hích cho sự chán ghét lập dị này. Song càng đào sâu vào những nguyên do căn cơ thái độ bất cần của anh, bản thân lại càng lo sợ… Có người đàn ông nào mà không muốn có con nối dõi? Đặc biệt là những kẻ ôm đồm một đống gia sản kết xù như chồng cậu? Trừ khi…“Sao lúc trước khi phát hiện ra em dùng thuốc ngừa thai, anh lại nổi giận. Còn bây giờ… lại chủ động chán ghét như thế?” cậu cắn môi, cố để giọng khỏi run rẩy.“Lúc trước khác,” anh hạ giọng, uể oải ôm chặt cậu hơn, khóe miệng tiềm ẩn một nụ cười thỏa mãn. “Bây giờ khác.”A! Biết ngay mà!Lúc trước, là vì anh chưa biết căn bệnh của cậu. Còn bây giờ…Anh chắc chắn đang lo sợ cho tương lai của đứa trẻ, e ngại sự di truyền rủi ro sao lại lan tràn đến thế hệ sau. Nếu không thì… đâu bắt đầu ngại chuyện sinh con chỉ sau khi biết rõ chứng di truyền trong gia đình cậu…?Càng nghĩ lại càng tủi thân…Càng suy đi càng tự kỷ…Tự nhiên thấy con cáo nhỏ trong vòng tay đột ngột trở cơn dỗi hờn, cứ quẫy đạp ngọ nguậy không yên, khiến bản thân mình vô cùng… thoải mái. (Éc, vì sao “thoải mái” thì mí nàng đi hỏi cánh đàn ông nhá =w=) Sau một ngày đấu đá mệt mỏi nơi công ty, về đến nhà lại “lao lực” phen nữa do cám dỗ khó tránh, vậy mà cơn buồn ngủ kinh người kéo nặng trên mi mắt lúc bấy giờ cũng phải ngã nón chào thua “sự khiêu khích” vô tình này…Đang “dấy lửa” toàn thân thì chợt nhận ra ai kia dù cố tình hay vô ý cũng không phải đang khiêu khích, mà là đang né tránh anh! Cơ thể ngày càng di chuyển ra xa! Phật ý, anh nhíu mày, tay choàng qua một cái, bao trọn eo hông người nọ thô bạo kéo xộc về.“Lại gì nữa?” anh gầm gừ.Công tình vùng vẫy gần hai phút mới dịch ra được vài phân, trong hai giây lại bị kéo dính trở lại, thêm vào tâm trạng ấm ức không nói nên lời, mặt cậu nửa nhăn nhó nửa mếu máo, chẳng biết là nên khóc lóc hay nổi đóa với con người phía sau nữa…!Vậy nên làm ột tràng kinh thiên động địa.“Gì là gì? Không phải đã quá rõ ràng rồi sao?! Anh chắc chắn là lo ngại bệnh tâm thần của em, nên mới bày đặt không thích con nít! Lo ngại nó sinh ra sẽ mang di truyền, đúng không? Vậy sao lúc trước còn bảo không ngại không quan tâm? Nói một đằng rồi làm một nẻo như thế, có đáng mặt đàn ông không? Đã thế, không muốn sinh con thì thôi! Tôi đi sinh với người khác-”“-A!”Đau điếng! Cái gì thế này?! >oCúi xuống truy tìm “Vậy vì sao lại muốn có con?”“Hỏi dư thừa! Người ta vốn là người mà! Người nào mà chẳng muốn được làm ‘mẹ’…?”“…”“Với lại, có người thân ruột thịt để thương yêu chiều chuộng không phải là tốt hơn sao…?”“Đây chính là nguyên do,” anh chợt xen vào.“Hả???” O_oHơi thở vẫn đều đặn, “bệ hạ gia” của cậu dửng dưng đáp:“Thương yêu chiều chuộng thì chỉ một người đã đủ.”O___oĐây là… cái thứ lý do nhố nhăng gì…?!!Cơ mà khi quay lại đối mặt, ánh mắt cho thấy người ta không hề đùa!Nếu không phải vốn đang nằm dài trên giường, cậu đã khụy chân té ngã. Đời này có ai lại… biến thái như con người này không? =o=Một: ghen với con mình. Hai: khổ cái nỗi, con còn chưa sinh ra để mà ghen!Ba: đừng nói là chưa sinh ra, đến cơ hội tồn tại còn không có!!Biến thái!(Vậy mà đêm nào cũng có người XXX với kẻ biến thái, đúng phỡn =w=)Suy suy nghĩ nghĩ một lúc, Baekhyun quyết định, thôi thì không sinh nở gì nữa! Nói đúng hơn là không dám sinh á! Cha mà như thế này sinh con ra không lẽ đem… bỏ chợ à?Nói vậy thôi chứ, ngay đêm đó, có kẻ đã chuyển hướng quyết định giùm cậu rồi…Hai tháng sau, cái người ghen tuông biến thái cấp tính kia lại đích thân đưa vợ đến bệnh viện phụ sản. Trên đường trở về, Baekhyun không kiềm được mà cười tươi như hoa, suốt buổi cứ xoa xoa lấy phần bụng vẫn chưa lộ liễu, chốc chốc lại quay sang nhìn chồng mình một cách âu yếm.Ích kỷ là thế, nhưng người ta cũng biết thương vợ đó chứ. Cơ mà thật lợi hại nha, muốn có là có liền như vậy. Không biết nên ca ngợi khả năng “gieo giống” của anh, hay khả năng “triệt giống” của phương pháp ngừa thai bấy lâu anh sử dụng nữa…Chanyeol lúc bấy giờ đang lái xe, mắt chăm chú nhìn về một điểm trên đường, nào có chú ý đến ánh nhìn nhu mì thâm tình của vợ mình.Biết rõ cậu rất xem trọng tình thân, lại thêm khả năng mang bệnh – dù không cao – của đứa nhỏ sắp sinh ra; vậy mà chồng cậu vẫn yêu chiều thỏa nguyện cho cậu như vậy, hỏi làm sao cậu không cảm động?Cái vị trí ngất ngưỡng đệ nhất của anh trong lòng, giờ lại vọt lên nữa rồi…Cũng may, sự yêu thương vốn là không giới hạn đấy…(Không thì đội nóc chui lên mất ^^)Đang lúc tình cảm thăng hoa đến mức có thể, cái kẻ nào đó không hiểu đã ăn nhầm thứ gì mà mặt mày nhăn nhó, đột nhiên phát ra mấy chữ cộc lốc:“Tốt nhất là con gái.”“Hả?”Không phải các ông bố đều muốn con trai sao? Nhìn bộ dạng bức bối bấy giờ của anh, chắc không lãng mạn đến nỗi đưa ra cái lý do khoai chuối như… muốn con gái là vì lớn lên sẽ giống cậu hay đại loại vậy đâu ha…“Con trai thường hay đeo bám theo mẹ.”==Biết ngay mà…! ==”“Nhưng có một mình, trai hay gái gì cũng bám theo mẹ thôi…” trông thấy sự ghen tuông buồn cười của anh, cậu không nén được mà buông lời châm chọc.“Vậy thì sinh đôi.”“…?”“Để chúng bám lấy nhau, vậy là được.”=0=p>Baekhyun hết nói,