h lang thang khắp các con đường cả buổi trời để tìm kím cô nhưng cũng vẫn không gặp. Mồ hôi bắt đầu nhễ nhại chảy dài xuống hai bên tai. Anh thầm hỏi:
_Tại sao cô lại không muốn gặp anh? Anh nở nụ cười nhạt rồi dừng lại anh ngước mắt lên trời. Ánh nắng chói chang đến rát cả da thịt. Anh tự hỏi:
_Có nên tiếp tục đi tìm cái hình bóng ấy??
Anh lặng lẽ bước đi đoạn đường trở về không quá xa nhưng nó cũng đủ khiến anh mệt nhoài. Thả người xuống giường anh dần chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ anh lại mơ về cô như bao lần…
_Giám đốc, anh có ở trong đó không? Anh chàng thư ký không biết đã đứng gõ cửa tự bao lâu nhưng vẫn không nghe thấy tiếng Thiên Quốc trả lời nên anh chàng đâm ra lo lắng tột cùng. Anh vội chạy đi tìm nhân viên khách sạn nhờ mở hộ cửa phòng nhưng khi cánh cửa mở ra thì Thiên Quốc đang nằm trên giường ngủ rất say. Anh chàng thư ký vội quay sang cảm ơn anh chàng nhân viên vừa giúp mình mở cửa rồi bước đến chỗ Thiên Quốc đang nằm. Anh cất giọng:
_Thưa, Giám đốc! Nhưng Thiên Quốc vẫn không hề có bất cứ cử động gì. Linh tính có chuyện không hay anh đưa tay lay Thiên Quốc thì thấy cả người Thiên Quốc nóng như lửa đốt. Anh vội gọi cho nhân viên gọi cho xe cấp cứu chuyển Thiên Quốc tới bệnh viện.
Thiên Quốc dần mở mắt sau hai ngày sốt mê man. Thấy anh chàng thư ký đang ngồi bên cạnh gõ laptop lộc cộc Thiên Quốc gượng ngồi dậy hỏi:
_Sao tôi lại ở đây?
Anh chàng thư ký rời mắt khỏi màn hình laptop quay sang nhìn Thiên Quốc rồi đáp:
_Giám đốc sốt mê man suốt hai ngày nay!
Thiên Quốc đưa tay vỗ nhè nhẹ lên trán mình miệng nói bâng quơ:
_Vậy à!
Chợt nhớ ra anh vội nói:
_Anh giúp tôi điều tra xem cô gái này đang ở đâu! Vừa nói anh vừa móc bóp lấy ra tấm hình duy nhất được để sau lớp nhựa nilon. Anh chàng thư ký bước đến cầm lấy tấm hình rồi đáp:
_Tôi sẽ cho điều tra ngay!
_Mấy giờ rồi?
Anh chàng thư ký đưa tay lên xem đồng hồ rồi đáp:
_2h rồi!
_Thế còn buổi họp?
Anh chàng thư ký mỉm cười:
_Giám đốc đừng lo buổi họp đã được dời lại tuần sau rồi, bây giờ anh cứ lo nghỉ ngơi đi!
Thở phào nhẹ nhõm Thiên Quốc thả người xuống nệm trong lòng vẫn bâng khuâng vì chưa tìm được Song Nhi. Chương 25 : Rất gần mà lại rất xa Thiên Quốc ngồi trầm tư trước màn hình laptop chốc chốc lại thở dài rồi lại đốt thuốc lên hút. Anh chàng thư ký gõ cửa phòng rồi bước vào trên tay là một xấp tài liệu:
_Thưa giám đốc, tôi đã tìm ra tung tích của cô gái ấy! Vừa nói anh vừa đưa xấp tài liệu cho Thiên Quốc. Thiên Quốc đón lấy xấp tài liệu rồi vội vàng lật ra xem rồi nói:
_Cậu chuẩn bị dùm tôi một chiếc xe! Anh chàng thư ký gầu đầu rồi quay đi. Thiên Quốc cũng thu gom gọn lại xấp tài liệu vừa đổ ra xem rồi nét lại vào phong bì song anh khoác áo khoác rồi đi ra ngoài. Anh chàng thư ký ngập ngừng đề nghị:
_Giám đốc có cần tôi đi cùng không?
Thiên Quốc xua tay nói:
_Không cần đâu, tôi tự đi được rồi! Nói rồi anh lấy chìa khóa xe rồi leo thẳng vô xe nhấn ga vọt nhanh đi. Mặc dù đoạn đường khá đông người qua lại nhưng Thiên Quốc vẫn chạy rất nhanh. Trong lòng anh lúc này chỉ muốn bay đến chỗ cô và hỏi cho ra lẽ vì sao cô lại bỏ đi, vì sao cô lại bỏ chạy khi thấy anh? Càng mong chờ dường như đoạn đường càng trở nên xa vời cuối cùng sau một tiếng đồng hồ chạy xe thì anh cũng dừng lại ở một ngôi nhà khá cũ kĩ và vắng vẻ. Anh đẩy cửa xe và bước xuống. Một cô bé gái khuôn mặt khá bụ bẫm tuy có hơi lem luốc vì nghịch đất nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời to tròn trông rất tinh nghịch đang ngồi chơi đồ hàng trên đất thấy xe hơi dừng lại trước cửa nhà hiếu kì đưa mắt nhìn rổi hỏi:
_Chú tìm ai vậy?
Thiên Quốc chậm rãi bước đến gần cô bé rồi ngồi xuống đối diện cô nhóc anh cất giọng khá dịu
_Có Song Nhi có ở nhà không bé?
Cô bé ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Thiên Quốc sau đó nó mỉm cười rất tươi:
_Chú tìm mẹ Song Nhi à? Chú đợi một chút để con đi kêu mẹ! Nói rồi nó vụt chạy vào trong nhà cái giọng lanh lảnh đáng yêu:
_Mẹ Song Nhi ơi. Mẹ có khách!!
Thiên Quốc hơi sững sờ khi nghe con bé kêu Song Nhi bằng mẹ. Có phải cô đang hạnh phúc với một mối quan hệ mới nên không muốn gặp anh? Anh nhếch miệng cười cay đắng.
Song Nhi từ trong nhà bước ra vẻ mặt trông khá xanh xao mệt mỏi. Con bé thì đi tò tò theo sau hai tay nó như ôm khư khư lấy chân Song Nhi không rời. Song Nhi thoáng ngạc nhiên khi thấy Thiên Quốc song cô không bỏ chạy nữa mà ngồi xuống nhìn con bé dịu dàng nói:
_Con vào nhà chơi đi, mẹ nói chuyện với chú một chút sẽ vào ngay! Con bé phụng phịu rồi ngoan ngoãn tuân lệnh đi thẳng một mạch vào trong. Song Nhi đưa mắt nhìn theo con bé cho đến lúc nó vào nhà và an vị trên ghế. Thiên Quốc lúc này mới cất giọng:
_Không ngờ bây giờ cô lại sống hạnh phúc đến vậy!
Song Nhi mím môi cô nhìn Thiên Quốc như kẻ vừa bị xát muối vào vết thương. Cô đau đau đến khó thở khi nghe những lời anh nói nhưng lại nhớ anh đến muốn phát điên lên. Song Nhi bước thật chậm đến gần Thiên Quốc đôi mắt cô đỏ hoe, giọng như van nài:
_Xin anh hãy đi đi! Xin hãy cho tôi được sống bình yên với đưa con gái nhỏ này!
Thiên Quốc nhìn Song Nhi rồi anh nhếch m
