iệng cười:
_Phá hoại hạnh phúc gia đình người khác rồi lại mong được sống bình yên. Cô thật đáng khinh bỉ! Thiên Quốc biết rằng những lời anh nói sẽ tổn thương cô sâu sắc nhưng anh vẫn muốn cô có thể cảm nhận được thời gian qua anh đã sống khổ sở đến thế nào. Tại sao cô cứ nhất quyết đẩy anh ra xa? Điều này chỉ càng khiến anh thêm hận cô. Anh không thể đứng nhìn cô hạnh phúc bên người khác được. Song Nhi ngước đôi mắt lúc này đã đỏ hoe sũng nước nhìn anh nói:
_Vậy anh muốn tôi làm gì thì anh mới buông tha cho tôi?
Thiên Quốc nhếch miệng cười:
_Làm gì à?
Song Nhi giọng thều thào yếu ớt dần:
_Anh nói đi, nếu làm được thì tôi sẽ làm ngay!
Thiên Quốc xót xa nhìn cô. Anh không hiểu tại sao cô lại muốn rời xa anh đến thế. Không lẽ suốt thời gian qua không lúc nào cô nghĩ đến anh sao? Anh cất giọng lạnh lùng:
_Hãy quỳ xuống và xin tôi tha thứ!
Song Nhi sững người nhìn anh. Cô không ngờ rằng cô đã ra đi một thời gian lâu đến thế mà mối hận trong lòng anh vẫn không hề nguôi. Cô cay đắng nhận ra rằng lần này anh tìm cô chỉ là vì muốn nhìn thấy cô đau khổ. Nếu anh muốn thế để hả giận thì cô sẽ làm. Thiên Quốc đưa mắt nhìn Song Nhi như đợi chờ một câu níu kéo từ cô vì lúc này anh thật sự không muốn thấy cô quỳ trước mặt anh chỉ để mong anh rời xa cuộc đời cô. Nhưng điều anh mong đợi đã không xảy ra. Sự thật đang diễn ra trước mắt lại khiến anh đau lòng Song Nhi đang quỳ trước mặt anh. Cô ngước mắt lên nhìn anh ánh mắt trở nên kiên định:
_Xin hãy tha thứ cho tôi, xin hãy đi đi!
Anh cứng họng không nói nên lời ánh mắt anh trở nên sắc lại và lấy lại vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ anh quay bước đi đến chỗ xe và leo lên xe nhấn ga vụt đi mất. Song Nhi nhìn theo nước mắt cô chảy dài dọc xuống hai bên gò má nóng hổi. Con bé Nghi nãy giờ trong nhà thấy mẹ Song Nhi quỳ xuống thì cứ nghĩ Thiên Quốc là người xấu đến ức hiếp mẹ nó nhưng nó không dám bước ra ngoài bảo vệ mẹ nó vì nó cũng sợ ánh nhìn của anh. Anh trông như những người xấu mà nó coi được trên tivi. Đợi khi nghe tiếng xe Thiên Quốc chạy xe nó mới nhảy cẫng ra ôm lấy mẹ nó giọng mếu máo:
_Mẹ Song Nhi ơi, đừng khóc!
Song Nhi đưa tay quẹt giọt nước mắt vừa lăn dài xuống đôi gò má mỉm cười với con bé:
_Mẹ không sao đâu, mẹ con ta vào nhà thôi! Nhưng cô vừa đứng lên thì cảm thấy xây xẩm cả mặt mày nên tay bấu chặt vào con bé để mình không quỵ xuống. Con bé đau nên mặt nhăn lại:
_Mẹ Song Nhi bấu con đau quá! Song Nhi sực nhận ra cô vội lấy tay mình ra khỏi vai con bé rồi xoa xoa nhè nhẹ vào chỗ cô vừa làm con bé đau:
_Mẹ xin lỗi con! Con bé dìu Song Nhi vào nhà và chạy vội đi rót cho cô một ly nước lọc còn Song Nhi thì ngẩn ngơ như người mất hồn. Cô lẩm bẩm tự hỏi mình:
_Anh hận cô đến thế sao?
“…………….”
Thoắc cái mà hơn một tháng ròng. Song Nhi lững thững rời khỏi bệnh viện trên tay cầm tờ giấy xét nghiệm. Lỗ tai cô lùng bùng đến độ tưởng chừng như không thể nghe được gì nữa. Những lời vị bác sĩ đó vừa nói với cô là thật sao? Có phải ông trời muốn cô dùng mạng sống của mình để bù đắp cho những lỗi lầm mà cô đã gây ra?? Dường như vẫn không tin vào sự thật cô lật vội cái báo cáo xét nghiệm ra xem lần nữa nhưng chỉ toàn là tiếng Nhật. Những lời của bác sĩ người Nhật đó nói cô chỉ hiểu khi có người phiên dịch dùm. Có phải người đó đã phiên dịch sai chăng? Song Nhi bật cười vì cái suy nghĩ ngốc nghếch của mình. Cô cũng thừa biết sức khỏe của cô ngày càng yếu đi. Cô dường như không còn đủ sức để lao động nuôi bé Nghi nữa. Nếu không may cô chết thì con bé sẽ ra sao? Nghĩ đến con bé nước mắt Song Nhi không ngừng rơi. Con bé còn quá nhỏ để có thể đương đầu với cuộc sống. Không cô không thể bỏ mặc nó lại một mình bơ vơ được. Thấy Song Nhi vể đến cửa nhà con bé chạy ra mừng quấn quít miệng ríu rít:
_A, mẹ Song Nhi về rồi!
Song Nhi ngồi xuống kéo con bé vào lòng rồi ôm chặt:
_Mẹ xin lỗi con! Vừa nói cô vừa siết chặt con bé trong vòng tay mình. Con bé không hiểu gì nên nó cứ đứng đấy mặc cho Song Nhi ôm. Khóe miệng xinh xắn của nó nhoẽn lên thành nụ cười. Nó lí nhí vào tai cô:
_Con yêu mẹ Song Nhi còn nhiều hơn mẹ Lan của con nữa!
Song Nhi kéo con bé ra nghiêm mặt:
_Hứa với mẹ con sẽ không nói như vậy nữa!! Mẹ Lan yêu con rất nhiều con biết không?
_Dạ, con hứa. Vậy mẹ Song Nhi có yêu bé Nghi không?
Song Nhi mỉm cười rồi kéo con bé vào lại vòng tay mình dịu dàng nói:
_Mẹ Song Nhi cũng rất yêu con!
Con bé vòng đôi tay nhỏ nhắn của mình ôm lấy Song Nhi thỏ thẻ nói:
_Con yêu mẹ lắm!
Song Nhi đưa tay lên vuốt mái tóc đen mượt của con bé cô hỏi:
_Thế bé Nghi có ngoan không?
Con bé vội đáp giọng hân hoan:
_Con ngoan mà mẹ!
_Thế thì bé Nghi phải nghe lời mẹ nhé!
“…………..”
Song Nhi dặt bé Nghi xuống máy bay rồi bắt một chiếc taxi đi đến nơi cô cần đến. Ngồi trên taxi Song Nhi đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe sau một thời gian dài xa quê hương dường như mọi thứ đều trở nên xa lạ. Con bé thì thích thú vô cùng nó cứ dòm dáo dác cảnh vật xung quanh miệng tíu ta tíu tít nói:
_Mẹ Song Nhi ơi chỗ kia đông người quá, mẹ Song Nhi ơi nhìn kìa! Song Nhi quay sang nhìn