫn là nụ cười tươi tắn:

– Suy nghĩ gì vậy?

– Muốn thu hút sự chú ý từ anh đến thế à? – hắn hỏi thế, khuôn mặt tỉnh bơ không chút cảm xúc… ầy…

– Bớt ảo tưởng, quan tâm chút thôi. Ngủ đây. – tôi chép miệng rồi nằm xuống ôm hắn cứng ngắc. Từ người Ren lúc nào cũng toát ra một mùi thơm thật đặc biệt, lúc nào cũng thật thu hút tôi – Hôm nay anh tắm chưa vậy?

Tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt hắn khẽ nhăn lại, dù mắt tôi đã hoàn toàn đóng. Tôi khẽ mỉm cười… cuối cùng cũng có một chút cảm xúc.

– Không đợi anh trả thù đã ngủ rồi à? – câu nói của hắn khiến tôi tỉnh cả ngủ.

CHAP 79: LẠI LÀ MA?!!!

Lời kể của Chito…

Tôi giật thót, vội đóng cửa lại, tự mình lầm bầm:

– Mình đâu có nhầm phòng…

Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng thôi… tôi lại mở cửa để xác thực thì… hình ảnh anh ấy đang lục đục lấy cái gì đó lại hiện ra, tôi lắp bắp lên tiếng:

– A… Ajita… anh làm cái… anh ở phòng em?

– Anh lấy chút đồ tặng bà cụ. Yuki ổn chứ? – anh nói tỉnh bơ.

– V… vâng.

– Anh đi nhé. – Ajita nói, rồi lướt qua tôi đi ra ngoài.

Tôi nhìn anh đóng cửa lại mà vẫn chưa tiêu nổi những gì đang xảy ra.

– Mình và anh ấy ở cùng một phòng á?

Tôi lướt mắt một vòng quanh phòng… ừm… ba lô của tôi ở kia… vaili của Ajita ở kia. Vậy là thật rồi…?

Chân tôi đột nhiên thấy run run… Chito à… bình tĩnh đi.

Tôi bỏ ra ngoài đi đánh răng. Nhà vệ sinh nằm cạnh phòng tắm ban nãy cũng rộng không kém. Nhìn mình trong gương với khuôn mặt đẫm nước, tôi đột nhiên thấy lạnh sống lưng. Một luồng gió kì lạ lùa vào khiến tôi rùng mình một cái. Chân tay tôi đột nhiên tê cứng lại. Tôi chậm rãi nhìn xuống chân mình, có một bóng đen lờn vờn quanh bàn chân mình, tôi trợn mắt ngước lên theo phản xạ, hình ảnh trong gương khiến tim tôi như đứng lại. Phía sau tôi có hai cô gái mặc hai cái đầm màu sáng, khiến những giọt máu đỏ thẫm đã khô trên vạt áo càng rõ rệt hơn. Hai cô gái tóc đen xõa dài, rũ xuống trước mặt.

Trong hai người đó, có một cô cố gắng vươn tay ra để chạm vào gáy tôi. Tôi khiếp đảm, rất muốn thét lên nhưng cổ họng tôi dường như bị cái gì đó chặn lại. Nhìn lại xuống chân tôi, bóng đen đó đã xâm phạm lên đến đầu gối mình. Tôi lầm bầm phép ánh sáng, vứt một luồng sáng vào cái bóng, đồng thời một luồng sáng hơn vào gương. Cơ thể tôi đã có thể cử động bình thường. Tôi nhanh chóng chạy đi, vụt qua hai cô gái đang gào thét, đưa hai tay che mặt đau đớn mà tôi không dám nhìn lại.

Có một cái gì đó len lỏi vào tâm trí tôi, như thể cố gắng chiếm đoạt lí trí. Tôi lắc mạnh đầu cắm đầu chạy về phòng.

Tôi mở tung cửa, thấy Ajita đang ngồi giữa phòng trải ra tấm nệm. Anh nhìn sang tôi.

Thấy tôi thở hồng hộc, mặt vẫn đầy nước chưa được lau khô, anh giật mình, nhanh chóng chạy đến bên tôi:

– Em sao thế?

– K… Không sao. Em… – tôi lắc mạnh đầu, mắt hơi liếc về hành lang nơi tôi vừa chạy qua… không có ai đuổi theo cả.

Nhưng tay tôi bị cái gì đó lạnh cóng lay mạnh… là một bàn tay nhỏ xíu, không phải hơi ấm của Ajita. Tôi ho mạnh rồi trước mặt tôi là một màu đen… Tôi cảm thấy Ajita ghì mạnh tôi trong lòng mình.

Yuki à… có lẽ tớ hiểu tại sao cậu lại như vậy rồi…



– Em ổn chứ? – Ajita nhìn tôi chằm chằm.

– …

Hở… có chuyện gì đã xảy ra nhỉ? Ajita sao lại cúi nhìn kĩ khuôn mặt tôi như thế? Dính nhọ à?

– Em sao lại ngất đi như thế? – anh ấy kiên nhẫn hỏi lại.

– A… em ổn mà, có lẽ do dạo này em ăn ít quá thôi. – tôi ngay lập tức lấp liếm sự thật, lồm cồm bò dậy nhìn quanh… mọi thứ đã bình thường trở lại – Ừm… anh có báo cho ai không?

– Không, em chỉ ngất có một chút thôi, anh chỉ mới đưa em sang nệm nằm thì em đã tỉnh lại rồi.

– Vậy anh ở đây nhé, em sang phòng Yuki một lát. – tôi tự quyết định rồi đứng dậy… một vài giây lưỡng lự, tôi quay sang anh với ánh mắt cầu xin – Anh đi với em được không?

Tôi sợ sẽ gặp lại cái… thứ đấy.



– Hừ! Đừng vào đó. Đồ ngốc! – giọng của Yuki…

– Lợi cho em còn không muốn? – giọng của Ren đều đều.

Ừm… hai người họ đang làm cái trò gì đây? Tôi thật không biết mình có nên mở cánh cửa trước mặt không? Tôi liếc nhìn Ajita, khuôn mặt anh ấy lạnh lùng, đôi mắt tĩnh lặng đáng ngạc nhiên.

– Anh mà qua đây thì đừng mong em tha cho anh! – Yuki hét toáng lên.

– Ren! Cậu đừng làm bừa! – tôi mở cửa xông vào.

Tôi chết lặng… hai người họ đang chơi cờ tỷ phú… và đang bơ tôi hoàn toàn.

– Đừng có nhường em!

– Đây là do em may mắn mà?

– Anh nghĩ em ngốc à?! Mấy cơn gió chết tiệt đó không do anh thì từ đâu ra?!

– Ờ thì…

– Nãy giờ hai người chơi cờ à? – tôi hỏi, với khuôn mắt ngơ nhất có thể.

– Ừ. Cậu có chuyện gì à? – Yuki tới giờ mới thu hết nanh vuốt, quay sang cười thật tươi với tôi.

– Ừm… tớ có chuyện muốn nói… – tôi gật đầu.



Lời kể của Yuki.

Tôi bàng hoàng khi nghe Chito kể thế. Tôi cũng chẳng ngần ngại kể luôn những gì tôi đã gặp.

Cả bốn chúng tôi có một khoảng lặng… Ren và Ajita không nói gì, chỉ đưa ra khuôn mặt vô cảm… nhưng trong ánh mắt là sự tức tối bực dọc.

– Chết tiệt! Tại sao lúc đó hai người không gọi tụi này? – Ren cau mày nhìn tôi.

Tôi chỉ biết im lặng… nói gì được mà nói chứ?!

– Thậ