My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215641

Bình chọn: 10.00/10/1564 lượt.

ài anh, nếu anh nói ra chắc chắn sẽ có người tổn thương, may là anh kịp dừng lại “Vì em nhỏ người rất giống Yuki nên anh muốn ôm em mãi…”

– Hí hí… – tôi cười gian – Ai cũng ngượng hết, có khi Ajita có tình cảm với Chito rồi chăng?! Tuyệt thật!

– Chito à, cố gắng để bị tớ gạt chân dài dài nhé!

– Em lại ý đồ xấu xa gì với người ta vậy hả? – Ren từ khi nào xuất hiện sau lưng tôi.

– Có gì đâu?! A! Họ đi rồi. – tôi cười rồi chạy đi trước.

– Em… – nếu tôi không lầm thì hình như Ren hơi giận. Giận gì chứ?! Đã nói hắn cứ về đi mà, ở lại là hắn muốn, tôi đâu có ép uổng gì đâu.

Ren sau đó chẳng nói với tôi một tiếng, cứ như đang dằn mặt tôi ấy.

Làm tôi cũng chẳng còn hứng thú đi rình hai người đó. Chui trong bụi rậm mà lâu lâu cứ nhìn sang Ren đang ngồi trên ghế đá, thở dài. Tôi sai sao?! Tôi có lỗi gì chứ!

– Anh đẹp trai quá, sao lại ngồi ở đây một mình thế này? – giọng của con nhỏ nào đấy ỏng ẹo Ren.

Tôi giật mình quay lại, thấy xung quanh Ren là ba nhỏ ăn mặt gợi cảm hết sức… Máu nóng nổi lên!!! Tôi muốn xông đến đạp cho mỗi con mấy cước. Nhưng nghĩ lại thì chờ thử xem Ren sẽ phản ứng ra sao.

– Đi chơi với tụi em đi. – con nhỏ kia!!! Ai cho nhà ngươi ép ngực vào tay Ren nhà ta! Ta muốn giết ngươi!!!

– Tôi có người đi cùng rồi. – hắn lạnh nhạt đáp.

– Ai nào? Em có thấy ai đâu?! Đến những chỗ này mà đi một mình thì chán chết. – nhỏ đó vẫn mặt dầy.

– Tôi đi với người hầu. Lại chạy looanh quanh rồi. – hắn nói mặt vô cảm, nhưng nhìn kĩ thì từ ánh mắt toát ra gì đó thật dịu dàng, làm tim tôi bùng phát đập như đang nhảy. Cơ mà… hắn nói gì chứ?! Thú cưng?!!

– Này! Người hầu gì hả? – tôi nhất thời quên mất mình đang rình xem phản ứng của hắn đã nhảy ra.

Ren chỉ nhếch mép. Mấy nhỏ này liếc tôi một cái rồi quay sang Ren:

– Anh này! Đi cùng nhỏ này cũng được. Tụi em cần người xách đồ giúp.

Ren lạnh lùng đứng dậy, phủi phủi những nơi đã bị chạm vào. Hắn chậm rãi bước lại gần tôi, đột nhiên hắn ôm tôi vào lòng:

– Xách giúp mấy người à?! Người hầu này chỉ thuộc về một mình tôi thôi.

– C… Cái gì?! Không tin nổi mình thua một con nhỏ xấu xí đến thế? – ba nhỏ quê độ quay lưng định bỏ đi.

– Hừ… nói lại xem. – tôi đẩy Ren ra, bước về phía mấy nhỏ đó, bẻ tay răng rắc – Dám động vào chồng bà á?

– Cái gì? Cô nghĩ cô là người của anh ấy thì có quyền lên mặt với chúng tôi à? – cô ta tức điên, nắm tay trợn mắt nhìn giận dữ kinh khủng, giống khỉ xổng chuồng ăn nhầm ớt hiểm mà không có nước nữa.

– Ồ… láo quá đấy, tôi thế đấy cô muốn làm gì tôi đây? – tôi nhếch mép.

