Polly po-cket
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215654

Bình chọn: 9.5.00/10/1565 lượt.

i không chạy nữa… Cái gì thế này!?! Chúng tôi còn đang ở vị trí cao nhất nữa.

Có phải nhọ quá nhọ không?

– Hình như có lỗi rồi, được rồi, dịch chuyển xuống dưới và đi về thôi. – Ren hơi cười.

Tôi nhìn hắn chớp chớp mắt. Ban nãy đến đây bằng cách dịch chuyển, bây giờ thì đi bộ về…

– Anh có biết kí túc xá xa nơi này đến thế nào không vậy?! Đầu anh có vấn đề à?

Tôi nói xong đưa tay lên sờ trán Ren. Thật là nghi ngờ thần kinh của hắn.

– Em… đúng là đồ ngốc mà! Ai bảo em đi bộ về chứ?

Tôi còn chưa kịp nuốt trôi câu nói của Ren, có một giọng nói phát ra “Thành thật xin lỗi quý khách, vì một vài sự cố mà hiện tại đu quay đang bị trục trặc. Nếu quý khách là pháp sư, xin hãy dùng thuật dịch chuyển để xuống mặt đất, nếu quý khách là con người, xin hãy bình tĩnh ngồi yên chờ chúng tôi đưa người lên đón. Thành thật cảm ơn và xin lỗi…”

Tôi thở dài, nhìn sang hắn ra hiệu “Vậy ta xuống thôi.”

Ren gật đầu. Hắn còn bày đặt chơi trò lãng mạn đan những ngón tay dài vào tay tôi. Hắn nhếch mép, đưa tay ra hiệu 1, 2, 3…

Sau khi đã an toàn xuống tới mặt đất, tôi nhìn thấy Ajita và Chito thì mắt trợn trắng, ngay lập tức lôi hắn chui vào đám đông để lẩn trốn.

Ầy… tôi nhớ tôi đâu có phạm pháp hay làm gì đó mờ ám (còn nói không có!) đâu, lại phải chạy trốn như thế?! Hừ… Vất ả chết được!

– Đến trạm bus nào. – Ren nói làm tôi không khỏi bàng hoàng. Mắc bệnh hoàng tử như hắn cũng đi xe bus ư? Bất ngờ thế! Đúng là càng tiếp xúc mới thấy Ren có nhiều điểm tôi không thể biết được nếu chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài.

(bus ở MS cũng giống bus ở thế giới loài người ngoại trừ khả năng bay)

Hắn kéo tôi vào ngồi xuống hai chiếc ghế cuối cùng. Sau vài trạm, có một bà cụ bước lên, nhìn quanh thấy không còn ghế nào nữa đã đứng luôn.

Tôi ngay lập tức đứng lên, không ngờ Ren cũng vậy, hai chúng tôi ngạc nhiên nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang bà cụ:

– Bà ơi ngồi ở đây nè.

– Ơ… – tiếp tục đồng thanh.

Cả hai bất ngờ nhìn nhau, rồi lại đồng loạt đi ra ngoài, nhường ghế cho cụ già.

Bà cụ nhìn chúng tôi với con mắt cảm kích. Tôi nắm tay dìu bà vào ngồi ghế, còn hắn chạy đi lấy mấy cái túi của cụ đem về ghế ngồi cho bà.

– Cảm ơn hai cháu… Hai đứa dễ thương ghê.

– Hì hì… có gì đâu ạ. – tôi cười khì, rồi quay qua Ren, tôi thấy hắn có vài biểu cảm phức tạp trên mặt.

– Có chuyện gì vậy?

– Em ngồi đi. – hắn nói.

– Thế anh đứng à? – tôi hỏi lại.

– … – hắn chỉ nhún vai.

– Thế đâu được, để em đứng cùng với anh. – tôi mỉm cười.

