ưởi. Cô quay ngoắt lại trước câu hỏi của anh. “Anh làm gì mà lại lục lọi đồ của em?”
“Anh phải lục tìm mọi phòng trong nhà. Phòng của em không phải là ngoại lệ”.
Nhưng tất nhiên phòng của cô đã là một ngoại lệ. Anh đã từng lục lọi đồ lót của vô số phụ nữ trong quá trình làm việc, nhưng anh chưa bao giờ nấn ná như anh đã làm giữa những món đồ vải lanh cũ, mềm mại của cô. Và đó là sau khi anh đã biết rằng những nụ cười của cô chỉ là công cụ.
“Chỉ để biết thôi, anh không thấy có gì thú vị, ngoại trừ như anh nói, anh chưa bao giờ nhìn thấy một cuốn sách hướng dẫn du lịch nằm giữa đồ lót của phụ nữa trước đây”.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ, cả người cô cứng nhắc và căng thẳng. “Em vui mừng được mang đến cho anh một giây phút xao nhãng. Và chỉ để anh biết thôi, cuốn sách hướng dẫn du lịch chỉ là bất cẩn để giữa đồ lót khi chú em đi xa. Khi ông ấy ở nhà, nó được giấu trong một cuốn sách nào đó bằng tiếng Hy Lạp, trên một giá sách có ba trăm cuốn sách tiếng Hy Lạp khác”.
Anh đọc được năm ngôn ngữ ngoài tiếng Anh và đã không nghi ngờ gì đến sự thiếu vắng những cuốn sách tiếng Anh trong thư viện của Douglas. Nhưng với người không biết những ngôn ngữ khác, đi vào một thư viện như thế chắc phải bị hành hạ như bị khát cháy giữa lòng đại dương.
Bên dưới mọi chi tiết của cuộc đời cô là một lịch sử bị đàn áp. Tuy nhiên cô không chỉ đứng lên với tinh thần nguyên vẹn, mà còn với một khả năng tiếp nhận niềm vui anh mới chỉ bắt đầu thấu hiểu được. Và bây giờ anh sẽ không bao giờ thực sự hiểu hết được.
Suy nghĩ đó là một nhát dao đâm vào trái tim anh.
“Cuốn sách trong ngăn kéo của em hướng dẫn đến miền Nam nước Ý. Anh nghĩ rằng nó có nhắc đến Capri?”
“Không nhiều lắm. Có một cuốn sách hay hơn, nhưng em đã mất nó khi chú em thanh lọc thư viện”.
Những ký ức của đêm trước tự nhiên ùa đến: cánh tay cô ôm anh, giọng nói đáng yêu của cô kể về hòn đảo xa xăm. Anh nhận ra anh chưa bao giờ nghĩ đến người bạn sữa và mật ong của anh sẽ làm gì khi đối mặt với những cơn ác mộng của anh. Anh chỉ cho rằng chúng sẽ không tồn tại nữa khi anh có được hình mẫu trong sáng, dịu dàng đó.
Cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lúc này mặt cô quay về phía anh. “Tại sao anh bắt em nghe anh hát? Anh là một ca sĩ kinh khủng”.
“Có một người phá khóa mã hóa làm việc trong phòng dì em. Phải giữ em cách xa”.
“Anh có thể nói với em. Em sẽ cầm đèn cho anh ta”.
“Anh không thể nói với em. Em có vẻ sống rất vui sướng trong ngôi nhà của chú em”.
“Ngốc thật. Anh có thể cứu mình khỏi sự thử thách của cuộc hôn nhân này”.
Anh gõ bút vào bàn. Đột nhiên tất cả những gì anh có thể nhớ được là những giây phút vui sướng đến kinh ngạc. Giấc ngủ ngắn cùng nhau trên tàu; cuộc độc thoại sai bét một cách cường điệu của cô về cách làm mứt đã khiến anh mỉm cười cả nửa ngày hôm sau khi anh đi bộ và đi bộ; và đêm hôm qua.
“Anh không coi cuộc hôn nhân này là một thử thách. Nó giống một gánh nặng hơn”.
Cô quăng một chậu cây nhỏ ngang qua phòng. Chiếc bình đất nung tráng men đập vào mặt lò sưởi vỡ tan. Sỏi và cây hoa lan trồng trong chậu rơi xuống sàn nhà với một tiếng bộp vọng lại.
“Anh nhận được tất cả lòng thông cảm của em”, cô nói. “Và lời chia buồn chân thành”.
Người đồng hành lý tưởng của anh không biết giận dữ là gì. Giọng cô ấy không bao giờ chứa đầy sự châm chích. Và, tất nhiên, vì cô ấy không có thật, thế nên cô ấy không dễ có những cảm xúc mạnh, chỉ mỉm cười, ôm ấp và hoàn hảo tuyệt đối.
Anh nhìn vào người phụ nữ rất thật bên ngưỡng cửa sổ mệt mỏi nhưng không gục ngã. Tất cả những cảm xúc của cô đều mạnh mẽ: giận dữ, vỡ mộng, tuyệt vọng và tình yêu của cô.
Anh cầm chiếc đĩa sandwich trên bàn lên và đến gần cô. “Đừng bỏ đói mình. Như thế không giúp được em và tất nhiên sẽ không giúp được dì em”.
Cô nhăn nhó như thế chiếc đĩa đựng đầy bọ cạp sống. Nhưng vừa lúc anh nghĩ cô sẽ hất nó xuống sàn nhà, cô nhận nó. “Cám ơn”.
“Anh sẽ gọi một ấm trà mới”.
“Anh không cần phải quá tốt với em. Em sẽ không trân trọng nó đâu”.
Điều này anh biết nhiều hơn cô. “Sai rồi: Anh chưa bao giờ gặp một người biết hàm ơn nhiều hơn vì một lòng tốt nho nhỏ như thế”.
Cô gầm gừ và quay người hẳn về phía cửa sổ.
Chuyến thư buổi chiều mang theo một lá thư từ dì Rachel.
Elissande thân yêu,
Trên đường đến London, dì gặp một người bạn học cũ trên tàu. Hãy tưởng tượng xem sự vui sướng của dì! Bọn dì đã quyết định dừng lại ở Exeter và đi ngắm cảnh. Bà Halliday rất mong được gặp cháu. Bà ấy đề nghị cháu đi chuyến 7:00 tối nay từ ga Paignton và xuống tàu ở ga phố Queen. Đến gặp chúng ta ở Rougemont.
Người dì yêu thương của cháu.
Tái bút: Đi một mình nhé, vì bà ấy không thích người lạ.
Tái tái bút: Đeo nữ trang đẹp nhất của cháu.
Elissande đưa lá thư cho ngài Vere. “Em không có nữ trang”.
Đây là sự mỉa mai lớn nhất, vì chú cô đã có một gia tài bằng kim cương. Nữ trang là một thứ dễ mang, dễ dàng mua bán; tất nhiên chú cô sẽ không muốn cô có bất cứ thứ gì.
“Anh có vài món của mẹ anh. Dùng chúng là được”.
Cô xoa thái dương. Cô thậm chí còn chưa nhận ra, nhưng đầu cô đã giần g
