Teya Salat
Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215733

Bình chọn: 7.00/10/1573 lượt.

c đàn, hùng hùng hổ hổ phát biểu vài giờ trước bỗng dưng tan biến.Cuối cùng, bàn tay cầm điện thoại buông lơi, đầu ông gục xuống giữa hai gối, những ngón tay bất lực luồn vào tóc chống đỡ khối thông tin nặng trịch vừa được đổ vào đầu.“Ngài bộ trưởng!” Thư kí Kin lo lắng nhìn vị cấp trên của mình, đôi mắt e dè lướt qua cảnh vật xung quanh. Không lẽ… không lẽ lại trở cơn ngay lúc này…? “Ngài bộ trưởng, ngài muốn tôi đưa đến phòng nghỉ riêng chứ? Tôi có thể yêu cầu sân bay dàn xếp.”“Không cần,” Byun Min Hyun tay đưa lên ngăn cản, đầu vẫn chưa chịu ngước lên. “Tôi không sao, chỉ hơi chóng mặt. Không đáng ngại.”“Có chuyện gì sao?”Im lặng một hồi lâu, bàn tay ông chợt nắm lại. Ngửa đầu lên trần nhà, Byun Min Hyun hít một hơi dài, trong vòng mười giây – đã hoàn toàn khôi phục phong độ nhà chính trị gia điển phạm. Thư kí Kin quan sát sự chuyển biến này với đôi mắt chứa chan khâm phục. Mắc phải chứng bệnh quái ác, vậy mà vẫn điều khiển được bản thân một cách hoàn hảo.Byun Min Hyun quả không hổ danh là Byun Min Hyun. Cô đã luôn có ý nghĩ hão huyền rằng: Nếu không phải vì bị bệnh tình ngăn trở, thiết nghĩ giờ đây người ngồi trên chiếc ghế Chủ tịch nước kia cũng là vị Bộ trưởng tuyệt vời này.Nhưng xem ra, trong trường hợp của Byun Min Hyun, hão huyền không cách xa thực tế là bao.“Không về nước nữa. Đặt cho tôi chuyến bay sớm nhất đi Tokyo.”“Vâng,” Thư kí Kin nhanh nhẩu đáp, quá quen thuộc với phong cách làm việc rất kiên quyết của ngài Bộ trưởng, nên không muốn hỏi nhiều, cũng không muốn tạo thêm gánh nặng cho ông.“Còn nữa,” ông dứt khoát đứng lên, đầu ngẩng cao, phong thái uy nghi như một ông hoàng. “Thông báo về nhà tôi, bất cứ ai gọi hay tìm đến nhà để hỏi han về Baekhyun. Bảo rằng nó cùng bạn sang Châu Âu du lịch, ngày về chưa xác định.”“Vâng.”“À,” đút tay vào túi quần, ông quay sang Thư kí Kin với vẻ nghiêm nghị thường ngày, mày khẽ chau lại. “Cô cũng nên biết chuyện.”“Vâng!” Giọng nói lần này rõ ràng hồ hởi hơn. Hóa ra ông vẫn còn nhớ đến cô.“3:00 AM hôm nay, chiếc xe chở Wu Yi Fan và Baekhyun đến phi trường đã gặp tai nạn. Người của Wu Yi Fong nghi ngờ là do việc làm của những thế lực đối kháng trong tổ chức Park Gia. Để tránh việc công khai sẽ đem đến bất lợi cho bản thân và nạn nhân, Wu Yi Fong đã ém nhẹm mọi việc, hiện trường cũng được thu dọn không chút tỳ vết. Trước khi biết được ai là thủ phạm đứng sau, họ đã quyết định không bứt dây động rừng.”Kinny tròn mắt nhìn cấp trên của mình, không phải ngạc nhiên vì thái độ trầm tĩnh của ông trước tai nạn của Baekhyun, mà là những thông tin ngầm về Park Gia vừa thoát ra từ ông. Làm thế nào ông biết những chuyện này? Nếu không phải đã theo ông đến gần năm năm, hiểu quá rõ con người và cách làm việc của ông, cô đã nghĩ ông chính là nhân vật kỳ cựu trong tập đoàn hắc ám này!“Còn… còn… cháu nhà thì sao hả, ngài bộ trưởng?” cô ấp úng.Byun Min Hyun khẽ lắc đầu. “Không sao. Chỉ một ít xây sát. Va chạm vào đầu khá nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ có…”“Có chuyện gì?!”Thở dài, tay ông lại đưa lên trán, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên những đường nét góc cạnh.“Điều rắc rối.”* * *“Nè, dậy đi.”Đầu nhức kinh khủng, Baekhyun lay lay mái tóc vàng rơm rối bù đang ngã ra trên giường – tệ hơn nữa, mắc kẹt cả tay cậu vào đám rơm đấy.“Cái tên ‘dê chúa’! Dậy mau!” Chịu hết nỗi, cậu hét to, tay tê rần cả rồi! Đồ dê dỏm này tính làm gì đây?!Cái tên trai-không-ra-trai, gái-không-ra-gái kia vẫn chưa chịu ngước lên, nhưng đôi vai lại run lên bần bật. Rõ ràng là đang cười râm ran mà. Tức! Cậu cố gắng hồi phục khả năng điều khiển các giác quan của mình. Khi máu huyết bắt đầu thông xuống những đầu ngón tay bị kẹp chặt, nụ cười ranh mãnh đã nở rộ trên môi hồ ly.Ngọ nguậy… ngọ nguậy…OUCH!Wu Yi Fan bật người dậy, tay ôm chầm lấy cái mũi đỏ hoe. Trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của hắn, cậu hận mình không có máy ảnh để chộp lại cảnh sắc lúc này: Casanova bị người véo mũi. Haha…Cuối cùng thì “đấng dê chúa” đã chịu đối diện nhìn mặt cậu. Song kết quả lại khiến kẻ đang nằm liệt giường kia cực kỳ khó ở.Ánh mắt Wu Yi Fan lúc bấy giờ vô cùng mềm mại, tràn đầy hơi ấm và một chút thỏa mãn…Cái gì thế này? Lại đóng phim tình yêu với cậu sao? Cái tên này có phải là người không thế…?!Đang vô cùng khó chịu vì sự chuyển biến của tình huống, Baekhyun bỗng nhiên nhận ra một cảm giác rất quen thuộc, cứ như cậu đã từng trông thấy ánh nhìn ấy đâu đó trong những ngày đầu tiên…Bất giác nói lớn. “Cậu có cách nhìn người khác hệt như Chanyeol vậy!”“Hả?”“Cái cách cậu nhìn tôi, cứ như Chanyeol nhìn Sunhwa lúc xưa.”“Ý cậu bảo tôi nhìn cậu như thú cưng?”“Ý tôi bảo cậu nhìn tôi như thế thân – ” mỉm cười, mắt cậu lóe lên ánh nhìn ám thị “- của một người khác.”Im ắng. Xem ra cậu đã “chọt” trúng chỗ hiểm rồi…Quả không hổ danh hồ ly! – đương sự vênh mặt, đang thầm tự mãn hết sức. (=w=)“Đừng túc trực bên cạnh tôi cứ như mình là người tình ấy, kinh dị quá đi,” dùng sức lồm cồm ngồi dậy, cậu thều thào. “Có yêu cô ta đến cỡ nào thì cũng đừng phát tiết trên tôi. Gánh không nổi đâu.”Sự khôi hài tuy vẫn ngự trị trên gươ