My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220261

Bình chọn: 9.5.00/10/2026 lượt.

ẽ thả những tia nắng vàng ấm áp xuống nền đất lạnh. Nhỏ mỉm cười:

– Về thôi… tớ cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Tuyệt đối sẽ không bao giờ rơi nước mắt hay trở nên kích động giống ban nãy nữa. Tuyệt đối như thế!

Tôi vỗ nhẹ đầu Chito, cô nàng quay sang nhìn sâu vào mắt tôi. Cái nhìn tự tin và tràn đầy hi vọng. Chito cười tươi nói:

– Nhất định sẽ có người cứu vớt tớ ra khỏi cái cuộc sống chết tiệt này!

– Ừ.

Ngoài chữ ngắn ngủi đó ra, tôi không còn biết nói gì nữa. Tôi đưa Chito trở về nhà. Cổng nhà đóng im lìm lạnh lẽo… Ren và Ajita đã về rồi? Họ không chạy đi tìm tôi và Chito sao, sao lại biến mất? Chẳng lẽ lại có chuyện gì xảy ra rồi?!!

– Chito, mau vào nhà tìm Kurai và Yokai! – tôi cảm thấy vô cùng bất an và dường như Chito cũng cảm thấy được chuyện đó.

Cô nàng nhanh chóng đẩy cửa phóng chạy vào trong. Tôi chạy theo Chito đến sảnh lớn thì mất dấu.

Chết tiệt! Giờ thì tôi chỉ có thể vô dụng ngồi yên ở đây chờ đợi. Căn nhà to thế này, tôi bon chen đi lòng vòng không khéo lại lạc… có khi lại trở thành gánh nặng thêm cho Chito!

Tôi ngồi xuống sofa… A!! Sofa êm quá! Chẳng bù với cái sofa ở phòng kí túc của tôi và Ren.

Ầy… hình như lạc đề quá rồi!

– Yuki ới! Kurai và Yokai không có ở đây. – Chito hét lớn, cô nàng chạy xuống từ cầu thang với khuôn mặt hớt hãi.

– Chết tiệt! Chẳng lẽ Ren và Ajita…??

Hai người họ bình thường có thiếu suy nghĩ thế này đâu! Chết tiệt thật!

– Mau đi tìm họ. – Chito thở dốc, vội vã quay người định chạy ra ngoài thì…

– Không cần. – chất giọng trầm ấm nam tính của Ajita vang lên. Tôi thở phào…vẫn còn tốt, cơ thể vẫn còn đầy đặn… không thiếu ngón tay bàn chân nào… nhưng mà thiếu mất một người.

– Ren đâu rồi?

– Chỉ quan tâm Ren thôi nhỉ? Anh buồn đấy nhé. – Ajita trẻ con cười với tôi.

– Đâu nào, chỉ là em hỏi vậy thôi.

– A… à… anh cảm động thật đấy! – Ren từ ngoài đi vào, nhìn tôi nhếch mép. Ừ thì biết anh đẹp trai rồi, làm ơn đừng khiến em chân tay bủn rủn nữa… làm ơn!?

– Hừ, Kurai và Yokai… hai người đó… – tôi nhíu mày nhìn Ren.

– Tụi anh xử lý xong rồi. – Ren hỏi, thấy chúng tôi im lặng thì cười – Sao thế?

– Xử lý là… là sao?! Ren… Ajita… hai người… đừng nói là… – Chito run rẩy ngồi phịch xuống ghế.

– Em đang nghĩ đi đâu thế? Chỉ là cảnh cáo một chút thôi. – Ajita nhẹ nhàng lại gần Chito xoa đầu nhỏ… nhìn ánh mắt anh dịu dàng thế này nhỉ!

Chẳng bù với Ren thật là… lần nào xoa đầu tôi xong cái mái tóc tôi cũng như một tổ quạ… à không… là tổ đại bàng luôn ý.

– Nhưng mà… – Chito vẫn nhướn mày khó hiểu.

