Old school Easter eggs.
Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322773

Bình chọn: 8.00/10/277 lượt.

ía trước cô xuýt xoa:

_Anh đừng có thắng gấp như vậy nguy hiểm lắm! Rồi bất chợt cô bụm miệng mình lại đôi mắt mở to tròn cô vừa sực nhận ra câu nói này vô cùng quen thuộc chằng phải trước đây cô cũng đã từng nói với một người nào đó hay sao? Thấy Đan có vẻ sửng sốt Thạc Hy lo lắng hỏi dồn:

_Em sao vậy? Mệt ở đâu à? Sắc mặt em tệ quá!

Đan đưa mắt nhìn Thạc Hy ánh mắt long lanh ánh nhìn ướt át:

_Có phải trước kia em cũng từng nói với anh câu này?

Thạc Hy nhoẽn miệng cười đưa tay lau giọt mồ hôi vừa chảy dài xuống gò má cô. Anh dịu dàng nói:

_Em đã từng nói câu này khá nhiều lần rồi!

Đan nhìn Thạc Hy tâm trạng cô trở nên rối bời cô ngập ngừng đề nghị:

_Anh ôm em được không?

Thạc Hy nhìn Đan rồi lại không nói gì anh kéo cô vào lòng rồi ôm lấy cô thật chặt. Mùi hương quen thuộc của Thạc Hy cứ vương thoang thoảng quanh mũi Đan, Đan từ từ khép đôi mắt lại. Đôi mi cong dài dần rũ xuống. Cô cảm nhận được cái cảm giác thân thuộc mà cô luôn khao khát bấy lâu nay. Cô dần vòng tay ôm lấy anh và siết chặt. Không còn sợ hãi, không còn sự bất an chỉ còn lại sự bình yên. Đây có phải là thứ cảm giác cô luôn tìm kím bấy lâu nay???

“……………..”

Thiên Quốc ngả người xuống giường sau một chuyến bay dài đến Nhật. Anh dần khép mắt lại hình ảnh của người con gái ấy cứ luôn lởn vởn trong tâm trí anh chưa bao giờ phai. Bất chợt anh ngồi bật dây và ném mạnh cái gối vô tường:

_Khốn kiếp, tại sao cô luôn cứ ám ảnh tôi thế?

Anh dần cuộn người lại hai tay ôm lấy đầu. Bấy lâu nay anh cứ luôn sống trong hận thù và dằn vặt. Anh hận người con gái đã cướp mất trái tim anh và rồi anh lại dằn vặt vì đã đối xử với cô thật tàn nhẫn.

Tiếng gõ cửa phòng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Anh chậm rãi bước đến mở cửa rồi lấy lại giọng điệu nghiêm trang thường ngày:

_Có chuyện gì vậy?

Anh chàng thư ký vội trả lời:

_Giám đốc có cần tôi cho người chuẩn bị buổi tối không?

Thiên Quốc xua tay nói:

_Không cần đâu, một lát nữa tôi sẽ ra ngoài đi dạo. Cậu chỉ cần chuẩn bị tư liệu cho buổi họp ngày mai là được rồi. Anh chàng thư ký gật đầu rồi quay đi. Thiên Quốc quay trở về phòng thay quần áo rồi bắt đầu chuyến đi dạo của mình. Tuy chưa tới mùa đông nhưng không khí ở Nhật hầu như lúc nào cũng lạnh lẽo. Thiên Quốc đút tay vào túi áo khoác rồi thong dong bước đi. Đoạn đường khá tấp nập, dòng người qua lại nhộn nhịp để bắt kịp nhịp sống thường ngày. Thiên Quốc dừng chân trước một cửa hàng Capucino. Anh đẩy cửa và bước vào quán. Quán khá vắng khách như bù lại không gian được sử dụng chủ yếu bằng gỗ khiến cho người ta cảm thấy ấm áp. Tiếng ly rơi xuống sàn nhà kêu lỏang xoảng khiến Thiên Quốc đưa mắt hiếu kỳ. Cô nhân viên với điệu bộ lúng túng đang lui cui vội vàng lụm lấy lụm để những mảnh vỡ trên bàn. Cái vóc người nhỏ nhắn đáng thương thật khiến người khác phải mủi lòng. Gã chủ quán bước đến vẻ mặt hậm hực quát lên:

_Mày lại làm bể đồ của tao rồi con ranh! Nói rồi lão túm lấy cổ áo của cô gái rồi nhấc bổng cô lên bằng đôi tay to bè bè thô kệch ánh mắt dâm đãng lão nhìn chằm chằm cô gái. Giọng điệu bỡn cợt:

_Nếu bây giờ mày hối hận thì còn kịp đấy!

Cô gái cố dùng đôi tay mình gỡ đôi bàn tay to bè bè đang nắm cổ áo mình. Song cô ngước mắt lên nhìn lão ánh mắt kiên định rồi bất chợt nhổ nước bọt vào mặt lão. Cô gái đanh giọng:

_Thà chết tôi cũng không làm cho ông đụng vào người tôi!

Lão tức giận ném mạnh cô gái khiến cô văng thẳng vào chiếc bàn gỗ gần đó. Làm đổ hết toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất vỡ tan tành còn chiếc bàn thì ngã chổng gọng. Cô gái đưa tay ôm lấy đôi bờ vai vừa bị va đập mạnh vào cạnh bàn mặt nhăn lại vì đau. Chưa chịu buông tha lão lao tới giơ tay lên định tát cô gái thì một tách Capucino nóng hổi từ đâu bay tới vụt vào mặt lão khiến lão loạng choạng ngã lăn ra sàn. Thiên Quốc chậm rãi đứng dậy và đi về phía cô gái và ngồi xổm trước mặt cô:

_Cô không sao chứ?

Cô gái dần ngẩng mặt lên nhìn kẻ vừa cứu mình song sắc mặt cô tái lại xanh như cắt. Cô bất ngờ đến độ không thể nói nên lời chỉ còn biết giương to mắt nhìn anh ngỡ ngàng.. Thiên Quốc cũng không kém phần ngạc nhiên kẻ mà anh hận bấy lâu nay đang ngồi trước mặt anh dưới bộ dạng thảm thương vô cùng. Nhưng ngay sau đó anh lại nhếch miệng cười đểu:

_Không ngờ trái đất này tròn nhỉ?

Song Nhi thôi không nhìn Thiên Quốc nữa cô cụp mắt xuống như một con mèo vừa bị một con bão lớn thổi qua ướt sũng. Cô cố gượng người đứng dậy rồi lê bước đi. Lão chủ quán nãy giờ giương mắt nhìn Thiên Quốc song thấy bộ dạng sang trọng của anh nên lão không hậm hẹ nữa mà chuyển sang giọng điệu ngọt ngào giả tạo đến tởm lợm:

_Cậu là bạn của cô ta à?

Thiên Quốc quay sang nhìn lão bằng ánh mắt giận dữ anh túm lấy cổ áo lão và đấm cho lão một cú say sẩm mặt mặt rồi ngã lăn quay ra đất. Anh gằn giọng:

_Mày mà đụng đến cô ấy một lần nữa thì tao sẽ làm cỏ cả nhà mày, mày hiểu chưa? Nói rồi anh bước nhanh đuổi theo lối Song Nhi vừa bỏ đi. Đoạn đường tấp nập người qua lại thật khó để nhìn thấy cái dáng người nhỏ nhắn quen thuộc ấy. Thiên Quốc vừa bước vội vàng vừa đưa mắt tìm kím xung quanh. An