đây!
Thoáng thấy bóng Kỷ Cung từ xa, Diệc Nhi cười hì hì
Trong sân miếu
Gương mặt Kỷ Cung hốc hác nhưng vẫn tuyệt mĩ. Dưới ánh nắng dịu dàng bao trùm , cơ thể y tỏa ra một vầng dương rực rỡ , chói sáng
– Chói mắt ta!
– Ha ha! Ta đã bảo là cô nương thích Kỷ sư huynh mà . Cô còn chối
– Sao… sao lại là ngươi chứ? Diệc Nhi xịu mặt, có phần ủ rũ.
– Thất vọng hả? Phúc Minh bắt chước bộ dạng đáng yêu của cô. Xem ra ánh nắng làm cô lóa mắt thật rồi
– Ta không có! Diệc Nhi vội xua tay, ấm ức
– Còn chối!
Phúc Minh cười. Ánh mắt hiền dịu, sống mũi cao rất giống với Kỷ Cung nhưng lại nhỏ hơn. Kỷ Cung lạnh như tuyết trắng, chàng lại ấm áp như nắng mùa hạ.
– Đồ cu li! Ta cho ngươi chết này! Diệc Nhi vừa té nước vào y , vừa cười nắc nẻ
…
Trong cung
Hoàng đế băng hà
Thái tử Hoàng Thụ được đưa lên nối ngôi.
-Có kẻ tố Tiên hoàng bị Kỷ thị vệ ám sát! Đại thần Đào Ngụy Tiễn bẩm tấu lên Hoàng thượng. Mong Hoàng thượng giao cho vi thần xử lí việc này!
Hoàng Thụ vốn là bằng hữu của Kỷ Cung. Trong lòng y lúc nào cũng coi trọng Kỷ thị vệ dũng mãnh, có vẻ ngòai lạnh lùng. vì thế y biết Kỷ Cung không thể ám hại Phụ vương. nhưng tên Đào Ngụy Tiễn này cũng có thế lực rất lớn. Trong tay hắn là ba mươi vạn quân triều đình. Vương Nguyên soái cũng phải nể mặt hắn.Hoàng Thụ đành miễn cưỡng đồng ý : Được!
chữ ” Được” của thiên tử như lời tuyên án cuối cùng…
***
– Ngươi dẫn ta đi đâu?
– Đến một nơi . Mở mắt ra đi! Phúc Minh bỏ tay che mắt Diệc Nhi ra. Trước mặt cô là một khu rừng nhỏ, có thác nước trắng xóa đổ xuống từ trên cao. Có những đàn hồ điệp bay lượn . Có những chú thỏ trắng muốt trên thảm cỏ non xanh biếc.
– Cô thử lắng nghe xem!
Diệc Nhi làm theo lời anh. Không khí và mùi lá rừng sau cơn mưa nhỏ xộc vào, ngưng đọng nơi cánh mũi. Cô nhắm mắt lại , nghe thấy tiếng hai người đang xì xào
– Hôm nay có hai vị khách lạ tới thăm
– Cô gái kia xinh quá!
– Này! Thiếp còn đứng đây mà chàng dám ngắm gái hả? Một giọng nữ chát chúa âm vang
– Ơ kìa! Cha mẹ đừng cãi nhau nữa. Ngày nào cũng thế! Bình Nhi không vui đâu. Tiếng trẻ con vang lên
Diệc Nhi mở mắt, cô nói với Phúc Minh: Hình như trong rừng này có người!
– Không phải người
– Vậy tiếng ở đâu ra thế?
– Của cây rừng…
– Hả? Diệc Nhi nghĩ mình đang nghe nhầm
– Thực vật cũng có tiếng nói riêng. Rất thú vị đúng không?
– Wow! Thật kì lạ. Diệc Nhi thích thú . Cô không ngờ thế giới xa xưa lại có lắm điều thú vị đến thế!
***
Vạn Ngọc phủ
– Chúng ta có nên tiêu trừ thằng nhãi Kỷ Cung đó không?
