ngây. Thiên thần có khuôn mặt của bà Douglas. Người họa sĩ, người anh tin rằng là chú em, bán bức tranh để lấy tiền cho chuyến đi đến Nam Phi”.
“Ông ta đi Nam Phi vì dì ấy?”
“Có lẽ không phải vì dì ấy, nhưng có vẻ dì ấy chiếm một vị trí quan trọng trong tâm trí ông ta. Nó gần như là một nỗi ám ảnh”.
Cô đứng lên, cô không thể ngồi thêm nữa. “Và sau đó chuyện gì xảy ra?”
“Ông ta thất bại, chú em thiếu may mắn hoặc sự nhạy bén trong kinh doanh, hoặc có lẽ cả hai. Nhưng ông ta biết có người tìm được một mạch kim cương dồi dào và khoác lác với bất kỳ ai chịu nghe. Người đàn ông này sẽ khởi hành về Anh và vẻ vang trong sự giàu có mới tìm thấy. Tên ông ta là Edmund Douglas”.
Sự xấu xa anh hàm ý – cô không muốn nghe nữa. Nhưng cô phải biết mọi chuyện. “Tiếp tục đi”, cô nói lào khào.
“Anh có lý do để tin rằng chú em giết Edmund Douglas thật trong chuyến đi từ Nam Phi về Anh. Khi đến Anh, ông ta biến mình thành Edmund Douglas, sử dụng những thư tín dụng của người đàn ông đã chết, và kết hôn với dì em dưới cái tên giả”.
Cô nghĩ mình đã sẵn sàng để nghe điều tồi tệ nhất. Nhưng ly whisky vẫn rơi khỏi tay cô. Nó khẽ rơi bộp xuống thảm và lăn đi.
“Cuộc điều tra đã lan sang đến tận Nam Phi. Người biết Edmund Douglas trước khi ông ta rời mỏ nhớ ông ta là một người nói giọng Liverpool nặng, và có một vết sẹo vắt qua mắt trái từ một cuộc đánh nhau trong quán rượu khi ông ta vẫn còn ở Anh”.
“Tại sao, tại sao không ai từng nghi ngờ chú em là một kẻ mạo danh?”
“Ông ta thông minh. Ông ta sống ở một vùng xa xôi và ít giao tiếp với xã hội, ông ta chưa bao giờ trở lại Nam Phi và có thể ông ta cũng đã giết hết những người họ hàng còn lại của Edmund Douglas thật ở Anh”.
Cô rùng mình.
“Nhưng anh nghĩ dì em đã phát hiện ra”. Cô siết chặt thành ghế.
“Em có muốn uống thêm một ly whisky không?”
Anh lấy ly mới và rót cho cô. Cô uống nhanh đến mức hầu như không cảm thấy cháy rát. “Làm thế nào dì em tìm ra được?”
Chồng cô liếc nhìn cô. “Anh không biết. Người ta khám phá ra mọi thứ trong hôn nhân”.
“Đó là toàn bộ giải thích của anh?”
“Đó là sự giải thích cho lý do vì sao chú em cư xử như thế. Ông ta tin rằng mình là một anh hùng lãng mạn, sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tình yêu”.
Cô lại rùng mình. “Ông ta nói thế với em khi chúng ta ở Highgate Court lần cuối”.
“Vậy là ông ta gây ra tội lỗi kinh khủng, có thể hơn một lần, vì người phụ nữ ông ta xem là thiên thần của mình. Ông ta tự ấn tượng với chính mình. Và khi dì em phát hiện ra việc làm của ông ta, giống như bất kỳ con người tỉnh táo nào, dì em không những không ấn tượng, mà còn kinh hoàng và ghê tởm. Ông ta coi như thế là sự phản bội của thiên thần. Rằng dì em không trân trọng những hy sinh vì dì ấy, mà thay vào đó lại ghê tởm ông ta. Đó là lý do ông ta vẽ dì ấy bỏ chạy, sau khi đã đâm ông ta bằng một thanh kiếm”.
“Và đó là động cơ cho sự tàn nhẫn của ông ta trong suốt những năm vừa qua”, cô lẩm bẩm.
“Anh sẽ không kể câu chuyện này với người có thần kinh kém vững vàng hơn, nhưng em có thể đối mặt với nó. Và em cần biết, để em hiểu được vì sao dì em sợ hãi ông ta ngay cả khi ông ta là một kẻ trốn ngục. Để em biết được chúng ta đang đối phó với ai”.
Cô kéo cổ áo. “Cảnh sát có giúp được gì không?”
“Tất nhiên, chúng ta sẽ cần cảnh sát bắt ông ta. Nhưng anh còn đang lưỡng lự, vì chuyện này nằm trong phạm vi giải quyết của cảnh sát địa phương mà họ thì không được huấn luyện để giải cứu con tin. Hơn nữa, chúng ta không có chứng cứ nào về sự liên quan của ông ta. Theo như mọi người biết, dì Douglas đã tự mình đi đến London, bà ấy hoàn toàn được tự do làm điều này”.
Cô thả mình xuống ghế đệm và đưa hai tay ôm mặt. “Vậy chúng ta chỉ ngồi đây đợi thôi sao?”
“Chú em sẽ liên hệ với em”.
“Nghe như anh rất chắc chắn”.
Cô nghe thấy anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô. “Em nói rằng chú em là một kẻ thích báo thù?” anh hỏi khẽ.
“Đúng thế”.
“Thế thì hãy tin rằng ông ta vẫn còn chưa xong việc đâu. Chỉ giành lại vợ mình thôi, đối với ông ta khó mà đủ để trả thù. Ông ta sẽ muốn bắt em phải chịu đựng thêm nữa”.
Cô thốt ra một tiếng rên rỉ. “Chúng ta sẽ phải đợi bao lâu?”
“Anh đoán là em sẽ nghe được tin từ phía ông ta trong chuyến phát thư buổi chiều. Rốt cuộc thì, thời gian không ủng hộ ông ta”.
Cô không muốn, nhưng cô rên rỉ lần nữa vì sợ hãi. Cô gập người giấu mặt giữa hai đầu gối.
Trước sự nhẹ nhõm của Vere, cô không co mình trong sự thảm bại quá lâu. Cô đứng lên, đi lại liên tục trong căn phòng, phớt lờ bữa trưa Vere yêu cầu mang lên cho cô, khuấy trà mà không uống, và nhìn ra ngoài cửa sổ từng phút một.
Anh viết nhanh hàng loạt bức điện và sai người đi gửi chúng. Anh đã ăn trưa và uống trà. Anh thậm chí đã lướt qua vài lá thư khác gửi cho anh trong buổi sáng. Và bây giờ, anh cũng không có việc gì để làm, ngoại trừ nhìn cô trong cơn kích động.
“Tại sao em lại cất một cuốn sách trong ngăn kéo đồ lót?” anh hỏi. Tốt hơn là nên giữ cho đầu óc cô tách khỏi những khả năng tồi tệ nhất trong thời gian chờ đợi còn lại.
Cô đang nhấc lên đặt xuống những đồ vật ngẫu nhiên trên mặt lò s