– Đi thôi, đem quần áo đồ đạc của em sang nhà anh nào. – Ajita vừa nói vừa lướt qua nhỏ đến một đống va li đặt ở giữa phòng.

– Ơ… nhưng…

– Hửm? Dọn sang nhà anh hay anh dọn sang nhà em? – Ajita hỏi, với khuôn mặt mỉm cười dịu dàng hiền từ, không có chút ít gì là đe dọa, mặc dù ý nghĩ câu nói rất chi là hàm ý như thế.

CHAP 75: NHÀ AJITA.

Cuối cùng Chito đành ngoan ngoãn nghe lời Ajita… dọn sang nhà anh ấy ở.

Tôi chỉ cười cười, xách va li lên.

Lúc này… tôi và Chito đều đã hoàn toàn quên mất việc hỏi xem… Yokai và Kurai đang ở đâu… và đã bị dàn xếp thế nào để Chito được tự do…?



– Lấy giúp anh ly nước. – Ren gác chân lên bàn, nằm dài ra sofa giọng đều đều.

– Tại sao em lại phải… – tôi trừng mắt, nhưng chưa kịp nói hết câu thì…

– Anh lười. – hai từ… ngắn gọn… đơn giản… xúc tích.

– Mặc anh.

– Anh khát. – hắn lải nhải, thấy tôi không phản ứng lại – Anh khát. Yuki à. – tôi lại bơ hắn – Yuki à, anh khát.

– Được rồi! Mệt quá! – tôi vùng vằng đứng dậy, rời chỗ ngồi êm ái ấm áp, dời mắt khỏi màn hình ti vi đang chiếu bộ phim tôi yêu thích. Vào đến bếp, tôi nhíu mày – Cái tên lười nhác còn thích sai vặt người khác… sao em lại thành một con nô tì thế này chứ? Anh có phải là con trai không vậy Ren? Chết tiệt mà, chẳng lẽ em hiền lành dễ ăn hiếp quá sao?

Tôi lấy cho hắn ly nước, giằn mạnh xuống bàn.

Hắn uống một hơi hết ly nước, đặt nó nhẹ nhàng xuống mặt bàn, hắn cười dịu dàng, cái răng khểnh duyên hơn bao giờ hết. Ren ngước nhìn tôi, rồi kéo tuột tôi ngã vào lòng hắn, giọng hắn trầm trầm:

– Hehe, nếu em cứ biểu hiện khuôn mặt đáng yêu đó thì anh vẫn muốn trêu em mãi.

– Hừm… chứ không phải anh lười à? – tôi xỉa hắn, tay huých nhẹ vào eo hắn.

Hắn siết nhẹ vòng tay, tôi bó ngối ngồi trong lòng hắn, cảm nhận lưng mình có hơi ấm lan tỏa, tim hắn đập thình thịch mà tôi còn cảm nhận được.

Mắt nhìn ti vi, mà có lẽ tâm hôn tôi đã bay đi đâu thỉnh kinh mất rồi!

Ren đúng là không làm gì được ngoài gây hại cho tôi mà.

– Em hỏi này. – tôi hơi ngã người vào hắn để gây chú ý.

– Gì?

– Mẫu con gái anh thích là gì? – đột nhiên tôi rất quan tâm đến vấn đề này.

– Giống em.

Ấm lòng? Một chút. Nổi da gà? Một chút. Ớn lạnh? Một chút. Có vẻ câu trả lời này khiến những suy nghĩ của tôi lúc này phần lớn là tiêu cực.

– Vậy mẫu con gái anh ghét là gì?

– Giống em.

– Hở?

– Đùa chút. – Ren bẹo má tôi.

Tôi phồng má trợn mắt… chẳng biết hắn có thấy không? Quả là chỉ cần nói với Ren, thì người thiệt lúc nào cũng là tôi.



Lời kể của Chito.

Căn phòng của tôi nằm cạnh căn phòng của Aj


Insane