dậy , cắn môi
-Tốt! Tiểu Như chỉ tay vào đám quần áo trong góc phòng.
Diệc Nhi khổ sở, chật vật lắm mới bê được núi quần áo bẩn ra ngoài sân miếu
– Các tỉ ! Làm thế có quá đáng không? Tiểu Đan lo lắng hỏi
-Quá đáng gì chứ? Dám cặp kè với Kỷ sư huynh! Gan cô ta cũng lớn thật đó! Tiểu Như bĩu môi.
LÊN NÚI LUYỆN CÔNG (2)
Trong miếu này ai mà chả biết Đỗ Tiểu Mạn và Kỷ Cung là tiên nhân, sớm là thanh mai chúc mã đã được Phật tổ ban hôn. Cô ta là gì mà dám xen vào làm hỏng tình cảm tốt đẹp của hai người họ chứ? Nếu Kỷ Cung đem lòng yêu cô ta , y chắc chắn sẽ vi phạm Thiên quy , sẽ phải chết. Nghĩ đến đó, Tiểu Như thoáng rùng mình .
– Nhưng muội nghe nói đêm nay mưa rất to đấy! Tiểu Đan vẫn chưa nguôi
– Muội thật là… Chúng ta thân ốc chưa lo nổi mình ốc. hơi sức đâu mà lo cho kẻ khác?
-…
…
Tại chân núi phía Tây
Trong căn nhà gỗ nhỏ
– Sư phụ!
– Kỷ Cung ! Con đã về rồi sao? Nghe nói còn dẫn theo nữ tử xinh đẹp? Lăng Đạo chân nhân tọa trên tòa sen trắng , nghiêm mặt lại
– Sư phụ! Là nữ nhi Vương tướng quân nhờ con chăm sóc
– Xem ra ta đã trách lầm con. Kỷ Cung ! Con nên nhớ con là tiên nhân! Tiên nhân và người phàm tục tuyệt đối không thể này sinh ái tình ! Nếu không , kết cuộc bi thảm , ta khó lòng có thể giúp con.
– Vâng ! Đệ tử xin ghi nhớ.
– Kỷ Nhi! Lần này xuống núi , con có khám phá gì mới?
– Con nhìn thấy nhân gian quá lắm ác nghiệt . Ngay như nhà họ Vương , những tưởng bình lặng ko ngờ cũng lắm mưu kế , thủ đoạn !
– Kỷ Nhi! Ta biết con là đứa trẻ có lòng mà. Có điều này ta muốn nhắc con : Hoàng thượng sắp băng hà. Đại tiên ngẫm nghĩ 1 lát rồi cất lời : Ta thấy Thái tử quả rất ấu trĩ ! Tuy có lòng nhân hậu nhưng khó có thể trị quốc, trấn an muôn dân thiên hạ! Con mau nghĩ cách cho Phúc thiên vương lên ngôi
– Phúc Thiên vương chẳng phải đang tu luyện trong miếu , muốn tránh xa thị phi sao?
-Đúng! Là tiểu tử đó
– Vậy đệ tử hạ sơn
– Khoan! Nữ nhân trong miếu con dẫn về có điểm kì lạ. cô ta có lẽ… không thuộc về thế giới của chúng ta!
– Ý người là…
– Là người từ tương lai đến! Con hãy bảo vệ , trông chừng cô ta kẻo cô ta làm chuyển biến lịch sử, gây ra đại họa!
– Con hiểu…
– Mau đi đi!
…
Rào … rào
– Ôi! Mưa to quá! Diệc Nhi giặt đến chiếc áo thứ hai mươi thì trời đổ mưa.
Mưa to như trút nước .Tiếng mưa đã át hết tiếng kêu của cô. Bên trong, mọi người đều đã tắt đèn , lên giường đắp chăn.
-A ! Mưa bỗng ko còn rơi vào cô nữa.
Diệc Nhi ngước đôi mắt trong veo lên
Một nam nhân đang đứng che mưa cho cô. Chàng trẻ quá! Tướng mạo cũng rất tốt. Nam nhân như vậy trên thế gian có lẽ chỉ thua Kỷ Cung.
