g tay hắn vì không định vị được nên đang động vào những chỗ không được động…
Thật là muốn khóc mà! Chẳng lẽ tôi bảo hắn mở mắt ra mà nhìn cho kĩ…! Nhưng hắn đột nhiên muốn cởi làm gì chứ?! Thôi kệ vậy, xem như tôi tin tưởng hắn lần này. Bây giờ tôi lạnh quá rồi, não cũng teo theo, chắc suy nghĩ không được minh mẩn a.
Tôi liếc nhìn hắn. Khuôn mặt hài thật… mắt nhắm nghiền, môi mím chặt, gò má đỏ ửng. Từng chút từng chút, cảm xúc của tôi dành cho hắn lại tăng…
Cởi xong hết thì Ren cởi áo của hắn. OMG! Lần này tôi là người nhắm mắt. Cái tên quái đản này đang muốn làm gì? Tôi để cho hắn cởi là sai lầm rồi! Trời ạ!!!!! (đoạn này quá chi là hại mắt và hại não người đọc lẫn người viết ='> cơ mà au để rds tưởng tượng tiếp nhá, rồi đợi lí do của Ren ở chap sau nhá :3 hý hý)
CHAP 58: TÌNH CẢM CỦA CHITO…
Hắn đặt tôi ra giữa giường rồi ôm tôi cứng ngắt, hắn phủ chăn lên cả hai. Ren lầm bầm gì đó hình như là phép thuật.
Cả người tôi ấm lên hẳn. Tuyệt vời ghê. Thì ra là vậy.
– Này… làm như vậy thì cần quái gì phải…
– Nếu không cởi thì quần áo có thể bị cháy xém. Nguy hiểm. – hắn như hiểu được tôi đang nghĩ gì, từ tốn giải thích. Ren vuốt nhẹ mái tóc tôi – Nhưng tại sao cô lại biến cả căn phòng thành hồ bơi như vậy?
Nghe hắn nói vậy, bình tĩnh của tôi bay theo gió cả. Tôi òa khóc như một đứa con nít. Nghĩ lại thật là nhục nhã quá…
– Tại cậu chứ ai vào đây nữa. Cậu sao lại hiểu lầm tôi như thế? Tôi thấy cậu hôn Izumo thì rất đau lòng, về tới kí túc xá thấy anh Ajita vì chờ tôi dưới mưa mà sốt cao, cảm động chứ! Tôi đã chăm sóc cho anh ấy, vậy thì tại sao cậu lại khó chịu với tôi?
Ren im lặng. Hắn siết nhẹ tôi, suy nghĩ gì đó, giọng hắn nhẹ nhàng vô cùng dịu dàng chứ không có cau có cộc cằn như mọi khi:
– Tôi xin lỗi. Chỉ là tôi…
– Ghen…? – tôi cười tinh nghịch ngước mặt nhìn hắn với đôi mắt đầy nước mắt. Trong vòng tay hắn, tôi thấy tôi thật nhỏ bé.
Ren cười hiền cúi xuống hôn phớt qua môi tôi. Hắn lại cười thật dịu dàng:
– Ừ đấy tôi ghen. Tôi không muốn cô động vào người con trai khác… huống hồ gì, cô ôm lấy anh ta.
Tôi chớp chớp mắt. Biểu cảm của hắn khi ghen cũng đáng yêu thật a…
– Vậy đừng lạnh lùng với tôi như thế. – tôi nói, nước mắt lại chảy ra.
Ren hôn lên mi mắt tôi thay cho cái lau. Ren nhẹ gật đầu, hắn kéo tôi nằm sát hắn, khuôn mặt cả hai chỉ cách nhau vài mm.
– Anh xin lỗi. Anh yêu em.
– Ừ. – tôi nhếch mép… tên này thi thoảng cũng sến súa gớm.
