XtGem Forum catalog
Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322761

Bình chọn: 8.00/10/276 lượt.

ị đi!

Song Nhi lắc đầu rồi cười nhạt:

_Không cần đâu, trước sau gì cũng chết thôi!

Bất chợt thấy nhói ở tim Thiên Quốc nhìn Song Nhi xót xa:

_Điên à, cô còn phải chăm sóc cho con cô chứ, tôi không muốn làm từ thiện lâu dài đâu!

Song Nhi ngước mắt lên nhìn anh bất chợt ánh mắt họ chạm nhau. Cô e dè cụp ánh mắt xuống:

_Sao anh lại tốt với tôi như vậy không phải anh luôn rất hận tôi hay sao?

Thiên Quốc cảm thấy thoáng chút ngượng ngùng anh nạt:

_Đừng nói nhảm nữa, ngủ đi. Tôi về khách sạn đây! Nói rồi anh đứng dậy thủng thẳng bước đi. Song Nhi nhìn theo anh bất chợt nước mắt cô rơi. Cô tự hỏi lòng mặc dù anh ở trước mặt cô rồi nhưng sao cô vẫn không thể nói cho anh biết tình cảm của mình?

Ngồi trước gương Song Nhi dùng lược chải tóc mình. Sau lần xạ trị thứ hai tóc cô rụng thảm thương cứ hễ mỗi lần cô đưa tay lên vuốt tóc là tóc rụng. Nhìn cái hình ảnh phản chiếu mình trong gương Song Nhi không khỏi không bật khóc. Sắc mặt nhợt nhạt, xanh mét, tóc rụng đến thưa cả da đầu. Nước mắt cô bắt đầu rơi. Cánh cửa phòng mở ra Thiên Quốc từ ngoài bước vào cô vội đưa tay lau những giọt nước mắt đang chảy dài trên má mình rồi vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Thiên Quốc chậm rãi bước đến chỗ cô và quăng lên bàn một cái bọc to lạnh lùng nói:

_Cho cô đó!

Song Nhi ngạc nhiên nhìn anh rồi cô mở bọc ra xe. Bên trong là những chiếc nón len xinh xắn. Lúc này thì Song Nhi bật khóc thật sự. Cô khóc nấc lên vì thấy món quà của anh dù anh tặng nó cho cô theo cách không bình thường nhưng đây chính là sự quan tâm anh dành cho cô sao?? Thấy Song Nhi khóc Thiên Quốc bối rối đến lúng túng:

_Này, không cần phải cảm động đến thế đâu, nín đi!

Song Nhi không những không nín mà dường như cô còn khóc to hơn vừa khóc cô vừa nói trong tiếng nấc nghẹn:

_Tôi không muốn xạ trị nữa, tôi không muốn…!!

Thiên Quốc ngồi xuống rồi hai tay đặt lên vai cô xoay cô nhìn đối diện mình. Ánh mắt anh nhìn cô pha lẫn chút xót xa nồng nàn:

_Cô không được bỏ cuộc chứ, cô phải cố gắng vì những người thương yêu cô chứ?

Song Nhi nhìn anh qua làn nước mắt rồi cô cười nhạt. Thấy thái độ cô hơi lạ nên anh hỏi:

_Sao vậy?

Song Nhi nhếch miệng cười cay đắng:

Anh đang đùa sao? Làm gì có ai thương yêu tôi? Họ không hận tôi đến tận xương tủy thì cũng là đáng mừng rồi. Cả anh cũng vậy thôi! Anh vể đi, tôi muốn nghỉ ngơi! Nói rồi chống tay lên bàn rồi đứng lên đi về phía chiếc giường bệnh và nắm xuống. Cô đưa tay kéo chiếc mền lên ngang vai xoay mặt về phía cửa sổ không nhìn Thiên Quốc thêm lần nào nữa. Thiên Quốc cũng lẳng lẽ bỏ đi. Trong lòng cảm thấy đau không thể tả cái suy nghĩ thần chết sẽ cướp đi người con gái mà anh yêu thương nhất khiến anh không tài nào thở nổi. Thiên Quốc lê từng bước nặng nề về khách sạn. Con bé Nghi không mấy ngạc nhiên khi thấy anh về. Nó nhìn anh không mấy thiện cảm vì trong lòng nó lúc này hình ảnh của anh giống như một kẻ xấu xa. Thiên Quốc hiểu nó không thích anh nên anh cũng không bắt chuyện với nó chỉ vì anh không muốn làm nó sợ đến khóc thét lên. Anh chỉ bình thản nói:

_Chiều nay chú sẽ dẫn con vào thăm mẹ!

Con bé nghe thế vội chạy tới chỗ anh cuống quít hỏi:

_Mẹ Song Nhi tỉnh rồi hả chú?

Thiên Quốc chậm rãi ngồi xuống ghế rồi trả lời:

_Uhm, mẹ Song Nhi tỉnh rồi, bây giờ con đi ngủ trưa đi sau khi ngủ dậy chú sẽ dắt con vào thăm mẹ!

Dường như có điều gì đó thắc mắc nhưng con bé không dám mở lời nó đưa cặp mắt to tròn đen lay láy nhìn anh khiến anh cảm thấy nhồn nhột với cái cách nó nhìn mình. Anh đành phải mở lời trước:

_Còn chuyện gì nữa không?

Con bé nhìn anh vẻ e dè:

_Có phải mẹ Song Nhi sẽ chết không chú?

Thiên Quốc nhìn cô bé thoáng ngỡ ngàng đôi chút. Anh không nghĩ con bé sẽ hỏi anh câu hỏi như vậy bởi vì ngay chính bản thân anh cũng đang chờ đợi câu trả lời cho câu hỏi đó. Anh mỉm cười nhìn nó:

_Sao con lại nghĩ như vậy? mà con có biết ba con ở đâu không??

Con bé mím môi rồi nhìn Thiên Quốc vẻ mặt méo đi trông thấy:

_Ba Hoàng và mẹ Lan bị tai nạn mất lâu rồi!

Thiên Quốc ngạc nhiên nhìn con bé:

_Vậy Song Nhi không phải là mẹ của con à??

Con bé nhìn anh đau đáu cứ như anh vừa chạm vào nỗi đau tột cùng của nó. Thế nhưng không hiểu sao nó lại kể cho anh về mẹ Lan về ba Hoàng và về cả mẹ Song Nhi nữa. Trong cái tiềm thức của một con nhóc nó chỉ đơn thuần nhớ rằng ba Hoàng và mẹ Lan bị tai nạn nên qua đời nên mẹ Song Nhi thay mẹ Lan chăm sóc cho nó. Chính vì tình cảm của mẹ Song Nhi dành cho nó quá lớn nên nó không muốn mẹ Song Nhi lại bỏ nó mà đi một cách đột ngột như mẹ Lan. Nghe xong câu chuyện của con bé Thiên Quốc không khỏi bàng hoàng. Bấy lâu nay anh luôn nghĩ Song Nhi đã tìm được một hạnh phúc mới thế mà cô đã một mình nuôi con bé khôn lớn. Trong lòng anh vui mừng khôn xiết. Anh đưa tay xoa đầu con bé rồi nói:

_Con đừng lo, mẹ Song Nhi sẽ không bỏ con mà đi đâu, ngoan nào đi ngủ đi, thức dậy chú sẽ chở con đi thăm mẹ! Dường như không còn gì thắc mắc nữa nên con bé ngoan ngoãn leo lên giường ngủ ngon lành. Còn anh thì lấy thuốc ra châm lửa và tiếp tục kéo những hơi dài rồi thả dòng suy nghĩ theo