-Cảm … cảm ơn!
– Có sao không?
– Ta…ta không sao
– Đi vào trong thay y phục . Ta giúp ngươi
– Cảm ơn nhưng ta tư làm được … hắt xì… Không cần…hắt xì… đâu!
– Mau đi vào! – Chàng trai nghiêm giọng
– Vậy phiền huynh ! Diệc Nhi vào phòng , đóng cửa , nhảy lên giường. Trong giấc mơ hiện ra hình ảnh Kỷ Cung lạnh lùng, ưu nhã đang nhìn cô…
***
– Dậy! dậy !
Diệc Nhi đang say giấc thì có người gọi dậy. Cảm giác cửa sổ bị ai đó mở toang. Ánh nắng ùa vào khiến cô nhức mắt. ” Mới hôm qua còn thấy yêu ánh sáng mà hnay đã thấy ghét nó ghê! ”
– Ha ha! Xem ả ham ngủ chưa kìa! Tiểu Băng cười cười
– Mới buổi sáng còn cặp kè với Kỷ sư huynh mà tối đã quay sang đong đưa với Phúc sư huynh! Thật hết biết ! Tiểu Như nói giọng pha chút gay gắt
Bị chọc tức , Diệc Nhi ngồi phắt dậy
– Mau đứng dậy
– Tiểu Mạn tỉ tỉ! Diệc Nhi lại chùm chăn lên đầu. Mặc kệ! ta phải ngủ đủ giấc!
– Con nha đầu này còn ngủ nữa ! Tiểu Mạn chỉ tay vào cô, nghiêm giọng- Mau thay y phục rồi học võ công
– Học võ? Diệc Nhi thấy dòng máu trong cơ thể bắt đầu nóng ran
LÊN NÚI LUYỆN CÔNG (3)
– Sao? Nếu ko tập thì cô nhịn bữa trưa vậy ! Ta sẽ báo cho nhà bếp
– Muội có!
-Hừ!
Tiểu Mạn hừ lạnh rồi cùng đám đệ tử khác bước ra ngoài
Trong phòng chỉ còn lại cô và Tiểu Đan.
Tiểu Đan mở tủ lấy y phục cho cô.
Diệc Nhi thầm nghĩ : Ít ra tring này vẫn còn người tốt! .
Nghĩ đến hình ảnh Tiểu Đan giúp đỡ cô và chàng trai đã che ô cho cô đêm qua, đôi mắt cô ánh lên những tia sáng hạnh phúc! :x
-Tỉ tỉ mau đi thôi! Tiểu Đan nắm tay Diệc Nhi kéo cô đi
– Tiểu Đan à! Có chuyện gì vậy?
– Hôm nay tổ chức kiểm tra trình độ võ học của mọi người! Tỉ mau ra thử sức. Mọi người đều đã khởi động cả rồi
– Nhanh nào!
…
Người thi đấu đầu tiên là Tiểu Đan và Tiểu Diên. Tiểu Mạn là người điều khiển trận đấu.
Tiểu Đan là một cô gái có dáng người nhỏ nhắn .Chừng độ 16 tuổi. Hàng lông mi vừa dài vừa cong. Môi đỏ như nụ hồng. Cô đẹp trong sáng, đẹp thuần khiết. Còn trẻ mà đã đẹp như vậy chắc chắn sau này sẽ trở thành một mĩ nhân
Tiểu Diên thì to cao, dáng thô như nam nhân Mông Cổ. Da nâu , mắt bé. Trông vô cùng khỏe khoắn, mạnh mẽ. Hai tay đang thủ sẵn nắm đấm.
– Bắt đầu! Tiểu Mạn vừa dứt lời, cô ta đã lao vào Tiểu Đan nhỏ bé . Tiểu Đan chỉ thủ mà ko tấn công . Đến khi cô bị Tiểu Diên đạp cho một chân vào bụng, ngã khụyu xuống,Tiểu Mạn mới hô ngừng đánh.
Trận đấu thứ nhất kết thúc nhanh chóng.
Trận thứ hai chính là trận tỉ võ của Diệc Nhi và…