hỉ? – Ajita lại cười dịu dàng. Ầy… anh ấy học cưa gái ở đâu mà ăn nói ngọt ngào thế nhỉ? Thêm nụ cười ngây thơ ấy thì con gái ai mà chẳng bị hút hồn chứ?
– À… em… em… – cô ấy lắp bắp, chẳng lẽ định bày tỏ luôn sao? Nhanh gọn thế…!
Tiếng chuông kêu leng keng báo hiệu có khách thu hút mọi ánh nhìn, trong đó có Ajita và Chito, những lời cô ấy định nói đã bị nuốt lại vào trong… có khi nào trời muốn cô không nên nói ra? Điềm báo chăng?
Sắc mặt của Ajita đen lại, xấu đi thấy rõ… có phần hoảng sợ. Có chuyện gì nhỉ? Tôi đang định tung cửa đi ra xem tình hình thì Ren bỗng ôm chầm tôi từ phía sau, hắn đặt cằm lên vai tôi, thì thầm:
– Chuyện gì thế? Em thập thò cái gì?
– Hình như có chuyện rồi. Em thấy Ajita không ổn. – tôi quay sang nói với hắn.
– Lại Ajita, em có biết anh có máu ghen không?! Đừng trách tối nay anh lại phạt em. – Ren nhíu mày.
– Ren anh… anh ấy là bạn em quan tâm chút cũng không được à? – tôi cũng nhíu mày.
– Xì. Bạn em, và là người em đã từng yêu, em bảo anh không cảnh giác sao được.
– Bây giờ người em yêu là anh cơ mà! – tôi điên tiết hơi thét lên.
– Cái gì? – hắn hỏi lại.
– Em nói, bây giờ người em yêu là a… – tôi đang định nói thì thấy Ren cười rõ gian… A! Cái tên này lại… – Anh lại trêu em! Rõ ràng là anh nghe rất rõ!
– Haha, em thông minh ra rồi. – Ren mỉm cười bẹo má tôi, thì ngay lúc này, cánh cửa phòng bật mở, tôi giật mình trợn mắt nhìn người đang chết trân ngay cửa.
Ajita đứng đó, với ánh mắt vô hồn nhìn tôi và Ren, nhưng nó lại chất chứa quá nhiều cảm xúc. Anh cười gượng:
– A… Xin lỗi hai người… tôi có vẻ đến không đúng lúc, nhưng Yuki này, anh có một chuyện rất quan trọng cần nói với em.
– A… vâng. Có chuyện gì à? – tôi tát cái chát vào tay hắn, Ren buông ra, nhưng lại vòng tay xuống ôm eo tôi, hắn đặt cằm lên vai tôi, rồi lạnh nhạt nhìn Ajita, như đánh dấu chủ quyền vậy. Tên này… quả thật rất con nít… rất đáng yêu.
– Ừm… – anh suy nghĩ gì đó một hồi, rồi bước hẳn vào phòng đóng kín cửa lại – Vị khách vừa vào bên ngoài kia… anh đã từng gặp hắn ta trong tổ chức… hắn là cánh tay phải đắc lực của boss.
– Cái gì? – tôi trợn mắt, ra đó là lí do khiến anh mất bình tĩnh như thế. Ren không nói gì, tôi cũng im lặng suy nghĩ… – Người nào hả anh?
– Hắn ta ngồi vào bàn cạnh bàn tụi anh ngồi. – Ajita đáp.
– Được rồi, cảm ơn anh. – tôi gật đầu, nhẹ đẩy Ren ra rồi ra khỏi phòng, đảo mắt tìm kiếm… tôi chớp chớp mắt, chạy ngược vào phòng, hỏi Ajita – Anh… hắn ta có mái tóc đỏ hung, tai trái đeo khuyên tròn màu đen phải không?
– Ừ.
Tôi nuốt nước bọt, không thể nào có sự trùng hợp như vậy chứ…?! Tôi vơ lấy cái mâm, thở mạnh một cái, đi thẳng đến bán tên kia đang ngồi. Chito thấy tôi lướt qua nhỏ đã chớp chớp mắt khó hiểu. Ban nãy đột nhiên cắt cảm xúc tỏ tình của nhỏ, Ajita đứng dậy bảo là có chuyện một lát liền đi vào phòng thay đồ, để lại nhỏ ngồi bơ vơ chả hiểu cái mô tê gì, lần này lại là tôi cho nhỏ ăn một rổ bơ… cảm thấy hơi tủi thân.
Tôi mỉm cười với cái tên tóc đỏ ấy:
– Lần này lại dùng café với ớt chứ? – phải… hắn ta chính là cái tên biến thái đê tiện, bệnh hoạn, nham nhở, khó ưa đã bị Ren tẩn cho một trận, tôi vừa dứt lời đã thấy một người phụ nữ tiến đến ngồi đối diện hắn ta.
– Ồ… lại là người đẹp à? Chúng ta có duyên nhỉ? – hắn ta cười khẩy.
– Quý khách dùng gì ạ? – tôi bơ câu nói của hắn quay sang hỏi người phụ nữ kia.
– Cậu lại trêu chọc con gái nhà người ta sao? Đúng là hết thuốc. – người phụ nữ tầm 40 cười phúc hậu liếc nhìn tên kia, rồi quay sang cười với tôi – Cảm phiền cô cho tôi hail y café đen nhé.
– Vâng, quý khách vui lòng chờ chút. – tôi cúi đầu rồi quay lưng đi, không quên cau mày nhìn qua tên tóc đỏ một lần nữa.
Hắn ta cười cười nhìn tôi… phát tởm, chỉ muốn cầm mâm phang cho vài cái đến gãy răng, lấy răng ngâm nước làm kỉ niệm sau này cho con cháu chiêm ngưỡng.
Tôi suy nghĩ đăm chiêu, vào nhờ chị pha nước làm hai li café rồi nhanh chóng chạy vào phòng thay đồ, nơi có hai tên con trai tôi yêu quý… thế mà cớ sự thế nào vừa mở cửa bước vào đã thấy cả hai đang đè nhau ra, nhìn nhau với ánh mắt âu yếm!! Cái quái gì…?!
– H… Hai người… hai người… đang…
– Yuki à… nói chuyện với tớ một c… – Chito từ sau vỗ vai tôi, lò mặt vào phòng nhìn thì im bặt.
– Đứng lên đi anh yêu. Họ trông thấy mất rồi. – Ajita nằm phía dưới nói khẽ.
– Hừ. – Ren cau có chống tay đứng dậy, nhìn tôi đang chết trân, hắn nhếch mép không nói gì nữa.
Tôi nuốt nước bọt, nhìn sang Chito, nhỏ sốc không nói nên lời, mắt mở to không chớp… oài… chắc sốc lắm… may là hắn và tôi đang quen nhau, nếu không chắc cũng có tình trạng hệt như Chito quá…
CHAP 60: MỘT NGÀY NGHỈ.
– Được rồi không đùa nữa, chuyện sao rồi.
Ajita hỏi. Lúc nãy, Chito đứng hình, tôi nắm vai cậu ấy xoay một vòng, đẩy cậu ấy ra ngoài, ấn nhỏ ngồi xuống bàn. Còn hai người kia thì lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi trên quần áo, cùng chúng tôi bước ra ngoài, chọn một bàn khuất mà nói chuyện. Ren cau có bực bội cứ như kiến bò trong quần ấy… rốt cuộc ban nãy giữa hai người đàn ông này đã có chuyện gì?
– Em chưa làm gì hết. Hắn dù s
