tôi kể cả khi tôi không nói ra, đã trả lời luôn.
Tôi quê độ chẹp miệng ngồi nhìn đàn kiến đang lò mò dưới đất.
CHAP 59: CHUYỆN MỜ ÁM TRONG PHÒNG THAY QUẦN ÁO…
Tôi và Chito cùng trở lại vào quán cười nói vui vẻ, nhưng vừa bước qua khỏi cánh cửa, cả hai chúng tôi cùng im bặt… vì sự có mặt của hai người đàn ông… ngồi trong góc khuất, nhưng vẫn rất chói lòa, khiến người ta không muốn không chú ý đến cũng không được.
Hai người đó vừa nhìn thấy chúng tôi quay trở lại, đã biểu hiện hai khuôn mặt khác nhau.
Một người tươi cười rạng rõ, ánh mắt lấp lánh, cả khuôn mặt sáng như mặt trời. Người còn lại cau có nhăn nhó, lườm tôi một phát thật đáng sợ… thật là thô lỗ a.
– Hai em về rồi à? – Ajita cười hỏi.
– V… Vâng. – Chito lắp ba lắp bắp. Cô nàng đang đỏ mặt, bối rối nhìn đáng yêu kinh khủng, rất hợp với cách ăn mặc của nhỏ hôm nay.
– Chào hai người. – tôi cười nhẹ, rồi chẳng để ai nói ai rằng quay lưng chạy đi nói chuyện với chị quản lí – Chị à, bạn ấy ấy, hôm nay muốn làm thêm cùng em, có thể tính lương theo giờ không ạ?
– Bạn nào hả em? – chị ấy cười, nhìn theo ngón tay tôi đang chỉ vào Ren – Ồ được thôi, để chị sang bảo em ấy vào phòng thay quần áo.
Khi chị đã đi rồi, tôi thở mạnh. Sẵn tiện thấy Ren đang nhìn mình, tôi nháy mắt một cái ra hiệu làm theo kế hoạch của tôi.
Vốn tôi định bảo thẳng với hắn vào phòng thay đồ nói chuyện với tôi một chút, thực chất là cố ý để cho hai con người kia có thể nói chuyện tâm tình một chút, nhưng nghĩ lại nếu tôi làm như thế chắc Ajita sẽ rất buồn, vậy nên bèn dùng mưu kế vậy.
Dạo gần đây tôi cảm thấy mình vừa nhạy bén vừa thông minh nữa a. Thật ngại chết được!
Ren thấy cái nháy mắt của tôi chép miệng thở hắt ra… hắn hiểu rồi! Nhưng suy nghĩ gì đó mà sau đó hắn lại nở một nụ cười gian… Chết tiệt! Hình như tôi cảm thấy nguy hiểm!
Sau khi chị ấy nói với Ren gì đó, hắn ta gật đầu, trên môi vẫn là nụ cười lưu manh.
Tôi cảm thấy mình sắp tiêu rồi. Hắn có ý đồ gì bất chính với tôi nữa đây hả trời!
Đúng như tôi nghĩ, sau khi nói chuyện với chị quản lí, Ren tạm biệt hai người còn lại rồi tiến về phía tôi, hắn mỉm cười nắm lấy tay tôi, nói the thẻ vào tai tôi:
– Mau đưa anh đi thay quần áo nào.
Tôi nuốt nước bọt cái ực, bẽn lẽn giật tay ra, nhưng hắn chẳng quan tâm, cho luôn tay tôi và tay hắn vào túi áo khoác, rồi quay lưng đi. Ơ… cái này rõ ràng là hắn đưa tôi đi chứ nào phải tôi là người dẫn dắt gì cho cam!
Vào đến phòng, vừa đóng cửa lại thì Ren đã nhếch môi đóng luôn chốt khóa, hắn đẩy tôi vào cánh cửa, rồi áp sát vào người tôi. Hắn đặt môi lên môi tôi… sau đó ban tặng cho tôi một nụ hôn kiểu pháp thật là mang đậm tính chất người lớn… ý là sử dụng lưỡi. Hắn làm tôi không kịp thở, cảm thấy quá ngộp tôi đẩy hắn ra.
Hắn hơi buông tôi ra, nhưng hình như chẳng phải buông tha cho tôi, hắn đảo mắt tìm vị trí hai cánh tay của tôi mà nắm lại, tiếp tục dùng lưỡi quấn lấy lưỡi tôi. (èo… Mi nổi da gà khi viết đoạn này…!) Tôi chỉ biết ú ớ phát ra vài tiếng động mà bản thân không nghĩ đó là của mình. Tôi bắt đầu đuối, thực sự không thể theo kịp Ren… hắn ta lén lút tôi đi tập luyện hôn hít với con nào sao lại giỏi đến thế!
Người tôi tựa hẳn vào cánh cửa, dần dần tuột xuống, Ren buông tay, luồn tay qua ôm eo tôi. Tôi chỉ biết khổ sở bám vào vai hắn, níu kéo chút điểm tựa cuối cùng.
Sau khi hắn thấy đủ rồi thì rời môi tôi, nhưng tay vẫn siếc chặt eo tôi. Tôi thở lấy thở để như ngộp nước, mặt đỏ phừng phừng, liếc mắt nhìn hắn đầy thù hận. Ren chỉ nhún vai:
– Đó là phạt vì em không chịu gọi anh dậy. Khi thức dậy chỉ thấy mỗi tờ giấy em để lại gì mà nhớ hâm thức ăn trong tủ lạnh rồi ăn đi, rồi gì mà cấm bỏ bữa hả? Dám bỏ anh đi trước nữa chứ! Quá đáng, anh phải phạt thêm! – hắn nói, vừa dứt lời đã tiến gần tôi, tôi giật thót lấy tay che miệng.
– Anh trẻ con vừa thôi chứ! Cái cách anh hờn giận hệt con nít ấy. – tôi dù tức giận vì hắn đột nhiên hôn mình nhưng vẫn phải phì cười. Khuôn mặt cau có của hắn đáng yêu tợn.
– Anh thực sự là tức chết mà! Em có xem anh là người yêu không vậy? – Ren bĩu môi, ấy, dễ thương quá đi mất!
Tôi mỉm cười nhón lên hôn phớt qua môi hắn làm Ren đứng hình. Tôi quay đi mở cửa ti hí xem xét tình hình Chito làm ăn thế nào. Nhưng thấy sau lưng tôi lâu quá cũng chẳng có động tĩnh gì, tôi quay lại… Ren vẫn đứng đó chết trân. Hì hì, trêu chọc hắn rất là thú vị!
– Này anh! Mau đi thay quần áo rồi làm với em.
– À… ừ. – hắn lắp bắp bối rối quay đi thay đồ. Tôi cười cười hạnh phúc, quay lại cặp đôi kia.
Chito ngồi đối diện Ajijta cúi gằm mặt chẳng dám nói gì, cũng chẳng dám nhìn thẳng vào anh. Ajita hồn nhiên (hay cố tình gì đấy) không để ý đến chuyện đó, cứ luôn miệng cười:
– Em hôm nay xinh lắm.
– Cảm ơn thầy. – cô ấy khuôn mặt đỏ ửng.
– Ở ngoài trường thì không cần gọi thầy làm gì, nghe già chết được, anh hơn em vài tuổi thôi. – Ajita cười khoe răng trắng sáng, làm Chito đang hơi ngước mặt lên lại thẹn thùng cúi xuống.
– Vâng. Em trông anh rất trẻ. – cô ấy ngước lên cười, nhắm tịt mắt.
– Em cười đẹp thế bình thường không bao giờ được chiêm ngưỡng n
