nói thế! Xem kìa! Cả Chito lẫn Ajita đều đớ miệng, đơ mặt, đứng hình toàn tập luôn!
– Anh nói cái gì thế?! – tôi đỏ mặt hét lên.
– Chẳng phải sao? Đêm qua… – Ren hắn cười khẩy. Tôi nhanh chóng bịt mồm hắn lại, nhưng nghĩ lại mình ngu quá, làm thế chỉ tổ để hai người kia thấy tôi mờ ám nên xấu hổ phải che giấu! Sao mà tôi khổ thế này!! Tôi khóc không ra nước mắt, nhanh chóng nhặt quần áo vứt vào phòng ngủ. Cái tên chết bầm.
– Đó là một hình phạt khác vì tội không gọi anh dậy đi cùng. Thực chất chỉ định để em dọn thôi, không ngờ em lại rủ hai người đó về kí túc xá, kế hoạch của anh lại đại thành công rồi. Cảm ơn em, Yuki. – hắn nói thì thầm vào tai tôi… cả tai nóng rực.
– Anh! Cái đồ chết tiệt!!!!! Muốn tôi tức chết sao?!
Ren nhếch mép, thả mình xuống sofa, hắn nói:
– Vậy cô muốn về kí túc làm gì?
– Hừm… hai người ngồi đó đi, chờ chúng tôi một lát! Cấm vào bếp nhé! – tôi mỉm cười, kéo Chito đi.
Ren và Ajita khó hiểu nhìn theo, nhưng cũng ngồi nói chuyện gì đó. Tôi bắt đầu mở tủ lạnh và lôi ra những vật dụng cần thiết. Trông khuôn mặt ngờ ngệt của Chito có lẽ chẳng hiểu được tôi đang làm gì.
– Con đường ngắn nhất để đến được trái tim đàn ông chính là qua dạ dày… cậu đã nghe câu nói này bao giờ chưa?
Chito nghiêng đầu nhìn tôi. Tôi chép miệng, thì ra cô ấy lại chậm tiêu đến vậy:
– Nấu bữa trưa cho họ rồi đem theo đi chơi. Chắc chắn họ sẽ rất thích.
– Chà cậu thật là thông minh và kinh nghiệm.
Cô ấy hiểu ra rồi! Cơ mà kinh nghiệm gì chứ?! Chỉ là tôi nghĩ thế thôi. Tôi mỉm cười, cả hai đứa tôi bắt tay vào công việc bếp núc.
…
– Oáp! Hai cô lâu quá! – Ren lò mò vào bếp, bị tôi chặn lại.
– Đã bảo đừng vào mà! – tôi mỉm cười nguy hiểm.
– Được rồi được rồi. Hai cô xong chưa thế?
– Rồi, đi thôi. Chito à, cậu mang ra đây nào.
Chito đem hai bọc lớn màu đen, một bọc đưa cho Ren, một bọc đưa cho Ajita.
– Nhờ hai người cầm giúp.
– Gì thế? – cả hai đồng thanh.
– Là đó đó. – tôi và Chito đồng thanh, rồi nắm tay nhau cười vui vẻ đi trước, sau đó như nhớ ra, quay lại làm mặt nghiêm – Cấm mở ra xem đấy!
– À… ờ…
…
Chúng tôi đến công viên giải trí… đi thế này cứ như hai cặp cùng nhau đi hẹn hò đôi ấy! Thật thú vị… nhưng mà… người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đây là hai cặp… quái dị nhất. Một cặp les và một cặp gay, vì tôi và Chito đang quấn quít như sam, trong khi hai tên kia mặt mày đen thùi lùi đi theo phía sau… thật tội nghiệp a.
– Đi chơi cái kia đi. – tôi chỉ tàu lượn trên không.
– Được, đi thôi. – Chito hào hứng.
Vừa bước lên, tôi chưa kịp ngồi xuống ghế đã bị Ren kéo đi ngồi cạnh hắn. Một toa chỉ dành cho hai người, vậy nên Chito đi xuống toa sau ngồi cùng Ajita. Định chửi cho Ren một trận, nhưng nghĩ lại hắn làm thế cũng hay.
Toa tàu bắt đầu chạy, tôi hào hứng hồi hộp cười tít mắt, ngồi thế này là chuẩn nhất rồi. Chito à, hãy tận dụng cơ hội tốt!
Tòa bước vào hang tối, Ren đột nhiên quay sang hôn tôi… ôi mẹ ơi! Ren à! Tôi biết là anh rất thích hôn, nhưng chúng ta đang trên tàu cao tốc đấy! Sao anh có thể bình thản như thế hả?! Được vài giây, hắn buông ra, tàu trở lại ánh sáng… con tàu vụt xuống, hắn hét toáng lên:
– Anh rất tức giận vì mình không thể giúp được cho em!
Trong khi người ta hét vì sợ… Ren à anh rất bá đạo. Tuy nhiên, lựa thời điểm thế cũng hay, những người xung quanh chỉ nghe được tiếng hét, chỉ mình tôi nghe được câu nói ấy vì ngồi gần hắn nhất! Ít ra hắn cũng biết suy nghĩ.
Tàu vụt lên, hắn lại hét lên:
– Tại sao lại là Ajita! Mà không phải là anh! Anh rất muốn giúp em!
Tay hắn mò sang, nắm chặt lấy tay tôi. Hắn đan những ngón tay thon dài như tay con gái vào bàn tay tôi.
Tàu lại xoay vòng! Tâm trạng tôi cũng xoay vòng, cảm xúc dâng trào mãnh liệt… Ren à… Vì em rất sợ tổn thương, nên nếu anh đã đối xử tốt với em như vậy, anh làm ơn đừng có hận thù, gạt bỏ tình cảm của em, quay lưng lại với em, làm ơn hãy yêu em… nhiều như lời anh đã nói. Cảm xúc dâng trào, kèm theo đó là nỗi hoang mang vô tận, và bất an tràn đầy… tôi siết chặt tay hắn.
CHAP 61: ĐI CHƠI…
Sau khi đi xong chuyến tàu đó, Ren cứ nắm chặt tay tôi không rời, làm tôi phải đi cạnh hắn. Chito đi tuột lại phía sau cùng Ajita.
Sau trò tàu lượn, chúng tôi đi lâu đài kinh dị…! Chẳng khác nhà ma là bao nhiêu, tôi khóc lóc van nài, rốt cuộc vẫn phải vào cùng ba người kia. Ren vẫn nắm tay tôi, vậy nên Chito đi cạnh Ajita.
Cơ mà cái công viên này cũng thật biết cách tạo cơ hội cho các cặp đôi. Con đường đi lại hẹp thế này, còn bắt buột phải đi theo từng cặp tức là hai người hai người… hai người này phải đi sát vào nhau… khiến cho FA rất tủi thân vì không thể chơi trò này a. Đắng lòng mà!
Tôi run rẩy ôm chặt cánh tay Ren, hắn khẽ cười buông tay tôi ra, bị tôi nắm lại siết chặt. Hắn hơi giằn ra, bị tôi lườm tóe lửa. Cái tên này đúng là chỉ biết trêu tôi! Lúc không cần thì nắm, lúc cần thì hắn lại không cho tôi nắm!!! Rõ ràng là muốn chọc điên tôi mà!
Ajita đột nhiên nói:
– Để anh và Chito đi trước cho, có gì cũng đỡ sợ hơn.
Anh nói rồi kéo tay Chito chen lên (tất nhiên là nắm cổ tay), tôi cảm động vì lòng tốt của anh,