i trước cửa SWEET COFFEE. Đan ngạc nhiên nhìn Thạc Hy:
_Anh cũng biết nơi này?
Thạc Hy bình thản đáp:
_Đây là nơi chúng ta găp nhau mà!
Đan tròn mắt nhìn Thạc Hy hai đôi gò má dần ửng đỏ lên. Cô đang đi tò tò theo sau Thạc Hy thì bất chợt anh chàng đứng lại rồi nắm lấy tay Đan từng ngón tay của anh đan vào từng kẽ tay cô. Anh dịu dàng nói:
_Đi cùng nhau phải đi ngang nhau chứ!
Ký ức như chợt ùa về trong tâm trí. Đan đưa mắt quan sát không gian của quán. Tất cả đều không có gì thay đổi duy nhất chỉ có kẻ đang ngồi bên cạnh khiến Đan cảm thấy đau tim. Đan cảm nhận được các cặp mắt đang nhìn cô ghen tị cũng có căm ghét của có khi thấy Thạc Hy đang ân cần chăm sóc Đan như một đứa trẻ. Người phục vụ bàn vừa xuất hiện thì Thạc Hy liền nói:
_Cho hai ly cà phê đen!
Đan ngạc nhiên nhìn anh chàng khi anh thấy biết rõ sỡ thích của mình. Thấy thái độ ngạc nhiên của Đan Thạc Hy mỉm cười nói:
_Dù mất đi trí nhớ nhưng hi vọng em không mất luôn cả sở thích của mình! Nói rồi anh đưa tay lên vuốt đôi gò má bầu bĩnh của cô. Ánh mắt nồng ấm:
_Mau nhớ ra em nhé! Đan ngồi đấy nhìn Thạc Hy. Cô cảm thấy vừa thân thuộc vừa vui mừng lại vừa bỡ ngỡ nên đành ngồi đực mặt ra nhìn anh. Bốn mắt họ nhìn nhau không ai nói thêm câu nào thế là Thạc Hy dần tiến lại gần Đan hơn. Đôi môi anh chậm rãi đặt lên môi cô. Nụ hôn của sự nhung nhớ pha lẫn sự ướt át nồng nàn. Đan ngây người ra đón nhận lấy nó vì cô biết cô cũng muốn được hưởng thức hương vị của đôi môi của ai kia.
Bất chợt tiếng chuông điện thoại reo lên inh ỏi. Đôi môi Thạc Hy dần rời đôi môi mọng đỏ kia. Anh lấy điện thoại ra và bấm nút nghe:
_Có chuyện gì vậy?
An Vi bên đầu dây bên kia nghe thấy giọng Thạc Hy nên vội nói:
_Thưa giám đốc, cô Louse và chủ tịch tập đoàn ASEAN đến tìm giám đốc ạ!
Thạc Hy khẽ nhíu mày xong hỏi tiếp:
_Họ tìm tôi có việc gì?
_Tôi cũng không biết, tôi chỉ nghe chủ tịch ASEAN nói là có việc gấp cần tìm và kêu tôi gọi điện thoại cho giám đốc!
_Được rồi, tôi sẽ đến ngay, bảo họ chờ! Nói rồi Thạc Hy cúp máy rồi quay sang Đan anh dịu dàng hỏi:
_Em cùng anh đến công ty nhe!
Đan ngập ngừng giây lát rồi cũng gật đầu. Cô theo Thạc Hy ra xe và lặng im suốt cả đoạn đường đi. Mỗi người một suy nghĩ riêng khó ai biết kẻ còn lại đang nghĩ gì. Thạc Hy dần giảm tốc độ lại khi xe gần tới công ty rồi dừng hẳn. Những người bảo vệ vội bước ra mở cửa xe cho Đan và Thạc Hy bước xuống. Đan bước xuống xe thì khẽ gật đầu cảm ơn thì Thạc Hy đã đi vòng qua phía cô nắm tay và dẫn đi. Đôi bàn tay to lớn của anh nắm chặt lấy tay cô như sợ buông ra thì cô sẽ lại biến mất một lần nữa. Đôi bàn tay to lớn ấm áp của anh khiến cô cảm thấy thật an toàn. Thấy Thạc Hy đến An Vi vội đứng lên chào cô nàng đưa mắt nhìn Đan rồi khẽ gật đầu chào. Đan cũng vội đáp lễ rồi bước vội theo Thạc Hy vào phòng họp.
