ừng hỏi gì cả!
Thạc Hy sững người nhìn Đan:
_Tai nạn??
Bấy giờ anh mới hiểu ra lí do vì sao Đan lại mất tích một quãng thời gian dài đằng đẵng đến thế. Anh ôm chặt Đan vào lòng khẽ thì thầm:
_Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ được em, anh thật đáng trách!
Mặc dù vẫn không nhớ gì nhưng chàng trai này lại khiến Đan cảm thấy thật thân thuộc nên cô cũng không đẩy anh ra nữa mà cứ để mặc cho anh ôm lấy cô thật chặt. Cái mùi cơ thể trên người anh cứ tỏa thoang thoảng quanh sóng mũi cô. Chương 24 : Cảm giác dành cho em (3) Thạc Hy dần nới lỏng vòng tay buông Đan ra. Anh nhìn sâu vào đôi mắt ươn ướt của cô rồi hỏi:
_Em và Quân có quan hệ gì?
Đan ngớ người ra giây lát rồi đáp:
_Trong thời gian tôi bị tai nạn anh ấy đã chăm sóc tôi rất chu đáo vì anh ấy nói tôi là bạn gái của ảnh!
Thạc Hy tức giận đến độ nắm chặt nắm tay là ánh mắt dần chuyển sang màu đen sẫm:
_Vậy là em tin lời hắn?
Đan tròn mắt nhìn Thạc Hy xong cô lại cụp đối mắt ướt nhìn xuống chiếc áo sơ mi màu xanh navy của anh rồi nói:
_Vậy thì tôi có thể tin anh à?
Thạc nhìn Đan chua xót nói:
_Em hoàn toàn có thể tin anh!
Đan cong môi:
_Anh nghĩ tôi sẽ ngu ngốc đến độ đi tin một người mà tôi chỉ gặp có một lần sao?
Thạc Hy nhìn Đan ngỡ ngàng vì thái độ lạnh lùng của cô song anh điềm đạm nói:
_Em muốn nghĩ sao cũng được nhưng anh sẽ giúp em hồi phục trí nhớ!
_Thật sao? Đan vội hỏi.
Thạc Hy nhìn Đan nồng ấm rồi nhẹ gật đầu thay cho câu trả lời rồi anh bất ngờ cúi xuống hôn lên vầng trán cô rồi nói:
_Anh về đây, ngày mai anh sẽ dẫn em đến một nơi! Nói rồi anh mỉm cười rồi quay đi. Đan bị nụ cười của Thạc Hy làm cho say nắng đến độ ngây người ra như pho tượng gỗ.
Anh chàng thư ký cầm xấp tài liệu lịch trình đã chuẩn bị sẵn cho Thiên Quốc và đọc cho anh nghe:
_Dự họp của hội đồng quản trị vào ngày mốt, Đến tham dự họp báo của tập đoàn K vào ngày tới,… ngừng một chút anh đưa mắt nhìn Thiên Quốc rồi quay lại với xấp lịch trình của mình anh chàng đọc tiếp:
_Thưa tổng giám đốc, chúng ta vừa nhận được một thư mời đến dự hội thảo của tập đoàn dầu khí ở Nhật vào tuần sau, giám đốc sẽ đi không? Anh chàng ngừng lại và chờ đợi câu trả lời của Thiên Quốc. Thiên Quốc trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:
_Tất cả cuộc họp cậu cứ chuẩn bị sẵn đi, còn những cuộc họp không quan trọng thì hãy hủy bỏ, tôi sẽ đến dự hội thảo ở Nhật! Anh chàng thư ký gất đầu:
Nằm trên giường Đan trằn trọc bâng khuâng vì cô không biết cô có nên đi với anh chàng có đôi mắt màu hổ phách đẹp tuyệt đó vào ngày mai hay không thì nghe thấy tiếng gõ cửa phòng. Đan cất giọng:
_Ai vậy?