– Này. Phản ứng của em chỉ có thế thôi hả? – mặt hắn đen lại… hì lại như những lúc bình thường rồi… khuôn mặt hắn từ đen sang đỏ ửng, hình như đang ngượng.
– Anh muốn em nói gì nào? – tôi trêu hắn – Em yêu anh?
– Nhỏ ngốc này! – hắn búng tay vào trán tôi.
– Em mà ngốc á? – tôi lè lưỡi.
– Ngốc hơn anh là được rồi. Em ăn gì chưa? – Ren đảo mắt.
– Chưa. Anh nhắc tới làm gì khiến cái bụng em nó đánh trống. – tôi cười méo xẹo.
– Nằm đây chờ anh.
Ren bẹo má tôi rồi bước xuống giường, hắn vơ bừa cái đầm treo trong tủ quần áo của tôi vứt lên người tôi:
– Mặc vào.
Hắn búng tay một cái, tất cả nước đọng lại trên sàn nhà đều bốc hơi hết cả. Tuyệt thật!
Hắn vào bếp, bắt đầu nấu bữa tối cho tôi. Tôi mặc cái đầm vào và lấy cái áo sơ mi cho Ren. Tôi lon ton chạy vào bếp, đứng sau lưng hắn, tôi cười:
– Ren. Quay lại đây.
– Có chuyện gì? – hắn vẫn quay lưng về phía tôi. Hừ.
– Nhanh nào.
– Được rồi. – hắn quay về phía tôi. Có một ít đường dính trên môi của Ren. Tôi đưa tay gạt nó đi cho vào miệng, một chút ngọt lan tỏa. Tôi vứt lên đầu hắn cái sơ mi trong khi hắn vẫn sững sờ vì chưa kịp tiêu hóa hết hành động của tôi.
Tôi ủn hắn ra bước vào nấu ăn, ngân nga hát. Từ khi hắn và tôi lại làm lành, tôi thấy trái tim mình, à không, cả cơ thể đều nhẹ tênh… thoải mái dễ chịu thật!!
Đột nhiên tôi thấy lưng mình thật ấm. Hai cánh tay của ai đó rào tôi lại. Ren đứng sau lưng tôi chống hai tay lên bàn bếp. Hắn nói, giọng có chút cười:
– Từ khi nào em lại cao ngạo như thế?
– Từ khi phải nghĩ cách đối phó với anh.
– Ấy chà… Cứng rắn nhỉ? – hắn thổi cái phèo vào vành tai tôi khiến nó nóng ran, tôi giật mình phóng con dao đang cầm về phía trước… theo phản xạ. May là phản xạ nó khiến tôi phóng về phía trước chứ về sau thì… không những hắn tiêu tùng mà đời tôi cũng tiêu tàn theo. Nghĩ tới đã thấy rùng mình – Trò chơi mới hả Yuki? Phóng dao à?
– À… chuyện này… Anh tránh ra đi, nếu không làm sao em tập trung nấu ăn được? – tôi lầm bầm, với tay lấy con dao.
Ren bước sang tủ lạnh lấy ra vài trái táo, và cái dĩa… hắn gọt trái cây kìa… ôi trời ạ! Vỏ được gọt bỏ mỏng dính, còn đều nữa. Ren à… rốt cuộc anh có thật là con trai không… Còn có thể đảm đang đến vậy?
Tôi rùng mình… hy vọng mình không thích phải gay.
…
Sáng hôm sau,… một ngày chủ nhật đẹp trời.
Tôi dậy từ sớm, thực chất rất muốn ngủ, nhưng phải vì sự nghiệp thôi… Tiffa thẳng tiến.
Trước khi ra khỏi phòng, tôi ngoái nhìn Ren, mỉm cười.
Sáng nay khi thức dậy, cũng vẫn là khuôn mặt ấy hiện ra đầu tiên, nhưng sao hôm nay tôi lại thấy nó thật đáng yêu… có cảm giác như cả ngày hôm nay của tôi đều một màu tỏa s