Chủ tịch tập đoàn ASEAN và Louse đang nói chuyện gì đó nghe thấy tiếng mở cửa thì im bặt. Không khí chùn xuống đến đáng sợ. Thạc Hy chậm rãi bước đến bắt tay với chủ tịch tập đoàn Louse rồi mời ông ngồi. Anh cũng kéo ghế cho Đan ngồi ngay bên cạnh mình đối diện Louse và ba cô nàng. Thạc Hy ôn tồn hói:
_Không biết hôm nay chủ tịch đến đây có việc gì?
Ông chủ tịch đưa mắt nhìn Đan không mấy thiện cảm xong ông quay sang nhìn Thạc Hy:
_Ta đến đây để bàn về chuyện hôn sự của cậu và con gái ta, Louse!
Đan thoáng ngạc nhiên đưa mắt sang nhìn Louse. Cô nàng có vẻ hả hê vì Đan thấy cô nàng đang mỉm cười toe toét với Thạc Hy nhưng tiếc là Thạc Hy vẫn giữ thái độ điềm tĩnh lạnh lùng như đá tảng. Thạc Hy ôn tồn nói:
_Chuyện này thật là bất ngờ và đột ngột nhưng xin thứ lỗi tôi và con gái của chủ tịch không thể cưới nhau được!
Vẻ mặt ông chủ tịch đanh lại đầy tức giận. Ông vẫn cố nén sự tức giận đang dâng trào trong lòng:
_Cậu dám từ chối lời đề nghị của ta sao? Không lẽ con gái của ta không xứng đáng với cậu?
Thạc Hy nhận ra đây rõ ràng màn kịch của hai cha con họ dàn dựng nên anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh vô cùng khiến đối phương càng sôi máu:
_Tôi không có ý đó, nhưng tôi và cô gái này đã đính hôn từ rất lâu rồi, tôi không muốn con gái của ngài thiệt thòi khi mang tiếng là người đến sau và tôi cũng chưa bao giờ yêu Louse. Nhưng dù sao cũng vẫn cám ơn lời đề nghị của ngài. Tôi xin phép đưa vị hôn phu của mình về trước hôm nay cô ấy không được khỏe! Nói rồi anh đứng dậy rồi nắm lấy tay Đan ánh nhìn trìu mến giọng dịu dàng:
_Đi thôi em! Đan cũng vội đứng dậy và bước theo Thạc Hy bỏ lại sau lưng tiếng **** rủa của Louse. Còn ông chủ tịch thì dường như tức giận đến hóa đá. Ánh mắt ông nhìn theo Thạc Hy và Đan bằng ánh mắt đầy sự tức giận và sự hận thù ông lẩm bẩm nói:
_Thằng nhãi ranh, mày dám xem thường thập đoàn ASEAN sao?
Ngồi trên xe Đan vẫn im lặng, cô đang cố gắng nhớ ra tất cả mọi chuyện trước khi mọi thứ đi quá xa tầm kiểm soát. Thấy Đan cứ mãi trầm ngâm suy tự nên Thạc Hy trấn an:
_Em đừng lo lắng rồi em sẽ nhớ ra thôi!
Đan nhoẽn miệng cười như cố tạo ra một bầu không khí vui vẻ:
_Hôm nay, anh đóng kịch tài thiệt!
Bất chợt Thạc Hy thắng xe lại khiến Đan chúi nhủi ra ph