– Mày… tao không tin ba đứa tao không làm gì được mày!

– Cứ việc, tao chả sợ tụi bây đâu, nhưng mà… tụi bây không sợ mất hình tượng trước mặt trai đẹp à? – tôi cười khẩy nhìn sang Ren đang ngồi yên trên ghế hơi cười xem kịch hay.

– Ơ… mày… mày nhớ lấy mặt tụi tao! Đừng để tụi tao thấy mặt mày lần nữa. – ba nhỏ đó đe dọa tôi như thế rồi đỏ mặt tía tai bỏ đi mất. Tội nghiệp!

Tôi lườm Ren một cái:

– Anh bảo em là cái gì cơ?

– Anh cảm thấy em chẳng xem anh ra kí lô nào cả, hoàn toàn xem anh là không khí… Anh giận đấy. – Ren thở mạnh.

– Vậy nên anh mới cáu à? Em xin lỗi nhé. – tôi cảm động chạy lại ngồi cạnh hắn.

– Ồ… em xin lỗi nhé. – có ai đó nói nhái lại câu nói của tôi.

– Ai đó! – tôi điên tiết nhìn quanh thì thấy Chito và Ajita đang cười khẩy sau lưng mình.

– Chito!! Cậu…! Tớ… A! Tớ mỏi chân nên mới ngồi đây thôi!!! Hì hì. Tạm biệt, gặp sau nhé. – tôi phun cho một tràng rồi kéo Ren chạy mất.

– Thì ra là họ… từ lúc đầu đã cảm giác có ai đó đang theo dõi mình rồi. – Ajita cười nói.

– Bó tay.

Tôi vất vả trốn khỏi họ, quay sang Ren định xin lỗi tiếp thì thấy hắn đang che miệng cúi đầu không biết làm gì, liền hỏi thăm:

– Anh sao thế?

– Hahahaha!! – không ngờ hắn tuôn cho một tràn cười không dứt. Hắn cười đến khuôn mặt đỏ ửng.

Tôi ngượng chín người đứng lườm hắn đang cười nắc nẻ… đôi khi hắn ngưng một chút, ngước nhìn tôi lại cười tiếp… Thế này khác nào hắn đang ám chỉ người hắn cười là tôi chứ!!! Cái trò chết tiệt gì thế này!

Vừa ngượng vừa giận, tôi chỉ biết buông hắn ra bỏ ra ghế đá ngồi. Ren chậm rãi bước theo tôi, vẫn đang cười sặc sụa… hừ… Hắn ngồi xuống cạnh tôi:

– Đồ ngốc. – hắn vuốt nhẹ tóc tôi.

– Thôi đi về, mất cả hứng đi rình!

– Haha! Em đúng là ngốc không giới hạn. Họ đi chơi mình cũng phải đi chơi chứ? Đi chơi đu quay đứng đi rồi về. – Ren mỉm cười dịu dàng kéo tôi đi.

Tôi để hắn dẫn đi, đến lúc lên đu quay mới phát hiện ra, cái buồng trước chúng tôi là Chito và Ajita. Thấy tôi hào hứng, ánh mắt sáng rỡ, Ren hừ giọng thở mạnh một cái như thu hút chú ý.

Tôi tiếc nuối rời mắt khỏi hai người kia mà ngoan ngoãn ngồi xuống. Ren ngồi đối diện tôi.

Sao hôm nay hắn hiền thế nhỉ? Biết giữ khoảng cách cơ đấy.

– Lần sau… nếu em cả gan bỏ anh thì…

Bây giờ người cười lại là tôi, tôi bay thẳng qua ôm chầm lấy Ren, hôn lên má hắn một cái:

– Anh nói những câu như thế nghe thật đáng yêu.

– Em có biết mình đang làm gì không? – Ren nhướn mày, nhìn nguy hiểm quá…

– À… em… xin…

“Cạch… két két…” _ và buồng đu quay rung rinh mạnh, sau đó dừng lạ


Pair of Vintage Old School Fru