to rồi! Tuyệt vời! Cái ngày bốn chúng tôi cùng nhau đi hẹn hò không còn xa nữa. Tôi cười cười. Những kế hoạch của tôi hoàn hảo thế mà!! Ajita làm sao thoát khỏi sự dễ thương khó đỡ của Chito chứ!
– Đây là nhà tôi, các người đi ra đi vào như đi chợ vậy à? – Yokai cười nhẹ, giọng cười nghe hay thật, có thể khiến chân tay người ta run rẩy. Phải nói là anh em nhà này có sức ảnh hưởng quá lớn, ai nấy cũng thật đặc biệt.
– Đi thôi, không cần nhiều lời với họ làm gì. – Chito nói khẽ, bước đi trước.
– Hừm. Em đừng có quá quắt thế được không? – Kurai thở dài… anh ta chắc là bất lực quá rồi.
– Hai người có mau tránh ra không? – Chito nhíu mày, lườm hai người sắc lẻm.
– Anh có thể tránh đường cho bạn em về, nhưng em phải ở lại. – Kurai cười cười.
– Anh nghĩ mình là ai? Rõ vớ vẩn, sao tôi lại không thể rời khỏi nơi tôi không hề thích nán lại dù chỉ một giây? – Chito cau có, vẫn bước thẳng về phía trước.
– Đừng để em phải nặng tay. – Yokai mỉm cười dịu dàng, nghiêng đầu cười… nụ cười giả tạo đáng sợ – Có lẽ em phải bất lịch sự với khách của chị rồi.
– Rác rưởi nên biết điều, đừng làm khó chị mình. – Ren công kích… việc này không dành cho Ajita, và hắn biết điều đó.
– Chito à, chị mới là người nên biết điều một chút. Nếu em cứ kiên quyết, chắc chắn sẽ gây ra đánh nhau, khi đó dù em thắng hay thua người bị thiệt vẫn là chị. Chị nên suy nghĩ kĩ đi.
– Khi em thua thì sao tôi lại thiệt…? – Chito khó hiểu cau mày, hình như tôi có lờ mờ đoán ra được ý đồ của thằng nhóc.
– Nếu em cho papa xem thương tích của mình, chị nghĩ ông sẽ để yên cho bạn chị à? Động não một tí. – Yokai lườm lườm tôi.
Chito khựng lại. Ren tay buông hai va li ra, nắm chặt lấy tay tôi.
– Hai người dám uy hiếp tôi? – Chito trừng mắt liếc hai người đang đứng đó với nụ cười đắc thắng.
Tình hình này quả là tiến thoái lưỡng nan mà. Đi cũng không được, mà nếu về thì xem như chúng tôi đã bỏ quên mất mục đích ban đầu khi đến đây.
Chito đột nhiên tối sầm mặt, cô cúi gằm xuống… tôi thấy vai cô nàng run lên, hình như đang cố gắng kiềm nén lắm… là kiềm chế gì đây?! Nỗi đau hay nỗi buồn?!
– Thôi được rồi, kẻo người khác nhìn vào lại bảo anh ép uổng em. Hôm nay cho em đi, đúng một tuần sau quay lại đây. – Kurai mỉm cười hiền lành… làm tôi nổi hết da gà…
Đúng thật! Người khác nhìn vào không khéo lại bảo Chito là đứa em ngỗ nghịch, còn Kurai là người anh trai đáng yêu, biết yêu thương, nhường nhìn em gái nhỏ. Yokai lại là người em trai chính chắn biết chìu chuộng chị em mình… cái gia đình này cũng quỷ quái thật!
Tôi đến nản. Rốt cuộc là tống Chito đi hết một tuần, rồi sau đó lôi nhỏ về làm đồ chơi chắc?! Suy nghĩ của anh ta thì ra có thể thâm độc đến vậy, suy đoán trước đến mấy đường đi, có thể chặn đứng Chito như vậy. Làm sao nhỏ có thể phản kháng lại gì? Rốt cuộc dù có dọn ra khỏi căn nhà này cũng như không, vẫn là một món đồ chơi trong tay của hai anh em.
Chito hai tay buông thõng, cô nàng nói nhỏ, như sắp bật khóc đến nơi:
– K… Không cần.
Kurai và Yokai nhếch môi:
– Sáng suốt đấy, em gái anh ít ra phải thông minh như vậy, đừng có mù quáng đâm đầu vào tai họa. Em biết anh trai của em nguy hiểm thế nào mà đúng không?
Kurai nói rồi giật lấy mấy cái vali trên tay Ajita và Ren… đi được một đoạn, anh ta còn giả tạo quay lại hỏi:
– Mấy đứa ở lại dùng bữa luôn nhé?
– Không cần. – Chito lạnh lùng đáp, đôi mắt nhỏ sâu hoắm… như một hố đen có thể nuốt lấy mọi thứ – Tôi đi đây chút.
Chito nói, thả hết mấy cái ba lô với va li xuống, kéo tôi đi thẳng một mạch. Tôi nhướn mày nhìn những giọt nước mắt ở khóe mắt chực trào của Chito mà trong lòng sôi sục… hai người đó dựa vào đâu dám làm cô bạn của tôi đau đớn đến mức này… ừm thì… không liên quan nhưng mà hình như tôi cũng đâu có tư cách gì để trách hai người đó và quan tâm đến Chito?
Tôi thở dài, nhìn Chito, an ủi nhỏ thế nào đây? Tôi dở tệ khoản này!!
Cơ mà… hai người kia đi đâu mất rồi? Đừng nói ở lại đó gây chuyện với hai anh em nhà người ta nhé! Trời ơi họ có bị ngốc không thế này? Công tình Chito đã hy sinh ở lại để giúp mình, hai tên hiếu chiến đó lại quay sang đâm người ta rồi!
Tôi giật Chito lại, nhỏ mấ đà ngã luôn xuống đất… Chito ngồi bệt xuống như vậy. Tôi đỡ nhỏ lên, nhưng tuyệt nhiên không một phản ứng nào. Tôi quên luôn hai người kia, nói chuyện với Chito:
– Này… cậu ổn chứ?
– Hoàn toàn không. – nhỏ đáp lại không lưỡng lự, với khuôn mặt đờ đẫn và đôi mắt vô hồn. Chito mà tôi biết đâu thể yếu đuối như vậy? Có lẽ nhỏ đã tổn thương quá nhiều.
Tôi ngồi luôn ra đất cạnh nhỏ. May mắn đây là trong công viên gần nhà nhỏ, không thì hai chúng tôi đã bị xe ôm hun cho về với đất mẹ từ sớm rồi.
– Được rồi cậu cứ khóc nếu cậu muốn, tớ sẽ giúp cậu đỡ buồn hơn. – tôi nói nhỏ.
– Tớ sẽ không khóc đâu. Để mọi người nhìn thấy khuôn mặt mít ướt của mình thì ngại lắm. – cô nàng cười nhẹ… nhìn gượng ép rõ ràng.
– Mạnh mẽ quá đôi khi cũng không tốt đâu. Tuy khuôn mặt sau khi khóc của mình có xấu thật, nhưng cậu cũng đâu cần phải quá ép mình như vậy?
Chito chỉ im lặng, tôi và nhỏ ngồi nhìn hoàng hôn đang lặng l