– Em có thấy bảng nội quy của xe bus không? – hắn hỏi tôi một câu siêu không liên quan đến chủ đề hiện tại chúng tôi đang nói. Tôi liếc quanh rồi đáp.

– Có, thì sao?

– Phụ nữ có thai không nên đứng, em mau ngồi đi.

Và hắn nói thế… Tôi shock!!!! Toàn bộ những hành khách đi trên xe bus giật mình đồng loạt quay lại nhìn tôi… nhìn tôi… cái mặt của tôi…

REN!!!!

CHAP 63: THI CỬ LÀ GÌ? CÓ ĂN ĐƯỢC KHÔNG?

Sau khi xuống xe bus, tôi hằn hộc nhìn Ren với ánh mắt theo tôi thấy là đáng sợ nhất.

– Làm gì lườm anh ghê thế?! – Ren cười khẩy. Bình thường khi hắn cười thế nhìn rất đẹp trai, sao hôm nay nhìn thấy chỉ muốn cho một bạt tay thế này…!

Nhớ lại ban nãy, sau khi nghe câu hắn phát ngôn, tôi đứng như trời trồng, không biết nên phản ứng sao cho phải khi tất cả mọi ánh mắt trên xe đều nhìn mình, chẳng lẽ phang cho hắn một cái văng ra khỏi xe?!

Tôi đến khổ với hắn, càng cãi với Ren chỉ tổ đem lại nhục nhã cho bản thân, tôi biết hắn đam mê và sau này sẽ theo ngành luật (chém đấy ='>), làm sao một người ngây thơ đơn giản như tôi lại là đối thủ của cậu ta. Tôi chỉ biết lườm hắn một cái rồi lúng túng ngồi xuống. Bà cụ kế bên bồi cho tôi thêm một câu nữa khiến tôi mém ngả ngửa, à nhầm, ngã ngang:

– Chồng cháu tốt thật đấy!

– Dạ… Anh ấy không phải chồng cháu. – tôi thở hắt ra.

– Ồ… thế à…? Vậy… là bồ nhí sao?! – bà ấy lại hỏi. Ôi… tôi phải làm sao mới được…? Tôi chưa kịp trả lời đã nghe bà ấy nói tiếp – Nhìn thế nào cũng thấy hai đứa yêu nhau sâu đậm.

Tôi chỉ nhìn bà chăm chú… không nói gì nữa… Chúng tôi thể hiện rõ ràng đến thế sao?!

Tôi cứ suy nghĩ mãi đến khi xuống xe, tình cờ, bà cụ xuống cùng trạm với chúng tôi. Hắn nhanh chóng xách hết mấy túi đồ của bà xuống trước. Tôi dìu bà đi xuống chậm rãi. Cả hai chúng tôi tạm biệt bà và mọi chuyện dẫn đến hiện tại.

– Cái gì mà có thai hả?

– Anh chỉ đang bảo vệ cho em bé thôi mà. – hắn cợt nhả, lồng tay vào tay tôi.

– Buông ra coi! Ai cho nắm mà nắm! Em có từ hồi nào mà anh… – tôi giằn ra, nhưng hắn cứ nắm lấy, giận quá hét lên, rồi phát hiện mình đang đi trên đường, tức chốn công cộng… người đi đường ai cũng ngoái lại nhìn tôi như thể thần tượng siêu sao gì đó.

– Đêm qua dữ dội thế mà không có gì à? – hắn thì thầm vào tai tôi, rồi kề mặt sát mặt tôi, cười hiền một cái.

Tôi thấy mặt mình nóng rực như đang sốt, chỉ biết căm phẫn nhìn Ren.

– Về thôi. – hắn xoa đầu tôi rồi nắm tay bước đi. Tôi thở dài, rốt cuộc tên này có biết hai từ nghiêm túc đánh vần thế nào không? Suốt ngày lí la lí lắc… cứ bị cuốn vào trò đùa của hắn thế này, tôi lên bàn thờ khi nào không hay.

Về tới kí