i thở sâu và từ từ thở ra. “Em luôn biết rằng em không phải là một phần thưởng quý giá, nhưng em nghĩ anh là thế”, cô nói. “Em nghĩ người đàn ông phía sau tên ngốc hẳn sẽ thú vị. Em nghĩ anh ấy sẽ hiểu cảm giác đóng kịch trong suốt thời gian qua là như thế nào. Và em nghĩ anh ấy sẽ thông cảm phần nào cho em, bởi vì cuộc đời này không hề dễ dàng. Em đã sai: Tên ngốc anh vẫn diễn là người tốt hơn. Anh ấy tình cảm, tử tế và tốt bụng. Em xin lỗi vì đã không trân trọng anh ấy đúng mực khi em có cơ hội”.
Thấy chưa, anh nghĩ. Đây chính xác là lý do anh cần một người đồng hành sữa-và-mật-ong, người không bao giờ thốt ra rằng anh không tình cảm, không tử tế và không tao nhã, mà chỉ yêu anh tha thiết, mù quáng và không đòi hỏi.
Một lâu đài trên bầu trời kỳ quái giống như Capri hoang vu và vắng lặng của cô. Giống như cô, anh đã dựa vào nó trong những ngày đen tối nhất, ảo vọng không thực về thiên đường trên mặt đất này. Nhưng không giống như cô, anh không sẵn sàng từ bỏ trụ cột đã chống đỡ anh nhiều năm nay, vì một người phụ nữ anh không muốn yêu, ngoại trừ lúc anh say, cô đơn hoặc không thể kiểm soát được mình.
Chương 18
Chương 18
Chân cô nhức nhối, bàn chân cô đau và bàn tay cô ngứa ngáy muốn tát anh. Trên con đường dài về nhà, đã có lúc cô lao đi trước anh, cho đến khi cô rẽ sai đường và anh phải gọi cô quay lại. Sau đó cô đi sau, nhưng vẫn để anh trong tầm nhìn, sự im lặng của anh đều đặn đổ thêm dầu vào cơn giận dữ trong thâm tâm cô.
Tại sao cô lại tin rằng cô có thể tìm thấy sự an toàn và mãn nguyện với người nào đó có một cuộc đời thứ hai? Không ai lao mình vào con đường như thế mà không có sự cưỡng ép. Nếu cô suy nghĩ về chuyện đó, cô sẽ nhận ra rằng đằng sau kẻ ngốc phải là một người đàn ông bí mật và méo mó giống như cô.
Cô đúng là một con ngốc.
Cuộn mình trong vòng xoáy giận dữ, cô gần như không nhìn thấy một người hầu đang chạy về phía cô cho đến khi hắn ta dừng lại và bước theo cô.
“Thưa ông chủ, cô chủ, bà Douglas đi rồi!”
Lời nói của hắn ta không có chút ý nghĩa nào. Cô quệt tay qua mắt. “Nói lại lần nữa đi”.
“Bà Douglas, bà ấy đi rồi!”
“Đi đâu?”
“Ga Paignton, thưa cô”.
Có chuyện gì mà dì Rachel lại đi đến ga Paignton? Bà không có nơi nào để đến thăm mà không cần phải đi tàu.
“Bà Green đâu?” Không nghi ngờ gì là bà y tá sẽ nói với cô rằng người hầu này đang mê sảng.
Bà Green cũng đang chạy đến, mắt mở to, mặt đỏ lựng. “Thưa cô, bà Douglas tự mình bỏ đi rồi!”
Elissande bước nhanh hơn. Chắc chắn rằng đến khi cô đến phòng dì Rachel, cô sẽ thấy bà đang an toàn và khỏe mạnh. “Tại sao bà không đi với dì ấy, bà Green?”
“Sáng nay, chúng tôi đi đạo một vòng trong vườn. Sau đó bà ấy nói muốn nghỉ ngơi. Trông bà ấy không khỏe, vì thế tôi đưa bà ấy vào nhà và lên giường. Tôi quay lại phòng bà ấy một giờ sau đó và nó trống không”.
“Thế thì làm sao bà biết dì ấy đi đến ga Paignton?”
“Peters nói thế”.
Perters là người đánh xe, đến lúc này cũng đã đi bên cạnh Elissande. “Bà Douglas tự đi đến nhà xe để bảo tôi đưa bà ấy đến ga Paignton. Vì vậy tôi làm thế, thưa cô”.
Cuối cùng Elissande cũng dừng lại. Toàn bộ đám tùy tùng của cô cũng dừng lại.
“Dì ấy có nói tại sao lại muốn đi đến nhà ga không?”
“Có, thưa cô. Bà ấy nói sẽ đi London cả ngày. Và khi tôi quay lại, bà Green, bà Dilwyn và mọi người đều nhảy dựng lên vì hốt hoảng”.
Câu chuyện quá sức chịu đựng của Elissande. Cô không thể phân biệt được đầu đuôi câu chuyện, và một phần cô vẫn tin rằng đây là một trò đùa tinh vi của ngày Cá tháng Tư diễn ra nhầm ngày.
Gần như không suy nghĩ, cô liếc nhìn người vẫn còn là chồng mình.
“Hôm nay có người lạ nào đi qua nhà không?” Anh hỏi, vẫn trong cái tôi lạnh lùng và bản lĩnh.
Trái tim cô chìm xuống trước câu hỏi của anh.
Bà Dilwyn lúc này cũng đã tham gia với họ. “Không, thưa ngài, theo tôi biết thì không”.
Người đánh xe và người hầu đều lắc đầu. Tuy nhiên bà Green cau mày. “Nghĩ đến điều đó, có một kẻ lang thang, thưa ngài. Hắn ta lảng vảng trên lối đi trước nhà khi bà Douglas và tôi đang ở trong vườn. Tôi cố gắng đuổi hắn đi nhưng bà Douglas – trái tim bà ấy quá tử tế – bà ấy bảo tôi đến nhà bếp và lấy một giỏ thức ăn. Và khi tôi mang cái giỏ ra, kẻ lang thang đó quỳ xuống và cảm ơn bà ấy. Tôi không thích hắn ta nắm tay bà ấy, vì thế tôi đẩy hắn ta đi. Hắn chạy vụt đi sau đó”.
Elissande đã nghĩ chồng cô đã xuyên một cái cọc vào niềm hạnh phúc của cô. Cô đã sai làm sao. Việc này, việc này sẽ làm tan vỡ nền tảng cuộc đời mới của cô.
“Ngày nay, luật dành cho những kẻ lang thang quá khoan dung, tôi vẫn luôn nói thế”, ngài Vere tuyên bố, giờ đã trở lại hoàn toàn với vai diễn. “Và đó là khi bà Douglas bắt đầu có vẻ mệt mỏi, phải không bà Green?”
“Đúng thế, thưa ngài. Đúng là như thế”.
“Bà ấy là một quý bà quá mong manh để ở gần một người thô lỗ như thế”. Anh lắc đầu, sau đó nắm lấy khuỷu tay Elissande. “Đi nào, quý bà Vere”.
Trở lại nhà, căn phòng của dì Rachel trống rỗng như một ngôi mộ bị cướp phá. Elissande lảo đảo và dựa mình vào nắm cửa. Tiếng ồn ào nổi lên từ tầng dưới. Cô bước xuống hai b