_Cô Đan, cậu chủ đang đợi cô ở dưới nhà!
Đan uể oải ngồi dậy đáp:
_Uhm, tôi biết rồi, tôi sẽ xuống ngay! Nói rồi cô bước đến tủ quần áo và khoác vào một chiếc áo khoác mỏng mặc ở nhà rồi đi dọc theo hành lang xuống gặp Thiên Quốc. Anh chàng đang ngồi chễm chệ trên bộ ghế sofa và xem tivi. Thấy Đan anh mỉm cười:
_Lại đây em gái!
Đan thủng thẳng bước đến gần Thiên Quốc và ngồi xuống ghế sofa nhìn anh:
_Kím em có chuyện gì à?
Thiên Quốc đưa tay với lấy cái remot tắt tivi rồi quay sang nhìn Đan:
_Hôm nay Thạc Hy đến tìm em à?
Đan khẽ nhíu mày suy nghĩ “Thạc Hy? Lại là cái tên này à?” Bất chợt Đan hỏi anh:
_Anh cũng biết Thạc Hy à?
Thiên Quốc gật đầu rồi khẳng định:
_Biết rất rõ nữa là đằng khác!
Đan nhìn Thiên Quốc vẻ mặt tò mò:
_Vậy em và Thạc Hy có quan hệ gì?
Thiên Quốc trầm ngâm một lúc khá lâu rồi đáp:
_Em và Thạc Hy từng là một cặp:
Đan tròn mắt nhìn Thiên Quốc:
_Vậy còn anh Quân?
Thiên Quốc vỗ lên vai cô em gái bé bỏng của mình rồi nói:
_Chuyện này em hãy tự tìm hiểu đi nhe! Nói rồi anh chàng đứng lên bỏ về phòng mình. Đan ngớ người ra gai6y lát rồi lầm lũi trở về phòng. Cảm thấy hơi bị ấm ức. Đan nằm dài trên chiếc giường rồi lăn qua lăn lại thao thức vì hàng đống câu hỏi vẫn chưa có lời giải đáp. Lòng tự nhủ:
_Ngày mai cô nhất định phải gặp Thạc Hy!
Thạc Hy chờ Đan từ lúc cô nàng còn ngái ngủ. Đang say giấc thì bị bà ** gõ cửa phòng đánh thức nên cô cảm thấy có hơi bực mình. Song vì muốn tìm lại mảng ký ức bị mất nên Đan phóng ngay vào toilet và vệ sinh. Mười lăm phút sau cô xuất hiện trước mặt Thạc Hy dưới bộ dạng khá tươm tất. Thấy Đan Thạc Hy nhoẽn miệng cười. Nụ cười mà ít cô gái nào có thể nhìn thấy ngoại trừ Đan. Sau đó cô và Thạc Hy cùng ra xe. Chiếc BMW lướt nhanh trên con đường như xé toạt gió khiến Đan sợ phát khiếp. Đan nhắc chừng:
_Anh chạy chậm thôi, chạy nhanh vậy nguy hiểm lắm!
Thạc Hy không nói không rằng dần giảm chân ga lại rồi mới quay sang nhìn Đan:
_Vậy được chưa?
_Tạm được rồi đó! Nói rồi cô nàng nhe răng cười với Thạc Hy. Thạc Hy bình thản nói:
_Cười kiểu đó xấu chết đi được!
Câu nói của Thạc Hy khiến Đan như vừa bị nguyên mũi lao xuyên thẳng vào tim. Cô hậm hực quay sang phía cửa sổ và nhìn ra bên ngoài không thèm nói với anh bất cứ câu nào nữa. Thạc Hy nhoẽn miệng cười nói:
_Dù bị mất trí nhớ nhưng tính tình của em vẫn không hề thay đổi! Đan vội quay sang nhìn anh vẻ mặt không mấy ngạc nhiên vì cô nàng vẫn còn cảm thấy hậm hực lắm.
Chiếc xe dừng lạ