– Hắn là người có năng lực. Nếu có thể kéo hắn về phe ta thì tốt quá
– Đúng thế! Đại nhân quả có con mắt tinh đời
– Tạm thời thả hắn ra. Đào Ngụy Tiễn nói
– Có hắn trong tay, sớm muộn gì Ngài cũng sẽ trở thành Bá chủ! Ha ha ha ha
– Lúc đó ta moi tim tên Hoàng Thụ , ta sẽ khiến cho thế gian chìm trong biển máu
– Chúc mừng Đại tướng quân !
Những tiếng cười độc ác vang lên , phá tan không gian đêm tĩnh lặng
TRỞ VỀ
Trong đại lao tối tăm
Tên lính cai ngục nhìn Kỷ Cung một cách tò mò. Y thắc mắc : Tại sao ngươi không dùng phép tiên trốn khỏi đây?
Kỷ Cung đang nhắm mắt ngồi thiền, nghe tên lính hỏi y lạnh lùng đáp :
– Ta muốn bảo vệ Hoàng thượng
– Ngươi không phải vừa giết Tiên đế sao?
Thấy Kỷ Cung im lặng. Y càng dồn ép:
-Hay là ngươi lấy cớ ” muốn bảo vệ” để triệt nốt Đương kim Hoàng thượng . ” DIệt cỏ diệt tận gốc”?
– Đừng ăn nói hàm hồ! Đúng lúc này, một giọng nói có phần trẻ con vang lên
– Hoàng thượng giá lâm!
– Bái kiến Hoàng thượng! Tất cả những tên lính cai ngục , tù nhân đều quỳ xuống và đồng thanh hô
– Miễn lễ ! Miễn lễ! Vị Hoàng thượng trẻ tuổi mặc áo long bào màu vàng, đằng trước thêu hình đầu rồng. Giọng nói vẫn chưa chững chạc. Khuôn mặt trẻ đẹp , hai mắt long lanh, miệng nở nụ cười đáng yêu.
– Kỷ thị vệ! Ta đến để báo với huynh một tin tốt . Tên họ Đào đó điều tra và kết luận người gây chuyện không phải huynh! Huynh sẽ được trả tự do
– Ừm!
– Sao huynh không vui ?
– Hoàng thượng nghĩ xem tại sao hắn lại dễ dàng thả thần ra như vậy? Đơn giản chỉ là việc điều tra thôi sao? Nếu hắn trả tự do cho thần để sai thần đi hành thích Người, giúp hắn đọat Quốc. Người tính sao?
– Ta…. quả thật chưa nghĩ tới! Nhưng Kỷ thị vệ à! Huynh hãy cứ ở bên cạnh Trẫm , giúp đỡ Trẫm. Thế là ổn! Trán Hoàng thượng trẻ bắt đầu túa mồ hôi lạnh. Y đang rất sợ . Sợ có ngày, tên gian thần họ Đào đó giết y, làm con dân y lâm vào cảnh lầm than , chết chóc. Nhưng y lại nghĩ có Kỷ thị vệ chắc sẽ không sao.
– Ngày nào thần còn hơi thở, ngày đó thần sẽ dốc hết công sức bảo vệ sự an nguy cho Người! Kỷ Cung trầm giọng nói
– Tốt quá! Tốt quá! Người đâu còn ko mau thả Kỷ thị vệ ra! Hoàng Thụ lại cười . Nhìn nụ cười vô tư của y , Kỷ Cung ko nén nổi , cũng khẽ nhếch môi. Hoàng thượng vẫn chỉ như một đứa trẻ. Vô lo vô nghĩ !
***
– A! Hạc nhỏ. Diệc Nhi đang ngồi đọc sách thì một con hồng hạc sà xuống bàn.Phúc Minh ngồi cạnh cũng ngước nhìn theo. Nhận ra đây là con hạc vốn dùng để gửi thư của Kỷ Cung , anh mỉm cười. Đoạn nhẹ nhàng rút từ chân nó ra một tờ giấy. Con hạc lập tức bay v
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập
